MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng HoàngChương 9: TIẾNG KHÓC TRONG PHÒNG CẤP CỨU – MẤT TẤT CẢ

Hào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng

Chương 9: TIẾNG KHÓC TRONG PHÒNG CẤP CỨU – MẤT TẤT CẢ

1,372 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng cấp cứu nhỏ hẹp tại trạm y tế vùng ven biển ngập ngụa mùi thuốc sát trùng rẻ tiền và mùi gỉ sắt. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, hắt xuống gương mặt cắt không còn giọt máu của Minh Anh những vệt sáng vàng vọt, bệnh hoạn. Cô nằm trên chiếc giường bạt cáu bẩn, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy mép giường đến mức các khớp xương trắng bệch đâm ra khỏi làn da mỏng manh.

"Cố lên cô gái! Sắp ra rồi!" – Người nữ hộ sinh già, gương mặt đầy những nếp nhăn khắc khổ, vừa thấm mồ hôi trên trán vừa thúc giục.

Minh Anh không còn sức để thét lên. Tiếng kêu gào của cô đã cạn kiệt từ những giờ trước, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ vỡ vụn trong cổ họng đắng ngắt. Cơn đau co thắt như muốn xé toạc cơ thể cô làm đôi, nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn. Trong cơn mê man, cô thấy lại gương mặt tàn nhẫn của Nhã Đan khi đẩy cô ngã, thấy ánh mắt ghê tởm của Gia Bách khi vứt tờ đơn ly hôn vào mặt cô.

Một cơn đau dữ dội hơn tất cả ập đến. Minh Anh dồn chút tàn lực cuối cùng, cả người cô co rúm lại.

"Oa..."

Một tiếng khóc yếu ớt vang lên rồi lịm tắt ngay lập tức. Căn phòng bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Minh Anh cố ngẩng đầu lên, hơi thở đứt quãng: "Con... con tôi... đâu rồi?"

Bà hộ sinh nhìn hài nhi nhỏ bé trong tay, rồi nhìn sang Minh Anh với ánh mắt đầy bi thương. Bà lắc đầu, đôi bàn tay run rẩy phủ lên đứa bé một tấm khăn trắng muộn.

"Cô gái... đứa bé... nó yếu quá. Vụ ngã đó... nó không chịu nổi. Xin chia buồn với cô."

Tai Minh Anh như có hàng ngàn tiếng chuông vang lên cùng lúc. Đứa bé chết rồi? Niềm hy vọng cuối cùng, sợi dây duy nhất nối kết cô với cuộc sống này, đã bị chúng cắt đứt một cách tàn bạo. Cô đã mất bố, mất nhà, mất danh dự, và giờ đây, đứa con chưa kịp nhìn mặt mặt trời cũng đã rời bỏ cô.

"Không... trả lại cho tôi... trả lại đây!"

Minh Anh điên cuồng vồ lấy hình hài nhỏ bé lạnh lẽo kia. Cô ôm chặt đứa trẻ vào lòng, hy vọng hơi ấm từ cơ thể rách nát của mình có thể hồi sinh nó. Cô khóc, nhưng không có nước mắt, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào, khô khốc vang vọng khắp căn phòng vắng. Đêm đó, trong căn phòng cấp cứu tồi tàn, trái tim của Minh Anh đã chính thức hóa thành tro bụi.

Vài ngày sau, khi vết thương thể xác còn chưa kịp khép miệng, Minh Anh gượng dậy từ chiếc giường bệnh. Cô không thể ở lại đây lâu hơn. Người đàn ông lái xe tải tốt bụng, ông Tư, đã lén đem đứa bé đi chôn cất bên cạnh một gốc cây già hướng ra biển.

"Cô Minh Anh, cô định đi đâu?" – Ông Tư lo lắng hỏi khi thấy cô thu dọn bộ quần áo rách nát.

"Tôi phải đi. Nếu tôi ở lại, tôi sẽ liên lụy đến ông." – Minh Anh đáp, giọng nói của cô giờ đây bình thản đến lạnh lùng, không còn một chút cảm xúc nào của người phụ nữ yếu đuối trước đây.

Cô bước ra khỏi trạm y tế. Gió biển thổi tung mái tóc xơ xác của cô. Minh Anh nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà chọc trời của thành phố vẫn kiêu hãnh vươn lên. Ở đó, Gia Bách và Nhã Đan đang mở tiệc ăn mừng trên đống xác chết của người thân cô.

"Thẩm Minh Anh đã chết rồi." – Cô thào thào với sóng biển – "Người còn sống... chỉ là một con quỷ đến từ địa ngục."

Cô lang thang dọc bờ biển, hướng về phía bến cảng. Cô cần một con đường thoát. Nếu ở lại trong nước, với quyền lực của Gia Thế, chúng sẽ sớm tìm ra và trừ khử cô. Đúng lúc cô tưởng chừng như sắp kiệt sức bên một mạn thuyền cũ, một người đàn ông mặc suit xám, phong thái lịch lãm nhưng bí ẩn xuất hiện.

"Cô là Thẩm Minh Anh?"

Minh Anh cảnh giác lùi lại, tay nắm chặt một mảnh sành vỡ nhặt được trên đường. Người đàn ông không tiến tới, chỉ đưa ra một chiếc phù hiệu có biểu tượng chim phượng hoàng cổ xưa.

"Tôi là luật sư đại diện của một quỹ đầu tư giấu tên tại Thụy Sĩ. Bố cô, ông Thẩm Hoài, trước khi mất đã âm thầm chuyển một phần tài sản hải ngoại vào một quỹ tín thác bí mật. Ông ấy dặn tôi, nếu một ngày họ Thẩm gặp đại nạn, hãy tìm bằng được cô và đưa cô đi."

Minh Anh nhìn chiếc phù hiệu, ký ức về người bố hiền từ hiện về khiến cô đau đớn. Bố cô đã nhìn thấy trước tất cả. Ông đã để lại cho cô con đường sống cuối cùng.

"Ông ấy muốn tôi sống ẩn dật sao?" – Cô hỏi, ánh mắt lạnh lẽo.

"Ông ấy muốn cô sống bình yên. Nhưng nếu cô muốn đòi lại công bằng, quỹ Midas sẽ là thanh kiếm trong tay cô. Tuy nhiên, cái giá phải trả rất lớn. Cô phải vứt bỏ toàn bộ quá khứ, vứt bỏ gương mặt này, và cả cái tên này."

Minh Anh không hề do dự. Cô nhìn vào hình phản chiếu của mình dưới mặt nước biển đục ngầu – một gương mặt đầy vết sẹo, hốc hác và tàn tạ.

"Gương mặt này, cái tên này... tôi vốn đã không cần nữa rồi. Từ nay, tôi là Elena."

Cuộc hành trình trốn chạy bắt đầu trong bóng tối. Minh Anh được đưa lên một con tàu viễn chinh hướng về phía New York. Những ngày trên tàu là chuỗi ngày địa ngục. Cô phải trải qua những đợt phẫu thuật thẩm mỹ thô sơ ngay tại phòng y tế của tàu để tái tạo lại cấu trúc xương mặt bị vỡ.

Mỗi nhát dao của bác sĩ đi qua là một lần cô khắc sâu tên của Gia Bách và Nhã Đan vào tâm khảm. Cô không dùng thuốc giảm đau. Cô muốn nỗi đau thể xác nhắc nhở cô về những gì chúng đã làm.

"Cô thật điên rồ." – Vị bác sĩ trên tàu thốt lên khi thấy cô tỉnh táo nhìn mình khâu từng mũi kim trên mặt – "Nỗi hận thù nào có thể lớn đến mức này?"

Minh Anh chỉ nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ mạn tàu, nơi sóng biển đang gào thét: "Ông sẽ không hiểu được cảm giác mất đi đứa con ngay khi nó chưa kịp chào đời đâu."

Ba tháng sau, con tàu cập bến New York. Bước xuống cầu cảng không còn là Thẩm Minh Anh yếu đuối, mà là một người phụ nữ với gương mặt hoàn hảo đến từng milimet, đôi mắt sắc lạnh như băng và một khí chất vương giả đầy bí ẩn. Cô đứng trước gương trong căn hộ cao cấp mà quỹ Midas đã chuẩn bị.

Tấm băng gạc cuối cùng được tháo ra. Elena chạm vào gương mặt mới của mình. Đẹp rực rỡ nhưng xa lạ. Cô nhếch môi cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Gia Bách, Nhã Đan, hãy tận hưởng những ngày vinh quang cuối cùng của các người đi. Elena... đang đến đòi nợ đây."

Tại Việt Nam, Nhã Đan đang rạng rỡ trong bộ váy cưới lộng lẫy, chuẩn bị bước vào lễ đường cùng Gia Bách. Cô ta không hề biết rằng, kẻ mà cô ta tưởng đã vùi thây dưới đáy biển, đang bắt đầu dàn dựng một vở kịch còn tàn khốc hơn gấp vạn lần để dành tặng cho cô ta.

Màn kịch của sự phản bội đã hạ màn. Màn kịch của sự báo thù chính thức bắt đầu.