Tiếng cúp máy khô khốc để lại một khoảng lặng mênh mông giữa tiếng suối chảy. Hạ đứng bất động, chiếc điện thoại trong tay nóng hổi như một hòn than. Cô không lạ gì thủ đoạn của Diệp Chi, nhưng việc Chi dám đổi tên công ty thành "Diệp Minh" – ghép tên cô ta với ông Minh giám đốc sáng tạo – cho thấy tham vọng của cô ta đã lên đến đỉnh điểm. Chi muốn dùng quyền lực của người khổng lồ để đè bẹp một mầm non vừa nhú.
"Lại là đám người thành phố đó sao?" An Nhiên bước tới, bóng anh cao lớn che khuất cả một mảng nắng trên sân phơi.
Hạ cười khổ, ánh mắt vẫn kiên định: "Họ kiện tôi đạo nhái ý tưởng. Diệp Chi đã đăng ký bản quyền cái tên 'Sắc Lam' và một vài mẫu phác thảo tương tự trước khi tôi kịp nộp hồ sơ chính thức."
An Nhiên không bình luận về sự tráo trở đó. Anh lẳng lặng đi vào phía sau xưởng dệt, nơi có những hũ gốm lớn được chôn nửa mình xuống đất, nắp đậy kín bằng vải bao bố thấm đẫm màu thời gian.
"Cô lại đây," anh gọi.
Hạ tò mò đi theo. An Nhiên mở nắp một hũ gốm nằm sâu trong góc khuất nhất. Một mùi hương nồng đượm, vừa ngai ngái mùi lá mục, vừa thanh khiết mùi thảo mộc tỏa ra. Bên trong là thứ nước màu xanh đen đặc quánh, bề mặt nổi lên những lớp bọt mịn như nhung, lấp lánh sắc tím than dưới ánh đèn.
"Đây là hũ chàm 'cốt' của dòng họ tôi. Nó đã được nuôi hơn ba mươi năm, từ thời cha tôi còn sống. Mỗi lần nhuộm, chúng tôi lại 'cho nó ăn' bằng rượu trắng và vôi sạch." An Nhiên lấy một thanh gỗ khuấy nhẹ, lớp nước bên dưới hiện lên sắc xanh huyền ảo không thể tìm thấy ở bất kỳ loại phẩm nhuộm hóa học nào.
Anh nhìn Hạ, giọng nói trở nên nghiêm trang: "Đám người kia có thể ăn cắp hình dáng chiếc áo, nhưng chúng không bao giờ ăn cắp được 'mã màu' của tự nhiên. Cô biết tại sao lụa của tôi lại có độ bóng sâu và đổi màu theo ánh sáng không?"
Hạ lắc đầu, hơi thở cô dường như nín lại.
An Nhiên nhúng một mảnh vải trắng vào hũ cốt, sau đó nhấc lên. Mảnh vải lúc đầu có màu xanh lá mạ nhạt, nhưng khi vừa tiếp xúc với không khí, nó dần chuyển sang xanh lục, rồi hóa thành sắc xanh lam thẫm cực kỳ sang trọng.
"Bí mật nằm ở kỹ thuật nhuộm chồng lớp và công thức lên men riêng biệt. Trên mỗi tấm lụa dệt thủ công, sợi dọc và sợi ngang có độ bắt màu khác nhau. Nếu soi dưới kính hiển vi, những sợi màu này đan xen như những tế bào sống. Vải công nghiệp nhuộm máy sẽ đều tăm tắp, phẳng lỳ và chết chóc."
An Nhiên lấy từ trong túi áo ra một miếng thẻ đồng nhỏ, trên đó khắc một ký tự cổ rất tinh xảo. "Đây là triện của làng nghề cũ. Mỗi tấm lụa tôi dệt ra đều có một sợi chỉ vàng mảnh được giấu kín ở phần biên vải, chỉ khi soi dưới ánh sáng cực tím mới thấy được mã định danh của thợ dệt."
Hạ vỡ òa trong sự kinh ngạc. Đây chính là bằng chứng đắt giá nhất! Kiếp trước, cô chỉ biết thiết kế trên giấy, chưa từng hiểu sâu về "linh hồn" của vật liệu. Diệp Chi có thể lấy bản vẽ của cô, nhưng Chi chắc chắn lấy vải công nghiệp để may mẫu nhằm tiết kiệm chi phí và tăng số lượng.
"An Nhiên... anh đang giúp tôi sao?" Hạ xúc động nhìn anh.
An Nhiên tránh ánh mắt cô, quay lại với hũ chàm, tay lấm lem màu xanh đen: "Tôi không giúp cô. Tôi chỉ không muốn cái tên làng này bị vấy bẩn bởi những kẻ buôn bán gian dối. Cô nói cô muốn dệt nên sắc lam của riêng mình, vậy thì hãy dùng thứ nước cốt này mà đối đầu với chúng."
Đêm đó, dưới ánh đèn dầu, Hạ không còn vẽ những mẫu váy thời thượng nữa. Cô tỉ mỉ viết lại nhật ký quá trình nhuộm vải, chụp ảnh từng giai đoạn lên men của hũ chàm, và ghi chú lại sự khác biệt giữa sợi tơ tằm Bảo Lộc với sợi tơ tổng hợp.
Sáng hôm sau, Hạ không lên thành phố ngay. Cô đi ra bưu điện xã, gửi một gói bưu phẩm nhỏ cho ông Minh với dòng chữ: "Gửi ông bằng chứng của thời gian." Bên trong chỉ có một mảnh vải nhuộm chàm dở dang và một chiếc kính lúp nhỏ.
Hạ quay về nhà sàn, nhìn thấy An Nhiên đang miệt mài bên khung cửi. Anh vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi tay thô ráp đưa thoi nhịp nhàng. Cô chợt nhận ra, sự im lặng của anh chính là điểm tựa vững chắc nhất của cô lúc này.
"An Nhiên," cô gọi vọng vào. "Nếu lần này tôi thua, tôi sẽ phải bồi thường rất nhiều tiền, thậm chí là vào tù. Anh có sợ bị liên lụy không?"
Tiếng thoi dừng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục cọc cạch. Giọng anh vang lên, trầm thấp và bình thản:
"Nếu cô thua, tức là hũ chàm của tôi nhìn lầm người. Mà hũ chàm của nhà này, chưa bao giờ nhìn lầm ai cả."
Hạ mỉm cười, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô bắt đầu thu xếp bản thảo, sẵn sàng cho cuộc chiến mà cô biết chắc mình sẽ thắng, không phải bằng quyền lực, mà bằng sự tử tế của người làm nghề.