Bóng tối bao phủ lấy bệnh viện khi ánh đèn điện hành lang chập chờn, hắt lên những vệt sáng lờ mờ, lạnh lẽo. Minh Anh ngồi bất động trên hàng ghế nhựa xanh, cả người cô vẫn còn sũng nước mưa, cái lạnh từ da thịt thấm vào tận xương tủy nhưng không thể so sánh được với sự băng giá trong lòng. Phía sau cánh cửa phòng hồi sức, tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn nhưng khô khốc, mỗi nhịp đập của máy như một nhát dao khứa vào dây thần kinh của cô.
Bố cô, ông Thẩm Hoài, vẫn đang nằm đó giữa lằn ranh sinh tử sau cơn đột quỵ đột ngột. Bác sĩ nói ông cần phẫu thuật gấp, nhưng toàn bộ tài khoản của cô đã bị phong tỏa, tài sản nhà họ Thẩm đang bị niêm phong để điều tra vụ biển thủ mà cô bị vu khống. Cô không có lấy một đồng để đóng tiền viện phí.
"Cộp. Cộp. Cộp."
Tiếng giày da nện xuống sàn đá hoa cương vang lên dứt khoát và ngạo mạn. Minh Anh không cần ngước lên cũng biết đó là ai. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc – thứ mùi hương mà cô từng yêu thích – giờ đây khiến cô cảm thấy lợm giọng.
Gia Bách đứng trước mặt cô, bóng của hắn đổ dài xuống che khuất chút ánh sáng ít ỏi. Hắn vẫn lịch lãm, phong độ như chưa hề có chuyện gì xảy ra, bên cạnh hắn là gã luật sư thân tín với tập hồ sơ phẳng phiu trên tay.
"Cô vẫn còn cứng đầu đến bao giờ?" – Giọng Gia Bách trầm xuống, không có một chút thương xót, chỉ có sự mất kiên nhẫn – "Bác sĩ nói nếu không phẫu thuật trong vòng hai giờ tới, bố cô sẽ không qua khỏi. Cô định nhìn ông ấy chết vì sự bướng bỉnh của mình sao?"
Minh Anh ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng và khóc cạn nước mắt: "Anh còn tư cách để nói câu đó sao? Gia Bách, chính anh là người đã gửi đơn kiện đến tận giường bệnh của ông ấy! Anh biết rõ ông ấy không chịu nổi cú sốc này!"
Gia Bách cười nhạt, ánh mắt hờ hững lướt qua vẻ ngoài tàn tạ của vợ mình: "Tôi là người làm kinh doanh, tôi chỉ làm theo luật pháp. Thứ tôi cần bây giờ là một sự kết thúc dứt khoát. Ký đi, và tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí, mời những chuyên gia giỏi nhất cứu ông ta."
Hắn ra hiệu cho luật sư đặt tờ đơn lên chiếc ghế trống bên cạnh Minh Anh. Dòng chữ "ĐƠN LY HÔN VÀ THỎA THUẬN TỪ BỎ TÀI SẢN" hiện lên nhức nhối dưới ánh đèn neon.
"Ký đi, Minh Anh. Đừng để lòng tự trọng rẻ mạt của cô giết chết người thân duy nhất còn lại."
Minh Anh nhìn tờ đơn, tay cô run rẩy kịch liệt. Đây không chỉ là một tờ giấy, đây là sự đầu hàng, là sự thừa nhận rằng cô đã mất tất cả vào tay kẻ phản bội. Cô cảm thấy bụng dưới quặn đau từng cơn – cái thai chưa đầy hai tháng dường như cũng đang cùng cô gào thét trong đau đớn.
"Tôi... tôi cần thời gian..." – Cô thào thào.
"Cô không có thời gian!" – Gia Bách gắt lên, hắn cúi xuống, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự tàn nhẫn trong mắt hắn – "Chỉ cần tôi bước ra khỏi cánh cửa này, bệnh viện sẽ ngắt thiết bị hỗ trợ của bố cô ngay lập tức. Cô muốn thấy ông ấy tắt thở ngay trước mặt mình không?"
Minh Anh nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài xuống mu bàn tay hắn. Sự tàn độc của người đàn ông này đã vượt quá giới hạn của con người. Hắn dùng mạng sống của người cha nuôi đã từng nâng đỡ hắn để uy hiếp người vợ tào khang của mình.
Đúng lúc đó, từ đầu hành lang, Nhã Đan bước tới với dáng vẻ khoan thai. Cô ta diện một chiếc váy lụa trắng tinh khôi, tay cầm chiếc khăn tay, che miệng khóc lóc giả tạo nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự đắc ý tột cùng.
"Anh Bách... đừng nặng lời với Minh Anh như thế." – Nhã Đan tiến lại gần, vờ vịt vuốt vai Minh Anh – "Minh Anh à, mình xin cậu đấy, ký đi. Vì bác trai mà. Cậu nhìn xem, bác ấy đang thoi thóp vì lỗi lầm của cậu. Cậu chiếm đoạt 50 tỷ của công ty làm gì để giờ đây không có tiền cứu bố?"
"Câm mồm!" – Minh Anh hất tay Nhã Đan ra, cơn giận dữ khiến cô lấy lại chút sức lực cuối cùng – "Cô không có tư cách nói về bố tôi ở đây! Con rắn độc như cô sẽ bị quả báo!"
"CHÁT!"
Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Minh Anh khiến cô ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo. Gia Bách thu tay lại, ánh mắt hắn tràn đầy sự ghê tởm: "Tôi đã nói rồi, đừng có đụng vào Nhã Đan. Cô ấy đang mang thai, nếu cô ấy và đứa bé có chuyện gì, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết."
Đứa bé? Minh Anh ôm lấy gò má đang sưng tấy, tai cô ù đi. Nhã Đan mang thai, còn cô... cái thai của cô cũng đang thoi thóp trong bụng. Sự bất công này, sự cay đắng này như muốn bóp nghẹt hơi thở của cô.
Tiếng máy đo nhịp tim từ bên trong phòng bệnh đột ngột vang lên hồi chuông báo động dồn dập. Bác sĩ và y tá chạy hối hả vào bên trong. Một vị bác sĩ trẻ chạy ra, gấp gáp hỏi: "Người nhà đâu? Bệnh nhân ngừng tim rồi, phải phẫu thuật ngay, phí đặt cọc đâu?"
Minh Anh hoảng loạn, cô bò đến chân Gia Bách, bàn tay rướm máu nắm lấy ống quần tây phẳng phiu của hắn, cầu xin trong tuyệt vọng: "Tôi ký... tôi ký mà... cứu bố tôi... tôi xin anh... cứu bố tôi đi!"
Gia Bách nhìn cô từ trên cao như nhìn một sinh vật hạ đẳng. Hắn chìa cây bút máy ra. Minh Anh cầm lấy, đôi bàn tay run rẩy đến mức không thể cầm vững, cô dùng hết sức lực cuối cùng để ký tên mình lên tờ đơn định mệnh. Từng nét chữ như đang dùng dao cứa vào cuống họng cô, máu và nước mắt hòa quyện thành một nỗi đau thấu trời xanh.
Ký xong, cô ngã quỵ xuống sàn, hơi thở đứt quãng: "Cứu... cứu bố tôi..."
Gia Bách thu lại tờ đơn, lạnh lùng ném vào tay luật sư. Hắn quay sang vị bác sĩ: "Chi trả toàn bộ viện phí. Dùng những thứ tốt nhất."
Sau đó, hắn không thèm nhìn Minh Anh lấy một cái, ôm lấy eo Nhã Đan quay người bước đi. Nhã Đan khẽ quay đầu lại, mỉm cười với Minh Anh một nụ cười đầy ma quỷ, khẩu hình miệng không phát ra tiếng nhưng cô đọc rõ: "Cậu mất trắng rồi."
Cánh cửa phòng phẫu thuật đóng sầm lại, ánh đèn đỏ rực hiện lên. Minh Anh ngồi một mình giữa hành lang vắng lặng, dưới sàn nhà là những vệt máu từ vết thương trên đầu và đôi bàn tay của cô. Cô ôm lấy bụng, cơn đau ngày càng dữ dội hơn.
"Con ơi... mẹ xin lỗi... ông ngoại... mọi người đừng bỏ con..."
Cô gục xuống mặt sàn lạnh ngắt, ý thức dần nhòa đi trong tiếng còi xe cấp cứu xa xăm và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Một sự kết thúc, hay là khởi đầu cho một địa ngục mới? Minh Anh không biết, cô chỉ biết rằng, trái tim cô đã chết kể từ giây phút đặt bút ký vào tờ đơn ấy.