MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống 404: Tự Do Hay Tan BiếnChương 4

Hệ Thống 404: Tự Do Hay Tan Biến

Chương 4

768 từ · ~4 phút đọc

Cơn gió đêm luồn qua lớp áo sơ mi mỏng khiến Lê An rùng mình. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài chẳng thấm tháp gì so với tiếng sôi réo âm ỉ từ trong dạ dày. Đó là một cảm giác rất lạ, vừa nhức nhối vừa mãnh liệt, thứ cảm giác mà lẽ ra một "dữ liệu lỗi" hay một "nhân vật quần chúng" không nên có. Theo đúng thiết lập ban đầu, nhân vật số 404 đáng lẽ phải tan biến vào hư không ngay khi chiếc Maybach của nam chính lao qua, cô không cần dạ dày, lại càng không cần năng lượng để duy trì sự sống.

Cô đưa tay vào túi quần vải, những ngón tay chạm phải mấy tờ tiền giấy nhăn nhúm. Đây là số tiền ít ỏi mà kịch bản đã hào phóng cấp cho cô để đóng vai một kẻ nghèo khổ đang vội vã đi làm thuê trước khi gặp tai nạn. Lê An đi bộ qua ba con phố, lướt qua những nhà hàng sang trọng, nơi nam nữ chính có thể đang dùng bữa tối lãng mạn dưới ánh nến và tiếng đàn violin. Cô dừng chân trước một xe đẩy bánh mì cũ kỹ dựng ở góc ngã tư, nơi bóng tối của những tàng cây cổ thụ che khuất đi diện mạo mờ đục của mình.

Cho tôi một ổ bánh mì không, An nói, giọng cô khản đặc vì khát và mệt mỏi.

Người bán hàng là một bà lão có đôi mắt đục mờ, dường như bà cũng là một nhân vật phụ bị bỏ quên nên sự chú ý dành cho thế giới xung quanh rất hạn chế. Bà lão lẳng lặng đưa ổ bánh mì còn hơi ấm cho cô mà không hề thắc mắc về gương mặt nhòe nhoẹt của người đối diện. Lê An trả tiền rồi vội vã rời đi, cô ngồi bệt xuống một chiếc ghế đá trong công viên vắng người, đôi bàn tay run rẩy xé miếng bánh đầu tiên.

Ngay khi miếng bánh chạm vào đầu lưỡi, một luồng xúc cảm mạnh mẽ bùng nổ. Vị bột mì thơm nồng, cái vỏ giòn rụm và chút ngọt thanh của lớp ruột bên trong khiến nước mắt cô suýt trào ra. Cô nhai ngấu nghiến, cảm nhận rõ rệt quá trình thực quản co bóp và hơi ấm lan tỏa xuống bụng. Đây không phải là một dòng mã lệnh được lập trình sẵn với trạng thái "đã ăn". Đây là sự sinh tồn.

Số 0, ông có thấy không? An thầm hỏi trong đầu, miệng vẫn còn đầy mẩu bánh. Nếu tôi chỉ là dữ liệu, tại sao vị của ổ bánh mì này lại thật đến mức khiến tôi muốn khóc? Nếu tôi chỉ là một con số, tại sao cơn đói lại có thể đau đớn đến thế này?

Số 0 im lặng một lúc lâu trước khi phản hồi bằng tông giọng trầm mặc hơn thường lệ. Đó là do mức độ đồng bộ hóa linh hồn của bạn quá cao. Bạn đang ép buộc thế giới này phải cung cấp các phản ứng sinh học thực tế cho một thực thể vốn dĩ chỉ cần sự tồn tại tượng trưng. Việc bạn ăn không chỉ là nạp năng lượng, mà là hành động khẳng định quyền làm chủ cơ thể. Nhưng hãy cẩn thận, cảm giác càng thật, nỗi đau bạn phải chịu đựng khi thế giới này đào thải bạn sẽ càng khủng khiếp hơn.

An không trả lời. Cô nhìn xuống đôi tay mình, nơi những vụn bánh mì đang rơi vãi trên chiếc quần đen. Cô cảm thấy sự sống đang chảy trong huyết quản, nóng hổi và chân thực hơn bất kỳ trang bản thảo nào. Nếu cảm giác đói này là thật, thì nỗi đau của cô là thật, và sự tự do mà cô đang khao khát cũng là thật.

Ăn xong mẩu bánh cuối cùng, Lê An đứng dậy, lau miệng bằng mu bàn tay. Cơn đói đã dịu đi, nhưng một loại khao khát khác lại trỗi dậy. Cô không thể cứ lang thang trên ghế đá công viên mãi được. Cô cần một công việc, một nơi trú ẩn, và một cách để tồn tại lâu dài trong cái thế giới luôn chực chờ xóa sổ mình. Cô nhìn về phía những dãy phố cổ phía đông thành phố, nơi những ánh đèn hiu hắt của các cửa tiệm lâu đời đang mời gọi. Ở đó, có lẽ có một vị trí dành cho một kẻ không tên.