MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAMChương 7

HÀNH TRÌNH TÌM LẠI SẮC LAM

Chương 7

950 từ · ~5 phút đọc

Hạ không đợi đến ngày nhận phản hồi chính thức từ nhà trường. Cô biết, với sự bảo chứng của ông Minh, vị thế của cô đã khác. Nhưng cô không cần cái danh xưng "thiên tài mới nổi" mà người ta đang xầm xì tán tụng. Thứ cô cần là thời gian.

Chiều hôm đó, cô thu dọn toàn bộ đồ đạc trong căn phòng trọ nhỏ, chỉ để lại những thứ không cần thiết. Khi đang khóa cửa, Diệp Chi lại xuất hiện. Lần này không có gã nhà giàu đi cùng, Chi đứng đó, gương mặt xinh đẹp hơi biến dạng vì đố kỵ.

"Cậu định bỏ đi thật sao? Thầy hướng dẫn nói nếu cậu chịu sửa lại concept theo hướng thương mại hơn, cậu chắc chắn sẽ có học bổng du học Pháp. Hạ, đừng vì một chút tự ái mà hủy hoại tương lai."

Hạ xách ba lô lên vai, nhìn thẳng vào người bạn từng là tất cả sự tin tưởng của mình kiếp trước: "Chi này, tương lai của mình không nằm ở Pháp, cũng không nằm ở những bản vẽ bóng bẩy. Nó nằm ở những sợi tơ. Cậu cứ giữ lấy cái 'thương mại' của cậu đi, chúng ta không cùng đường nữa."

Nói rồi, Hạ dứt khoát bước ra đầu hẻm, lên chuyến xe khách cuối cùng để ngược dòng về Bảo Lộc.

Chuyến xe lần này không còn cảm giác hoang mang của kẻ chạy trốn. Hạ nhìn qua cửa kính, thấy những đồi chè xanh mướt nhấp nhô dưới ánh hoàng hôn tím sẫm. Cô cảm thấy mình như một con cá vừa thoát khỏi vùng nước đục, đang bơi ngược về nguồn suối trong trẻo nhất.

Khi Hạ đi bộ vào làng, trời đã khuya. Căn nhà sàn của An Nhiên vẫn sáng đèn dầu leo lét. Tiếng khung cửi cọc cạch vẫn đều đặn như nhịp đập của thung lũng. Cô đứng dưới sân, gọi khẽ:

"Tôi về rồi."

Tiếng khung cửi dừng bặt. An Nhiên bước ra hiên, tay vẫn cầm con thoi gỗ. Anh nhìn cô gái nhỏ nhắn đứng dưới sương đêm, quần áo xộc xệch nhưng đôi mắt sáng rực. Anh không hỏi cô có đỗ hay không, chỉ hất hàm về phía gian buồng cũ:

"Vào đi. Nồi nước lá xông tôi đun còn ấm đấy. Lần sau về muộn thì báo một tiếng, sương ở đây độc lắm."

Sự quan tâm vụng về của An Nhiên khiến lòng Hạ ấm áp lạ thường. Cô không vào phòng ngay mà đi lại gần khung cửi, nhìn tấm lụa đang dệt dở.

"An Nhiên, tôi muốn thực hiện toàn bộ 10 mẫu thiết kế tại đây. Tôi cần anh dệt cho tôi 10 loại lụa khác nhau, mỗi loại là một câu chuyện. Anh giúp tôi chứ?"

An Nhiên nhướng mày, đặt con thoi xuống: "10 loại? Cô có biết dệt một tấm lụa thủ công mất bao nhiêu công sức không? Chưa kể nhuộm màu, phối sợi... Ba tháng cũng chưa chắc xong."

"Tôi sẽ cùng làm với anh. Tôi không chỉ thiết kế, tôi sẽ là thợ phụ của anh."

An Nhiên nhìn đôi bàn tay của Hạ, giờ đã bắt đầu có những vết chai nhỏ. Anh im lặng một hồi lâu rồi nói: "Sáng mai bốn giờ dậy ra vườn hái chàm. Nếu cô chịu được khổ thì tôi giúp."

Những ngày sau đó là chuỗi thời gian vất vả nhưng hạnh phúc nhất mà Hạ từng trải qua. Mỗi ngày của cô bắt đầu từ khi sương còn chưa tan. Cô cùng An Nhiên lên rừng tìm vỏ cây, hái lá nhuộm. Cô học cách quay sợi, cách mắc khổ, học cả cách lắng nghe tiếng gỗ va vào nhau để biết sợi tơ có đang "mệt" hay không.

Sáng hôm đó, khi hai người đang phơi những xấp vải màu nâu sồng bên bờ suối, An Nhiên bất chợt hỏi: "Tại sao cô lại chọn cái nghề cực nhọc này? Với tài năng của cô, ở thành phố chắc chắn sẽ sung sướng hơn."

Hạ nhìn dòng nước suối trong vắt đang trôi đi, trầm ngâm: "Kiếp trước... ý tôi là trước đây, tôi từng nghĩ rằng thời trang là sự hào nhoáng. Nhưng khi đứng trên đỉnh cao đó, tôi thấy mình trống rỗng. Chỉ khi chạm vào những thớ vải thủ công này, tôi mới thấy mình thực sự đang sống. Tôi muốn người ta mặc quần áo của tôi không phải để khoe giàu sang, mà để cảm thấy được vỗ về bởi thiên nhiên."

An Nhiên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm ấy lần đầu tiên xuất hiện một sự dao động nhẹ. Anh định nói gì đó, nhưng tiếng chuông điện thoại của Hạ lại vang lên.

Số lạ. Hạ bắt máy.

"Lâm Diên Hạ phải không? Tôi là luật sư đại diện của Công ty Thời trang Diệp Minh. Chúng tôi vừa nhận được đơn tố cáo từ bà Diệp Chi về việc em đánh cắp bản quyền trí tuệ bộ sưu tập 'Sắc Lam'. Yêu cầu em có mặt tại văn phòng vào thứ Hai tới để làm việc."

Tay Hạ siết chặt chiếc điện thoại. Diệp Chi đã ra tay. Cô ta không chỉ muốn danh vọng, mà muốn triệt hạ đường sống của Hạ ngay từ khi cô bắt đầu khởi nghiệp. Kiếp này, Chi đã dùng chiêu trò pháp lý sớm hơn dự định.

An Nhiên nhìn sắc mặt tái nhợt của Hạ, anh bước lại gần, giọng nói trầm tĩnh như đại ngàn: "Có chuyện gì?"

Hạ hít một hơi thật sâu, nhìn vào xưởng dệt đầy ắp những tâm huyết đang thành hình: "Rắc rối đến rồi. Nhưng lần này, tôi sẽ không chạy trốn nữa."