MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIMChương 7: ĐÊM GIAO THỪA CAY ĐẮNG

HÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIM

Chương 7: ĐÊM GIAO THỪA CAY ĐẮNG

1,378 từ · ~7 phút đọc

Bầu trời đêm giao thừa ở rạch Cầu Quay không có pháo hoa rực rỡ như ở Landmark 81, chỉ có tiếng pháo chuột lẹt đẹt nhà ai đó đốt trộm và mùi khói nhang nồng nặc quyện vào cái không khí ẩm ướt của miền sông nước. Linh ngồi một mình trên chiếc ghế đẩu gỗ ngoài hiên, đôi chân chằng chịt vết roi mây từ trận lôi đình sáng 29 giờ đã sưng tấy, nhức nhối theo từng nhịp tim đập. Cô mặc kệ, mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối của vườn dừa, cảm giác mình giống như một kẻ tị nạn ngay trong chính căn nhà gốc gác của mình.

Trong nhà, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Ba cô, ông Bảy Sơn, đang mặc bộ áo dài khăn đóng xanh mướt, mặt nghiêm nghị như thể ông sắp đi ký kết một hiệp ước hòa bình thế giới chứ không phải chuẩn bị cúng giao thừa. Mẹ Linh thì tất tả ngược xuôi, gương mặt bà hốc hác hẳn đi sau mấy ngày chịu đựng kẹp chả giữa một bên là chồng, một bên là con, và mười bên là họ hàng độc miệng.

"Linh! Vô bưng bê phụ mẹ mày kìa, ngồi đó chờ sung rụng hả con?" Ông Sơn gằn giọng từ trong nhà chính.

Linh không đáp, chỉ khẽ nhếch mép. Cô thấy mình thật nực cười. Một nhà thiết kế tự do thường ngày nhận dự án hàng ngàn đô, vậy mà giờ đây chỉ vì một nồi thịt cháy và mấy bát rượu mà bị coi như tội đồ của thiên niên kỷ. Cô định đứng dậy bỏ vào buồng nằm cho khuất mắt, thì bỗng nghe thấy tiếng "xầm xì" phát ra từ phía tủ thờ – nơi bà Hai Chanh đang đứng "giám sát" mẹ cô bày biện mâm ngũ quả.

"Nói thiệt nha Mai, nhìn con Linh nó ngồi ngoài đó mà tui rầu thúi ruột. Con gái nhà người ta giờ này lo thắp nhang, khấn nguyện cho cha mẹ sống thọ. Còn con nhỏ này, nó ngồi đó mặt lầm lì như đòi nợ, chắc nó đang rủa cái nhà này sớm sập để nó về phố cho lẹ quá!" Bà Hai Chanh bĩu môi, tay chỉ trỏ vào trái mãng cầu trên mâm.

Mẹ Linh thấp giọng năn nỉ: "Chị Hai nói nhỏ thôi, tội nghiệp nó. Nó cũng mới bị ông Bảy đánh xong, còn đang đau..."

"Đau cái gì mà đau? Cái thứ đó phải đánh cho nó tỉnh! Cô coi, cô dạy con kiểu gì mà để nó nhuộm cái đầu trắng nhách như lông con chó Nhật, rồi đeo khuyên tai chi chít nhìn như cái rổ rế. Cô làm mẹ mà để con cái hư hỏng, ra đường người ta cười vô mặt thằng Sơn, cười vô mặt cái dòng họ này không biết dạy con!"

Linh sững người. Cô nép sát vào vách gỗ, hơi thở dồn dập. Hóa ra bấy lâu nay, mẹ cô phải hứng chịu những lời này thay cho cô. Qua khe cửa hẹp, Linh thấy mẹ mình đang run rẩy đặt đĩa xôi lên bàn thờ. Một giọt nước mắt của bà rơi xuống, thấm nhanh vào tấm khăn trải bàn đỏ thắm. Bà không dám cãi lại, chỉ biết cúi đầu chịu đựng sự hạ nhục của người chị chồng cay nghiệt. Bà Hai Chanh vẫn chưa dừng lại, bà ta bồi thêm một cú dứt điểm: "Thứ mẹ nào con nấy, cô cứ chiều nó đi, rồi có ngày nó dắt trai về nhà làm nhục mặt tổ tiên cho cô coi!"

Mẹ Linh nấc lên một tiếng nhỏ, vội lấy vạt áo lau nước mắt rồi quay lưng đi xuống bếp để tránh ánh nhìn của bà Hai. Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt. Sự nổi loạn của cô bấy lâu nay, cô cứ ngỡ mình là người chịu thiệt thòi, mình là nạn nhân của sự cổ hủ. Nhưng không, nạn nhân thực sự là người phụ nữ đang lặng lẽ khóc sau tủ thờ kia. Mẹ cô đã dùng cả cuộc đời để làm "lá chắn" giữa cô và những định kiến tàn độc này, để rồi chính cô lại là người đẩy mẹ vào chân tường bằng sự ngông cuồng vô nghĩa của mình.

Giao thừa đến. Tiếng chuông chùa xa xa vọng lại. Ông Sơn bắt đầu lầm rầm khấn vái. Linh không bước vào nhà. Cô đứng dậy, đôi chân đau điếng khiến cô hơi lảo đảo. Cô đi vòng ra phía cửa sau, thấy mẹ đang ngồi một mình bên cạnh cái lò trấu đã tắt ngóm, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau nước mắt.

Linh muốn chạy lại ôm mẹ, nhưng cái tôi kiêu hãnh của một đứa con gái nổi loạn khiến cô khựng lại. Cô đứng đó, nhìn bóng lưng gầy guộc của mẹ in lên vách đất, nhận ra rằng thành phố dù lộng lẫy bao nhiêu cũng không giấu nổi sự thật là cô đã quá ích kỷ. Cô nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay biết vẽ những bản thiết kế triệu view nhưng lại không biết lau nước mắt cho mẹ một lần nào.

Bỗng nhiên, từ ngoài ngõ, một tiếng động lớn vang lên. Tiếng xe máy rú ga ầm ĩ và tiếng quát tháo của ai đó làm phá tan sự trang nghiêm của đêm giao thừa.

"Ông Sơn đâu! Ra mà coi con gái ông nó làm cái gì trên mạng kìa! Trời ơi là trời, nhà này năm nay coi như bỏ!"

Linh giật mình. Đó là giọng của ông Chín Quyền. Ông ta đang cầm một cái máy tính bảng (chắc là của đứa cháu nào đó) chạy xộc vào nhà, mặt đỏ gay gắt như vừa nhìn thấy hiện tượng lạ. Linh tái mặt, cô nhớ ra một điều kinh khủng. Đêm qua, trong cơn say và uất ức, cô đã đăng một đoạn video lên TikTok với dòng caption cực gắt: "Tết ở rạch Cầu Quay: Nơi những bộ óc thời đồ đá thống trị".

Ông Sơn buông nén nhang đang cháy dở, quay lại nhìn vào màn hình máy tính bảng. Đoạn video Linh nhảy "quẩy" với bát rượu đế trên tay, xung quanh là dàn họ hàng đang há hốc mồm, hiện ra sắc nét với hàng ngàn lượt tim và hàng trăm bình luận chế giễu "gia đình trí thức miền Tây".

Sắc mặt ông Sơn chuyển từ xanh sang tím, rồi trắng bệch. Ông nhìn Linh đang đứng trân trân ở cửa sau, hơi thở ông dồn dập như sắp lên cơn đau tim. Bà Hai Chanh thì như bắt được vàng, ré lên: "Đó! Thấy chưa! Nó bêu rếu cả cái dòng họ này lên cho thiên hạ coi kìa! Mai mốt tui ra chợ, người ta chỉ trỏ tui là 'bà dì thời đồ đá' thì tui sống sao nổi Sơn ơi!"

Linh biết, trận đòn sáng 29 chỉ là màn dạo đầu. Cơn bão thực sự của sáng Mùng 1 sắp sửa san phẳng cái nhà thờ tổ này, và cô chính là tâm bão. Nhưng trước khi ông Sơn kịp thốt lên lời nào, Linh nhìn thấy mẹ mình bỗng đứng phắt dậy, bước tới giật phăng cái máy tính bảng từ tay ông Chín Quyền rồi ném mạnh xuống nền gạch tàu vỡ tan tành.

Cả căn nhà im phăng phắc. Mẹ Linh, người phụ nữ hiền lành nhất rạch Cầu Quay, vừa làm một hành động mà đến cả Linh cũng không dám nghĩ tới. Bà nhìn thẳng vào ông Chín Quyền và bà Hai Chanh, đôi mắt vẫn còn đỏ mọng vì khóc nhưng ánh lên một sự quyết liệt đáng sợ.

"Mùng Một... chưa tới đâu. Nhưng nếu ai còn dám đụng đến con tôi một lần nữa, tôi thề sẽ đốt trụi cái nhà thờ này cho các người hết đường mà thờ phụng!"

Linh nhìn mẹ, miệng há hốc. Đây có còn là người mẹ cam chịu hằng ngày của cô không? Và cô chợt nhận ra, sáng mai Mùng 1, khi cô diện nguyên "cây đen" đi chúc Tết như dự định, cuộc chiến này sẽ không còn là của riêng cô nữa.