MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIMChương 8: SÁNG MÙNG 1 - LỆCH PHA

HÀNH TRÌNH TẨY TRẮNG cho TÓC BẠCH KIM

Chương 8: SÁNG MÙNG 1 - LỆCH PHA

1,376 từ · ~7 phút đọc

Sau một đêm Giao thừa mà mức độ kịch tính còn vượt xa cả chung kết World Cup, sáng Mùng 1 tại rạch Cầu Quay bắt đầu bằng tiếng gà gáy lạc tông và mùi khói đốt đồng nồng nặc. Linh tỉnh dậy với một kế hoạch tác chiến rõ ràng. Nếu cả dòng họ đã coi cô là "vết đen" của gia đình, thì cô sẽ cho họ thấy một màu đen tuyền đúng nghĩa, đen từ đầu đến chân, đen như tương lai của cái nồi thịt kho rượu thuốc hôm nọ.

Trong khi mẹ cô đang cố gắng dặm lại lớp phấn để che đi đôi mắt sưng húp sau màn "tuyên chiến" đêm qua, và ba cô thì đang hì hục thắt lại cái khăn đóng với vẻ mặt của một người sắp ra pháp trường, Linh bước ra từ buồng tắm.

Cô diện một chiếc váy oversized đen đặc, đi kèm đôi boot da cao cổ hầm hố. Mái tóc bạch kim được vuốt dựng ngược đầy nổi loạn, môi tô son màu đỏ thẫm gần như tím đen, và đôi mắt được kẻ eyeliner sắc lẹm đến mức có thể dùng để gọt vỏ xoài. Cô nhìn mình trong gương, thầm nghĩ: "Nếu đây là ngày đầu năm mới, thì con sẽ là ác mộng của cái gia tộc cổ hủ này."

"Trời ơi là trời! Sơn ơi, ông ra mà coi con ông nè!" Bà Mai thảng thốt kêu lên, đánh rơi cả cây chì kẻ mày xuống sàn. "Mùng 1 Tết mà nó mặc như đi đưa đám vậy đó hả Linh? Con muốn mẹ tăng xông ngay sáng sớm đúng không?"

Ông Sơn từ nhà trên bước xuống, nhìn thấy con gái thì đứng hình mất năm giây. Cái vẻ "trí thức Sài Gòn" của ông đang rung rinh dữ dội. "Linh... Tao lạy mày. Mày thay bộ đồ khác ngay cho tao. Tao đã sắm cho mày cái áo dài gấm màu vàng chanh rực rỡ kia mà? Sao mày lại mặc cái thứ tang tóc này vào ngày đầu năm?"

Linh thản nhiên đeo thêm một chiếc kính râm đen ngầu lòi, giọng lạnh lùng: "Màu vàng chanh là gu của bà Hai Chanh, không phải gu của con. Con thích màu đen cho nó... huyền bí. Với lại, đêm qua nhà mình vỡ cái máy tính bảng, coi như là có tang cho công nghệ rồi, con mặc vầy là hợp cảnh hợp người."

Bất chấp mọi lời can ngăn và cả những tiếng chửi thề thều thào của ông Sơn, Linh lừng lững bước ra khỏi nhà, tiến thẳng về phía nhà thờ tổ – nơi được mệnh danh là "Tòa án tối cao" của rạch Cầu Quay vào mỗi sáng Mùng 1.

Trước cổng nhà thờ, ông Chín Quyền đang đứng chễm chệ trong bộ áo dài đỏ, tay cầm gậy tre, mặt hớn hở nhận lời chúc Tết của đám con cháu. Nhưng nụ cười của ông tắt ngóm ngay khi thấy một thực thể màu đen đang di chuyển về phía mình. Đám đông họ hàng đang rộn ràng bỗng chốc im bạt, tách ra làm hai như thể Môi-se rẽ nước Biển Đỏ.

"Đứng lại!" Ông Chín Quyền gõ gậy xuống nền xi măng cái chát. "Thứ gì đây? Mày là ai mà dám mặc đồ tang bước vào cửa nhà thờ tổ trong ngày mùng 1?"

Linh tháo kính râm, nhướng mày: "Con là Linh, cháu nội ông đây. Đồ này là thời trang 'Gothic', trên phố người ta mặc đầy ra, chỉ có ở đây mới gọi là đồ tang thôi. Với lại, con mặc màu đen cho nó sạch, lỡ có bị ai tạt rượu hay bắt trèo cây dừa nữa thì cũng không thấy vết bẩn."

"Láo! Quá sức láo!" Bà Hai Chanh từ trong nhà thờ chạy ra, mặt đỏ gay như gà chọi. "Mày nhìn coi, con nhà người ta mặc áo dài đỏ, áo bà ba xanh, nhìn phát ra không khí Xuân. Còn mày... mày định trù ẻo cái dòng họ này chết sạch trong năm nay hay sao mà diện nguyên cây đen thui như con quạ vậy mậy?"

Ông Sơn và bà Mai lúc này cũng vừa chạy tới, hơi thở hổn hển. Ông Sơn vội vàng chắp tay: "Chú Chín, chị Hai, con nhỏ này nó... nó còn trẻ người non dạ, nó tưởng màu đen là màu quý phái trên Sài Gòn..."

"Quý phái cái đầu ông!" Ông Chín Quyền quát lớn, tay chỉ thẳng cái gậy vào ngực Linh. "Tôi ra lệnh, không cho con nhỏ này bước qua cái ngưỡng cửa này. Ngày Tết là ngày rước thần tài, rước may mắn. Nó mặc vầy là rước hắc ám vô nhà. Đuổi nó về ngay!"

Linh khoanh tay, đứng sừng sững giữa sân nhà thờ, không hề có ý định lùi bước. "Nhà thờ tổ là của chung, ba con có đóng góp tiền xây dựng, con có quyền vào thắp nhang cho ông nội con. Ông không cho con vào vì cái màu áo, vậy con hỏi ông: Cái dì Tư ngồi kia mặc áo màu hồng nhưng năm ngoái quỵt nợ của cả xóm thì có được gọi là 'may mắn' không? Hay cái chú Ba mặc áo xanh đứng đằng sau ông, mới mùng 1 mà nồng nặc mùi rượu thuốc giống cái nồi thịt kho của con, thì có được gọi là 'thanh cao' không?"

Cả sân nhà thờ xôn xao. Những "góc khuất" bị Linh phanh phui ngay giữa thanh thiên bạch nhật làm những người bị nêu tên mặt mày tím tái. Ông Chín Quyền tức đến mức râu cằm rung bần bật: "Mày... mày dám xỉa xói người lớn ngay giữa nhà thờ? Thằng Sơn! Mày có dạy được con mày không, hay để tao dùng luật gia tộc?"

Hai bên giằng co ngay trước sân. Một bên là ông Chín Quyền cùng dàn "vệ binh" họ hàng cổ hủ, một bên là Linh với sự bướng bỉnh đến cùng cực. Ông Sơn đứng giữa, mồ hôi vã ra như tắm, tay nắm chặt lấy vai Linh định kéo đi nhưng cô gồng người lại như một tảng đá.

"Con không đi đâu hết! Con vào đây để thắp nhang cho người đã khuất chứ không phải để diễn kịch cho người sống xem!" Linh hét lên.

Đúng lúc đó, từ trong nhà thờ, bà nội lảo đảo bước ra. Bà nhìn cảnh tượng hỗn loạn, rồi nhìn đứa cháu gái "đen toàn tập" của mình. Ai cũng tưởng bà sẽ ngất xỉu hoặc lao vào mắng Linh một trận lôi đình. Nhưng không, bà nội từ từ tiến lại gần, đưa bàn tay nhăn nheo sờ lên lớp vải đen của chiếc váy Linh đang mặc.

Bà nội nhìn ông Chín Quyền, rồi nhìn bà Hai Chanh, giọng móm mém nhưng rõ mồn một: "Mấy anh chị thôi đi. Màu đen thì sao? Hồi xưa ông nhà tui đi lính, lúc về cũng chỉ có cái ba lô màu đen cũ nát này thôi mà tui quý như vàng. Nó mặc đồ gì kệ nó, miễn là nó còn nhớ đường về thắp nhang cho ông nó là được rồi. Đừng có vì cái vỏ ngoài mà làm tội làm tình con nhỏ..."

Cả sân trường lại im lặng lần nữa. Nhưng bà Hai Chanh đâu dễ bỏ qua, bà ta bĩu môi: "Bà nội nó lú rồi nên mới binh nó. Chứ tui thấy điềm báo rõ ràng rồi đó. Sáng mùng 1 mà gây gổ vầy là cả năm xào xáo cho coi!"

Linh nhìn bà nội, một chút xúc động thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự bướng bỉnh khi cô thấy đám thanh niên họ hàng đang cầm điện thoại quay phim mình như quay sinh vật lạ trong sở thú. Cô chợt nhận ra, sự xuất hiện của cô với "cây đen" này mới chỉ là phát súng mở màn cho một buổi sáng Mùng 1 "đẫm máu" về mặt ngôn từ, khi mà lát nữa đây, màn chúc Tết chính thức bắt đầu và tất cả những "thành tích" bất hảo của cô sẽ được lôi ra làm mồi nhắm cho những câu chuyện phiếm đầy ác ý.