MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng HoàngChương 7: CHI PHÍ CỦA SỰ NHÂN TỪ

Hào Môn Tái Sinh: Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng

Chương 7: CHI PHÍ CỦA SỰ NHÂN TỪ

1,675 từ · ~9 phút đọc

Cái lạnh trong phòng cấp cứu không đến từ hệ thống điều hòa trung tâm, mà nó tỏa ra từ những khối kim loại vô tri, từ lớp gạch men trắng toát và từ hơi thở lạnh lẽo của tử thần đang lởn vởn quanh đây. Minh Anh ngồi đó, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức những khớp xương trắng bệch đâm vào da thịt đau nhói. Tờ đơn ly hôn và bản thỏa thuận từ bỏ mọi quyền lợi tại Thẩm thị đã bị Gia Bách mang đi cách đây chưa đầy mười phút. Hắn rời đi với dáng vẻ của một kẻ chiến thắng vừa thu phục được một lãnh địa mới, để lại cho cô một lời hứa chi trả viện phí đầy tính ban ơn.

“Bố sẽ sống… nhất định bố sẽ sống…” – Cô lẩm bẩm như một kẻ mộng du, đôi mắt dại đi vì kiệt sức và hy vọng huyễn hoặc.

Nhưng cuộc đời chưa bao giờ nương tay với kẻ đã bị dồn vào đường cùng.

Bỗng nhiên, ánh đèn đỏ rực trên cửa phòng phẫu thuật vụt tắt. Trái tim Minh Anh nảy lên một nhịp kinh hoàng, cảm giác như có một bàn tay vô hình vừa bóp nghẹt lá phổi của cô. Cánh cửa mở ra, vị bác sĩ trưởng khoa bước ra với những bước chân nặng nề. Ông tháo chiếc khẩu trang đẫm mồ hôi, ánh mắt ông không dám nhìn thẳng vào gương mặt đang run rẩy của cô, mà chỉ nhìn xuống đôi bàn chân trần đang rướm máu của người thiếu phụ tội nghiệp.

“Chúng tôi đã cố gắng hết sức…” – Câu nói kinh điển của bệnh viện vang lên, nghe như tiếng sấm nổ ngang tai Minh Anh – “Nhưng bệnh nhân đã bị sốc tâm lý quá nặng trước khi vào phòng mổ. Huyết áp tụt dốc không phanh, van tim bị vỡ hoàn toàn do áp lực cảm xúc quá lớn. Cơ thể ông Thẩm không đáp ứng với bất kỳ loại thuốc trợ tim nào nữa. Ông ấy… đã qua đời lúc 2 giờ 15 phút sáng.”

Thế giới quanh Minh Anh bỗng chốc sụp đổ. Mọi âm thanh của bệnh viện – tiếng máy móc, tiếng bước chân hối hả, tiếng còi xe cấp cứu xa xăm – tất cả đều tan biến, chỉ còn lại một khoảng không im lặng đến rợn người. Tai cô ù đi, một tiếng rít dài kéo ngang qua đại não khiến cô lảo đảo.

“Ông ấy… mất rồi sao? Bác sĩ nói đùa đúng không? Tôi vừa mới ký đơn ly hôn mà… Gia Bách nói sẽ cứu ông ấy cơ mà!” – Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, rồi đột ngột vỡ òa thành một tiếng gào xé tâm can.

Minh Anh đẩy mạnh vai vị bác sĩ, lao vào phòng phẫu thuật như một con thú bị thương. Trên bàn mổ, ông Thẩm nằm đó, gương mặt hiền từ thường ngày giờ đây xám ngắt, đôi mắt nhắm nghiền như thể ông chỉ đang ngủ một giấc dài để trốn tránh thực tại tàn khốc mà cô con gái ông đã phải chịu đựng.

“Bố ơi! Bố mở mắt ra nhìn con đi! Con ký rồi… con đã bỏ tất cả để cứu bố mà!” – Cô quỳ thụp xuống bên cạnh giường bệnh, áp khuôn mặt nóng hổi, đẫm nước mắt của mình vào bàn tay đã bắt đầu cứng lại và lạnh ngắt của ông – “Tại sao bố vẫn bỏ con đi? Con không còn gì cả bố ơi… Con đã bán đứng bản thân, bán đứng cả nhà họ Thẩm để đổi lấy mạng sống cho bố… Tại sao bố lại bất công với con như vậy?”

Nỗi đau đớn biến thành sự uất hận tột độ. Minh Anh nhận ra sự thật cay đắng: Gia Bách biết rõ bố cô không thể qua khỏi. Với kiến thức y học và đội ngũ bác sĩ riêng của hắn, hắn thừa hiểu tình trạng của ông Thẩm đã vô phương cứu chữa ngay từ khi ông ngất đi tại văn phòng. Nhưng hắn vẫn chờ đợi, vẫn dùng mạng sống mỏng manh ấy làm mồi nhử để ép cô ký vào tờ đơn tuyệt tình. Hắn không hề muốn cứu bố cô, hắn chỉ muốn tước đoạt nốt những danh phận cuối cùng của cô trước khi ông ra đi, để cô không còn tư cách pháp lý nào để tranh chấp tài sản hay kiện cáo sau này.

Lúc này, tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn nhà vang lên một cách khoan thai. Nhã Đan xuất hiện ở cửa phòng. Ả ta diện một bộ váy đen quý phái, đôi môi đỏ mọng nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ, hoàn toàn rũ bỏ lớp mặt nạ "bạn thân" tội nghiệp thường ngày.

“Ồ, bác trai mất rồi sao? Thật là đáng tiếc.” – Nhã Đan thong thả bước vào, mùi nước hoa nồng nặc lấn át cả mùi thuốc sát trùng – “Anh Bách vừa mới thanh toán xong hóa đơn phẫu thuật thì ông ấy lại không đợi được. Đúng là người già, sức bền kém quá.”

Minh Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn lên những tia máu nhìn chằm chằm vào Nhã Đan: “Các người… các người là đồ quỷ dữ! Các người biết rõ bố tôi sẽ không qua khỏi đúng không? Các người lừa tôi!”

“Biết thì sao mà không biết thì sao?” – Nhã Đan cúi xuống, ghé sát vào tai Minh Anh, giọng nói như tiếng rít của loài rắn độc – “Minh Anh à, cậu vẫn còn quá ngây thơ. Anh Bách chỉ muốn cầm tờ đơn đó trong tay trước khi tin tức ông già này qua đời bị phát tán để tránh rắc rối pháp lý về quyền thừa kế. Nếu ông ấy chết khi hai người vẫn là vợ chồng hợp pháp, cậu sẽ nghiễm nhiên có thêm lá bài để đàm phán. Nhưng bây giờ… cậu chẳng còn gì cả. Ngay cả cái xác của bố cậu, nếu không có sự cho phép của tập đoàn Gia Thế, bệnh viện cũng sẽ sớm tống ra đường thôi vì cậu đang bị điều tra biển thủ, toàn bộ tư cách người nhà của cậu đã bị anh Bách tước bỏ rồi.”

“CÚT ĐI!” – Minh Anh gào lên, cô dùng hết chút sức lực tàn tạ định lao vào Nhã Đan.

Nhưng ngay khi cô vừa đứng dậy, một cơn đau bụng dưới đột ngột ập đến dữ dội. Nó không giống bất kỳ cơn đau nào cô từng trải qua – một cảm giác như có hàng ngàn mũi dao đang băm vằn tử cung. Minh Anh khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy bụng, gương mặt biến dạng vì đau đớn.

Nhã Đan nhìn xuống cái bụng của Minh Anh, ánh mắt lóe lên sự tàn độc. Cô ta đã nghi ngờ từ cái đêm Minh Anh nôn mửa ở bữa tiệc. Sự hiện diện của đứa trẻ này là mối đe dọa duy nhất còn sót lại đối với vị trí phu nhân tập đoàn của cô ta. Nếu Gia Bách biết Minh Anh có thai, có thể hắn sẽ vì dòng máu của mình mà nương tay. Nhã Đan không bao giờ để điều đó xảy ra.

“Cậu đau bụng sao?” – Nhã Đan giả vờ hốt hoảng, bước tới vờ như định đỡ Minh Anh, nhưng khi tay chạm vào vai cô, ả ta đột ngột dùng một lực cực mạnh xô Minh Anh về phía góc tủ sắt đựng dụng cụ y tế gần đó.

Rầm!

Minh Anh va mạnh vào cạnh sắc của tủ sắt, sau đó ngã sấp xuống sàn nhà. Cơn đau thấu xương từ bụng dưới truyền lên khiến cô lịm đi trong giây lát. Một cảm giác nóng ấm bắt đầu lan tỏa từ đùi, thấm đẫm chiếc váy mỏng.

“Con của tôi… con tôi…” – Minh Anh thào thào, đôi bàn tay run rẩy chạm vào chất lỏng đỏ rực đang loang lổ trên mặt sàn trắng.

Máu. Rất nhiều máu.

Nhã Đan nhìn vũng máu đó với một sự khoái lạc bệnh hoạn. Ả ta lấy khăn tay lau vết bụi bẩn dính trên tay mình, lạnh lùng nói: “Con sao? Một kẻ lừa đảo và trắng tay như cậu thì không xứng đáng có con đâu. Đứa trẻ này đi theo ông ngoại nó là lựa chọn sáng suốt nhất đấy. Đừng trách mình, hãy trách cái sự ngu ngốc của cậu.”

Nói rồi, Nhã Đan quay lưng đi thẳng, tiếng cười lanh lảnh của ả vang vọng khắp hành lang như tiếng cười của một con quỷ vừa thu hoạch được linh hồn.

Trong phòng bệnh tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Minh Anh hòa cùng sự im lặng vĩnh hằng của thi thể bố. Cô nằm đó, nhìn vũng máu loang lổ bên cạnh mình, cảm nhận sự sống bé nhỏ đang dần rời bỏ cơ thể. Đứa con mà cô hằng mong đợi, hy vọng cuối cùng của cô, đang trôi đi theo từng giọt máu đỏ thẫm.

Mất bố. Mất con. Mất gia đình. Mất cả sự trong sạch.

Bàn tay Minh Anh run rẩy với tới tấm ga trải giường của bố. Cô dùng những ngón tay đẫm máu của chính mình, viết lên sắc trắng tinh khôi ấy những chữ nguệch ngoạc nhưng đầy hận thù: “PHẢI SỐNG. PHẢI TRẢ THÙ.”

Trong giây phút tưởng chừng như hơi thở cũng sắp lịm đi, một luồng hận thù rực cháy như nham thạch bắt đầu nhen nhóm trong linh hồn cô. Cô không chết, cô chưa thể chết được. Những kẻ đã lấy đi tất cả của cô phải trả giá bằng máu và sự nhục nhã gấp vạn lần. Hành lang bệnh viện vẫn lạnh lẽo, nhưng trong lòng Minh Anh, một ngọn lửa địa ngục đã chính thức bùng phát, thiêu rụi hoàn toàn sự yếu đuối cuối cùng.