MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng HoàngChương 8: TIẾNG KHÓC CÂM LẶNG TRONG ĐÊM TRẮNG

Hào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng

Chương 8: TIẾNG KHÓC CÂM LẶNG TRONG ĐÊM TRẮNG

1,697 từ · ~9 phút đọc

CHƯƠNG 8: TIẾNG KHÓC CÂM LẶNG TRONG ĐÊM TRẮNG

Bóng tối bao trùm lấy phòng bệnh hậu phẫu, chỉ còn ánh đèn báo hiệu của các máy móc đã tắt lịm hắt ra những tia sáng xanh mờ nhạt và lạnh lẽo. Minh Anh nằm đó, giữa vũng máu đỏ sẫm đang dần đông lại trên nền gạch men. Cơn đau từ bụng dưới không còn dữ dội như lúc đầu, mà nó chuyển sang một trạng thái tê dại đáng sợ – một sự trống rỗng đến kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể. Cô cảm nhận rõ ràng từng giọt sự sống cuối cùng của sinh linh bé nhỏ ấy đang rời bỏ mình, cùng lúc với người bố kính yêu đang nằm bất động trên giường bệnh kia.

Cô muốn hét lên một tiếng thật lớn để xé tan cái sự im lặng chết chóc này, nhưng cổ họng như bị ai đó đổ đầy tro nóng, khô khốc và đau đớn. Nước mắt không còn chảy ra được nữa; chúng đã cạn khô từ giây phút Nhã Đan quay lưng bỏ đi với nụ cười của một con quỷ.

“Bố ơi… con xin lỗi… mẹ xin lỗi con…” – Tiếng thầm thì vỡ vụn, tan biến trong không gian đặc quánh mùi tử khí và thuốc sát trùng.

Minh Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, bám lấy thành giường kim loại lạnh ngắt để gượng dậy. Đôi bàn tay cô bết dính máu, mỗi lần chạm vào tấm ga giường trắng muốt đều để lại những vết hằn đỏ thẫm kinh dị. Cô nhìn vào gương mặt bố, người đàn ông cả đời chính trực, người đã dạy cô về lòng nhân ái, giờ đây lại chết trong sự sỉ nhục bởi kẻ mà ông từng coi là con rể, là người kế nghiệp. Cơn hận thù lúc này như một liều thuốc kích thích cực mạnh, đẩy cô đứng vững trên đôi chân đang run rẩy kịch liệt.

Bỗng nhiên, từ phía hành lang vang lên tiếng bước chân xô bồ, phá vỡ sự tĩnh mịch của khu vực nhà đại thể.

“Nhanh lên! Gia tổng nói phải đưa cô ta đi ngay lập tức trước khi trời sáng. Không được để báo chí hay bất kỳ ai nhìn thấy tình trạng của cô ta lúc này!” – Một giọng nói thô lỗ, cục cằn vang lên.

Minh Anh giật mình, đồng tử co rút lại. Đó là giọng của thư ký riêng của Gia Bách – kẻ luôn thực hiện những phi vụ "bẩn" cho hắn. Cô biết, chúng không định để cô yên. Sau khi tước đoạt tất cả tài sản, danh dự và cả mạng sống của những người cô yêu thương, Gia Bách sẽ không để một “nhân chứng sống” đầy oán hận như cô lảng vảng bên ngoài. Hắn định đưa cô đi đâu? Một bệnh viện tâm thần xa xôi? Hay một bãi rác nào đó để cô biến mất mãi mãi khỏi thế gian này?

Cơn hoảng loạn ập đến, nhưng bản năng sinh tồn của một người phụ nữ vừa mất tất cả đã thôi thúc cô hành động. Minh Anh không thể để mình bị bắt. Nếu bị bắt lúc này, cái chết của bố cô sẽ mãi mãi bị vùi lấp dưới lớp vỏ bọc "đột quỵ tự nhiên", và sự phản bội của chúng sẽ được ca tụng như một cuộc chuyển giao quyền lực hợp pháp.

Cô nhìn quanh phòng. Cửa chính đã bị khóa chặt từ bên ngoài. Chỉ còn một lối thoát duy nhất: cửa sổ thông gió nhỏ hẹp trong phòng vệ sinh. Với một người đang băng huyết và kiệt sức như cô, đó là một thử thách không tưởng. Nhưng Minh Anh không còn lựa chọn nào khác. Cô xé nát tấm ga trải giường đẫm máu thành những dải dài, quấn chặt lấy vùng bụng đang đau nhói để cầm máu tạm thời. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa đang thiêu đốt linh hồn cô.

Vừa lúc cô trèo lên bệ cửa sổ, tiếng chìa khóa tra vào ổ lạch cạch vang lên khô khốc.

“Rầm!”

Cánh cửa bật mở. Hai gã vệ sĩ đô con và tên thư ký lao vào như những con hổ vồ mồi. Chúng khựng lại, sững sờ nhìn căn phòng trống không, chỉ còn lại thi thể lạnh lẽo của ông Thẩm và vũng máu loang lổ dưới sàn nhà như một hiện trường vụ án kinh hoàng.

“Khốn kiếp! Cô ta trốn thoát rồi! Tìm ngay quanh khu vực này! Cô ta đang mất máu nhiều, không thể chạy xa được đâu!” – Tên thư ký gào lên, mặt tái mét vì lo sợ sự trừng phạt của Gia Bách.

Minh Anh nghe thấy tiếng hét của chúng ngay sát sau lưng, chỉ cách một bức tường mỏng. Cô cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, dùng hết sức bình sinh nhảy xuống từ độ cao tầng hai. Cô rơi xuống đống rác thải y tế phía dưới. Cơn đau từ cú ngã khiến cô suýt ngất đi, xương sườn dường như đã gãy, nhưng cô vẫn cố lết vào bóng tối của những con hẻm nhỏ hôi hám phía sau bệnh viện.

Mưa vẫn trút xuống như trút nước, lạnh buốt và cay nghiệt. Từng hạt mưa quất vào mặt cô như những mũi kim đâm vào vết thương hở. Minh Anh bò đi trong bùn đất và rác rưởi, hơi thở đứt quãng, tầm nhìn nhòe đi vì màn nước và cơn choáng váng. Cô cảm thấy cái lạnh của cái chết đang dần xâm chiếm, đôi bàn tay đã không còn cảm giác.

Ngay khi cô tưởng mình sắp gục ngã và phó mặc cho số phận, một chiếc xe tải cũ nát chở rau củ từ ngoại ô trờ tới, ánh đèn vàng vọt soi rọi một góc hẻm. Một người đàn ông trung niên, gương mặt khắc khổ, bước xuống xe để kiểm tra lốp bị xì hơi. Ông ta giật mình, suýt chút nữa là hét lên khi nhìn thấy một bóng người đẫm máu đang bò ra từ bóng tối, túm lấy ống quần mình.

“Cô… cô gái? Trời đất ơi, cô bị sao thế này?”

Minh Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, đôi mắt đầy khẩn thiết nhìn người lạ: “Cứu… cứu tôi… xin ông… đừng đưa tôi về bệnh viện… họ sẽ giết tôi…”

Người đàn ông nhìn vết máu thấm đẫm chiếc váy rách nát, nhìn gương mặt đầy uất hận và tuyệt vọng của cô, rồi lại nhìn về phía cổng bệnh viện – nơi ánh đèn pin của đám vệ sĩ đang soi rọi điên cuồng khắp các bụi cây. Ông ta không hỏi thêm gì, nhanh chóng bế cô lên thùng xe tải, phủ lên người cô một tấm bạt cũ nát đầy mùi đất cát và rau củ mục.

Chiếc xe tải nổ máy khói mịt mù, từ từ lăn bánh rời khỏi khu vực bệnh viện ngay trước mũi đám người của Gia Bách.

Trong thùng xe tối tăm và ẩm ướt, Minh Anh nằm co quắp giữa những bao tải khoai tây. Cô nhìn qua khe hở của tấm bạt, thấy ánh đèn của tòa tháp tập đoàn Gia Thế vẫn tỏa sáng rực rỡ ở đường chân trời – biểu tượng của sự phản bội, tội ác và sự tráo trở.

“Gia Bách, Nhã Đan… các người nghe cho rõ đây.” – Cô thào thào bằng giọng nói đặc quánh sự hận thù, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rỉ ra – “Mạng của Minh Anh này, ông trời không lấy đi, thì sẽ có ngày tôi trở về đòi lại từ các người. Đứa con của tôi, bố của tôi… tôi sẽ bắt các người phải quỳ dưới chân họ mà sám hối trong đau đớn.”

Sáng hôm sau, trên khắp các mặt báo tài chính và tin tức xã hội, một thông tin chấn động được tung ra, che lấp toàn bộ sự thật: “Chủ tịch tập đoàn Thẩm thị qua đời vì đột quỵ sau vụ bê bối tài chính của con gái. Thẩm Minh Anh, do quá sốc và hối hận, đã phát điên và mất tích trong đêm mưa tầm tã. Tập đoàn Gia Thế chính thức tiếp quản toàn bộ dự án để đảm bảo quyền lợi cổ đông và duy trì di sản của người quá cố.”

Một đám tang giả tạo được tổ chức rầm rộ vài ngày sau đó. Gia Bách đứng trước ống kính phóng viên, gương mặt đượm buồn, vai khẽ run rẩy như một người con rể hiếu thảo đang chịu đựng nỗi đau xé lòng. Nhã Đan đứng bên cạnh, diện bộ đồ đen kín đáo, liên tục dùng khăn tay lau nước mắt, đóng tròn vai người bạn thân nghĩa tình nhất thế gian.

Chúng tưởng rằng đã chôn vùi được tất cả tội ác dưới nấm mồ không xác của Minh Anh. Chúng không biết rằng, ở một làng chài hẻo lánh ven biển, người đàn ông lái xe tải tốt bụng đã cứu sống một linh hồn từ cõi chết trở về. Tại đó, trong một căn nhà cấp bốn rách nát, Minh Anh bắt đầu những chuỗi ngày sống không bằng chết để hồi phục cơ thể.

Mỗi đêm, tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát như tiếng khóc câm lặng của đứa con chưa kịp chào đời, nhắc nhở cô về món nợ máu chưa trả. Nỗi đau thể xác dần qua đi, nhưng vết sẹo trong tim cô bắt đầu hóa đá. Minh Anh của ngày xưa đã chết trong đêm mưa ấy. Elena – người phụ nữ mang trái tim của quỷ và trí tuệ của kẻ săn mồi – đang dần hình thành từ đống tro tàn.

Mười tám chương đầu của cuộc đời mang tên Thẩm Minh Anh đã kết thúc bằng một màu đỏ rực của máu và nước mắt. Nhưng chương tiếp theo – chương về sự báo thù của Elena – mới thực sự bắt đầu.