MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 6

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 6

1,027 từ · ~6 phút đọc

Hạ trở về Sài Gòn trên chuyến xe khách chuyến muộn nhất. Trong tay cô không phải là những bản vẽ kỹ thuật số bóng bẩy, mà là một chiếc ống tre dài chứa bản thảo vẽ tay trên giấy dó và một chiếc hộp gỗ mộc mạc đựng tác phẩm tâm huyết nhất của mình.

Sáng hôm sau, không gian buổi thông qua đồ án cuối cùng tại giảng đường đầy nghẹt người. Diệp Chi xuất hiện rạng rỡ với bộ sưu tập "Neon City" – những thiết kế cắt xẻ táo bạo từ vải nhựa vinyl và kim sa lấp lánh. Cô ta đang được vây quanh bởi những lời tán thưởng của bạn bè và cả cái gật đầu hài lòng từ thầy hướng dẫn.

"Hạ kìa! Cậu ta thực sự dám quay lại sao?"

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên khi Hạ bước vào. Cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jeans bạc màu, nhưng thần thái lại tựa như một mặt hồ lặng sóng, không chút dao động trước những ánh nhìn mỉa mai.

Đến lượt Hạ. Cô bước lên bục, không bật file trình chiếu PowerPoint, không có âm nhạc sôi động. Cô chậm rãi trải bản vẽ giấy dó lên bảng. Những đường nét mực tàu phác họa hình ảnh phụ nữ Việt trong tà áo Nhật Bình cách tân hiện ra, mang theo vẻ đẹp trầm mặc và kiêu hãnh.

"Thưa hội đồng, đây là concept 'Sắc Lam Từ Đất'. Toàn bộ chất liệu được dệt thủ công tại Bảo Lộc và nhuộm hoàn toàn bằng nguyên liệu tự nhiên," Hạ cất tiếng, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng, vang vọng khắp phòng.

Cả giảng đường im phăng phắc. Thầy hướng dẫn nhíu mày: "Lâm Diên Hạ, em có biết xu hướng năm nay là Cyberpunk không? Em mang những thứ cũ kỹ này vào đồ án tốt nghiệp, em định bán cho ai?"

Diệp Chi đứng dưới lớp, che miệng cười khẩy: "Thầy nói đúng đấy ạ. Thời buổi này ai còn mặc lụa nhuộm bùn, nhuộm lá nữa. Vừa khó bảo quản lại vừa... nghèo nàn."

Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm bước vào từ cửa sau. Đó là ông Minh – Giám đốc sáng tạo của một thương hiệu thời trang cao cấp nổi tiếng với các dự án bảo tồn văn hóa. Ông vốn là khách mời danh dự của buổi lễ tốt nghiệp nhưng lại đến sớm hơn dự kiến.

Ông Minh không nói lời nào, tiến thẳng lên bục, cầm lấy vạt áo Nhật Bình mà Hạ vừa lấy ra khỏi hộp gỗ. Ông mân mê bề mặt vải, đưa lên mũi ngửi nhẹ mùi thơm của lá chàm rồi nhìn vào những đường tết dây ngũ sắc tinh xảo.

"Lỗi..." Ông Minh thầm thì.

Diệp Chi đắc thắng bồi thêm: "Đấy, ngay cả chuyên gia cũng thấy vải này đầy lỗi thủ công!"

"Không," Ông Minh ngắt lời, đôi mắt sáng rực nhìn Hạ. "Đây không phải lỗi. Đây là 'Wabi-sabi' của người Việt. Mỗi vết gợn trên sợi tơ này kể một câu chuyện về đôi bàn tay người thợ. Em gái, bộ sưu tập này em định giá bao nhiêu?"

Hạ hơi bất ngờ, nhưng cô bình tĩnh đáp: "Thưa ông, đây là đồ án tốt nghiệp, em chưa định bán."

"Tôi trả cho em một nghìn đô chỉ để mua lại concept này ngay lập tức. Em không cần bảo vệ đồ án nữa, về làm việc cho tôi," Ông Minh đưa ra lời đề nghị khiến cả giảng đường chấn động. Một nghìn đô cho một bản thảo của sinh viên? Đó là con số chưa từng có tiền lệ.

Mặt Diệp Chi tái mét. Nụ cười trên môi cô ta tắt ngấm. Những người bạn vừa nãy còn mỉa mai Hạ giờ đây nhìn cô với ánh mắt vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ.

Hạ nhìn xấp bản thảo, rồi nhìn vào đôi bàn tay vẫn còn lấm lem màu nhuộm của mình. Cô nhớ đến An Nhiên, nhớ đến tiếng thoi đưa nhọc nhằn dưới mái nhà sàn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi cúi đầu từ tốn:

"Cảm ơn sự ưu ái của ông. Nhưng... em xin phép từ chối."

Cả phòng học lại một lần nữa ồ lên. Thầy hướng dẫn suýt nữa thì đánh rơi cây bút trên tay.

"Tại sao?" Ông Minh ngạc nhiên hỏi.

"Vì concept này không phải để bán đoạn tuyệt. Nó là lời cam kết của em với một làng nghề. Em muốn tự mình hoàn thiện nó, tự mình đưa nó lên sàn diễn dưới tên gọi của chính mình và những người thợ dệt, chứ không phải dưới danh nghĩa của bất kỳ tập đoàn nào."

Ánh mắt Hạ kiên định nhìn thẳng về phía Diệp Chi – kẻ kiếp trước đã dùng tiền bạc và quyền lực để mua đứt linh hồn của cô. Lần này, cô không bán.

Ông Minh lặng đi một lúc, rồi bất ngờ nở nụ cười lớn, vỗ tay tán thưởng: "Tốt! Rất có bản lĩnh. Tôi sẽ chờ xem em trình diễn bộ sưu tập này tại tuần lễ thời trang tốt nghiệp. Đừng làm tôi thất vọng."

Hạ bước xuống bục trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Diệp Chi lao đến, nắm lấy vai cô, giọng rít qua kẽ răng: "Cậu điên rồi Hạ! Một nghìn đô đấy! Cậu định làm anh hùng rơm đến bao giờ?"

Hạ nhẹ nhàng gạt tay Diệp Chi ra, mỉm cười nhạt: "Chi này, có những thứ giá trị hơn tiền. Cậu sẽ sớm hiểu thôi."

Hạ rời khỏi giảng đường, nắng tháng Tư rực rỡ đậu trên vai. Cô lấy điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gửi cho số máy của An Nhiên: "Tôi vượt qua vòng đầu tiên rồi. Giữ khung cửi cho tôi nhé."

Ở một thung lũng xa xôi, người đàn ông đang ngồi bên suối chợt thấy điện thoại rung lên. Anh nhìn dòng tin nhắn, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong cực nhỏ rồi lại tắt máy, tiếp tục trầm mình vào việc quay sợi. Cuộc chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.