Ánh nắng buổi sớm rọi qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên căn biệt thự họ Thẩm, nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp thường lệ. Thay vào đó, không khí nơi đây nồng nặc mùi của sự thay đổi và sự xâm lăng. Một chiếc xe tải lớn đỗ chễm chệ ngay trước cổng chính, che khuất tầm nhìn vào vườn hoa hồng mà Minh Anh từng tự tay chăm sóc.
Nhã Đan bước xuống từ chiếc xe sang trọng của Gia Bách, đôi giày cao gót màu đỏ rực gõ xuống nền đá hoa cương nghe chát chúa. Cô ta tháo chiếc kính râm đắt tiền, nhìn lên tòa kiến trúc cổ kính với một ánh mắt thèm khát và đắc thắng. Từ hôm nay, nơi này không còn là "Thẩm gia" nữa. Nó sẽ là dinh thự của bà chủ tập đoàn Gia Thế – Nhã Đan.
"Anh Bách, em thích rèm cửa màu này hơn. Cái màu xanh nhạt của Minh Anh trước đây trông thật cũ kỹ và u ám." – Nhã Đan quay sang nũng nịu với Gia Bách, người vừa bước ra từ phía sau, gương mặt hắn phảng phất chút mệt mỏi nhưng nhanh chóng tan biến trước nụ cười của người tình.
Gia Bách liếc nhìn căn nhà, nơi hắn từng có năm năm chung sống cùng Minh Anh. Một thoáng ngập ngừng hiện lên trong mắt hắn khi nhìn thấy chiếc xích đu gỗ ở góc vườn, nhưng rồi hắn lạnh lùng gật đầu: "Tùy em, em thấy thích là được. Mọi thứ trong căn nhà này giờ đều thuộc về em."
Được lời như cởi tấm lòng, Nhã Đan bắt đầu cuộc "thanh trừng" ký ức. Cô ta chỉ huy đám nhân viên khuân vác lao vào nhà như một toán cướp có giấy phép.
"Này! Tất cả những thứ kia, tống hết vào thùng rác cho tôi!" – Nhã Đan chỉ tay vào dãy tủ kính trưng bày những bản phác thảo trang sức của Minh Anh.
Đó là tâm huyết cả đời của Minh Anh. Có những bản vẽ từ thời cô còn là sinh viên, có những mẫu thiết kế từng đoạt giải quốc tế mang lại danh tiếng cho Thẩm thị. Những tờ giấy can mỏng manh, những nét chì mềm mại chứa đựng cả linh hồn của một nhà thiết kế tài năng, giờ đây bị những bàn tay thô lỗ vơ vét, vo tròn rồi ném vào những bao tải đen xì.
"Thưa bà, bộ sưu tập này có vẻ rất giá trị, chúng ta có nên giữ lại để đấu giá không?" – Một người quản gia cũ của nhà họ Thẩm run rẩy hỏi, đôi mắt ông đỏ hoe khi nhìn di sản của ông chủ cũ bị chà đạp.
"Giá trị?" – Nhã Đan cười khẩy, bước tới cầm lấy một bản vẽ phác thảo sợi dây chuyền "Phượng Hoàng Lửa" mà Minh Anh chưa kịp hoàn thiện – "Giá trị của nó đã chết cùng với cái tên Thẩm Minh Anh rồi. Với tôi, đây chỉ là những mảnh giấy vụn ám mùi xui xẻo. Vứt ngay!"
Ả ta mạnh tay xé nát bản vẽ ngay trước mặt người quản gia, rồi tung những mảnh giấy vụn lên không trung như một trận mưa trắng xóa tàn khốc.
Gia Bách đứng ở cửa phòng làm việc, chứng kiến cảnh tượng đó. Hắn cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một phần trong hắn muốn lên tiếng ngăn cản, vì dù sao, sự giàu có của Gia Thế hôm nay có đóng góp không nhỏ từ trí tuệ của người vợ cũ. Nhưng nhìn thấy Nhã Đan đang rạng rỡ hạnh phúc, hắn lại tự trấn an mình: Minh Anh đã phản bội công ty, cô ta không xứng đáng để lại bất cứ dấu vết nào ở đây.
Cuộc càn quét tiếp tục đến phòng ngủ chính. Nhã Đan mở toang tủ quần áo của Minh Anh. Những chiếc váy lụa trang nhã, những bộ vest công sở lịch thiệp bị quăng xuống sàn nhà không thương tiếc. Nhã Đan cầm lấy một chiếc váy ngủ bằng ren trắng – bộ váy mà Minh Anh đã mặc trong đêm kỷ niệm 5 năm định mệnh đó – và ném nó cho con chó cảnh mà cô ta mang theo.
"Ngoan nào, tha nó ra ngoài vườn mà chơi." – Nhã Đan cười đùa, đôi mắt lóe lên sự tàn độc.
Ả ta bắt đầu lấp đầy không gian bằng những món đồ hiệu xa xỉ, lòe loẹt và nồng nặc mùi tiền của mình. Những bức tranh sơn dầu cổ điển của ông Thẩm bị hạ xuống, thay vào đó là những bức ảnh chân dung phóng lớn của Nhã Đan và Gia Bách trong tư thế thân mật. Cả căn nhà vốn thanh lịch, quý phái giờ đây trở nên phô trương và đầy tục khí.
Đến cuối ngày, trước sân biệt thự là một đống rác khổng lồ. Sách vở, bản vẽ, quần áo, và ngay cả những tấm ảnh kỷ niệm của gia đình họ Thẩm đều nằm chỏng chơ dưới đất. Nhã Đan cầm một cây bật lửa, bước tới gần đống đồ.
"Anh Bách, chúng ta nên đốt hết những thứ xui xẻo này đi để bắt đầu cuộc sống mới, anh thấy sao?"
Gia Bách nhìn đống đồ, nơi có cả chiếc đồng hồ đeo tay hắn từng tặng Minh Anh ngày đầu thành lập công ty. Hắn im lặng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu: "Làm đi."
Ngọn lửa bùng lên, liếm trọn lấy những kỷ niệm cuối cùng của Thẩm gia. Khói đen bốc lên nghi ngút, cay nồng. Nhã Đan đứng bên cạnh đống lửa, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt ả tạo nên một vẻ đẹp đầy ma quỷ. ả ta cảm thấy một sự thỏa mãn cực độ. Cô ta đã thắng. Cô ta đã cướp được chồng của Minh Anh, nhà của Minh Anh, và giờ là xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại của Minh Anh trên đời này.
Tuy nhiên, trong lúc ngọn lửa đang cháy dữ dội nhất, một cơn gió lốc bất ngờ nổi lên, cuốn một mảnh giấy cháy dở bay thẳng về phía Gia Bách. Hắn vô thức đưa tay bắt lấy. Đó là góc của một bức ảnh siêu âm đã bị cháy mất một nửa, chỉ còn thấy rõ dòng chữ: Bệnh nhân: Thẩm Minh Anh – Thai nhi 6 tuần tuổi.
Trái tim Gia Bách đột ngột thắt lại. Một cơn đau buốt từ lồng ngực lan ra khắp cơ thể. Hắn trố mắt nhìn mảnh giấy đen sạm trên tay.
"Mang thai? Minh Anh... có thai sao?" – Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy.
Nhã Đan thấy sắc mặt Gia Bách thay đổi, ả ta nhanh chóng lao tới, giật lấy mảnh giấy rồi ném ngược vào đống lửa: "Anh nhìn nhầm rồi, chắc là giấy tờ của mấy con hầu gái cũ thôi. Đừng bận tâm nữa, vào nhà ăn tối thôi anh, em đã dặn đầu bếp chuẩn bị món anh thích nhất rồi."
Ả ta kéo tay Gia Bách đi, nhưng bước chân của người đàn ông bỗng trở nên nặng nề. Suốt cả bữa tối, Gia Bách không nói một lời nào. Tiếng cười nói vui vẻ của Nhã Đan bên tai giờ đây nghe thật chói và xa lạ. Hắn nhìn lên bức tường nơi vừa được treo ảnh mới, nhưng trong đầu hắn chỉ hiện lên đôi mắt đẫm lệ của Minh Anh đêm mưa đó.
Đêm hôm ấy, trong căn biệt thự vừa đổi chủ, Nhã Đan ngủ say trong chiến thắng, còn Gia Bách lại trằn trọc không yên. Hắn đi lại trong hành lang tối tăm, vô thức bước về phía phòng làm việc cũ của ông Thẩm – nơi giờ đây Nhã Đan định sửa thành phòng chứa túi xách.
Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng của ông Thẩm vẫn còn sót lại đâu đó, đối lập với mùi nước hoa nồng nặc của Nhã Đan đang bao phủ căn nhà. Gia Bách đứng lặng trong bóng tối, lần đầu tiên sau chuỗi ngày tàn nhẫn, hắn cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Hắn đã có được tất cả: quyền lực, tài sản và người phụ nữ mình muốn. Nhưng tại sao, nỗi bất an lại đang gặm nhấm tâm hồn hắn từng chút một?
Hắn không biết rằng, ở bên kia đại dương, trong một phòng thí nghiệm y sinh hiện đại tại New York, Elena đang đứng trước một tấm bảng lớn chứa đầy sơ đồ cấu trúc tài chính của tập đoàn Gia Thế. Trên gương mặt xinh đẹp không tì vết của cô, một giọt nước mắt lạnh lẽo rơi xuống. Đó là giọt nước mắt cuối cùng dành cho quá khứ.
"Các người đốt đi kỷ niệm, nhưng chính các người đã đốt lên ngọn lửa sẽ thiêu rụi chính mình." – Elena thào thào, bàn tay cô cầm cây bút đỏ gạch chéo lên tên của Gia Bách và Nhã Đan.
Cuộc chiếm đoạt của Nhã Đan đã hoàn tất, nhưng cuộc săn lùng của Elena mới thực sự khai màn. Những gì Nhã Đan vứt bỏ hôm nay, Elena sẽ khiến ả phải bò dưới đất để nhặt lại từng mảnh trong đau đớn.