Ánh sáng ban mai của ngày thứ hai sau khi "sống sót" không mang lại cảm giác hy vọng, mà là một sự cưỡng ép thô bạo từ phía thực tại. Ngay khi Lê An vừa chợp mắt trên chiếc ghế đá công viên, một luồng âm thanh chói tai vang lên trong đầu, giống như tiếng báo thức bị hỏng đang gào thét.
[Cảnh báo: Thời điểm diễn ra Phân đoạn 02. Ký chủ phải có mặt tại hành lang tầng 3, trường Trung học phổ thông Ánh Dương vào lúc 7 giờ 30 phút. Vai trò: Nữ sinh quần chúng đứng nhìn nam phụ đi ngang qua.]
Lê An ngồi bật dậy, đầu đau như búa bổ. Cô nhìn xuống bộ quần áo trên người mình, từ bao giờ chiếc áo sơ mi cũ đã biến thành bộ đồng hồ học sinh với váy xếp ly caro. Đây là sức mạnh của kịch bản, nó không cần sự đồng ý của cô, nó chỉ đơn giản là "thiết lập" lại mọi thứ để khớp với tiến trình của các nhân vật chính.
"Tôi đã nói là tôi không đi," An nghiến răng, cố giữ cho giọng nói không run rẩy vì tức giận.
[Việc vắng mặt sẽ dẫn đến lỗi logic nghiêm trọng. Hệ thống sẽ cưỡng chế di chuyển nếu ký chủ không tự nguyện,] Số 0 đáp trả lạnh lùng.
An cảm thấy một lực kéo vô hình từ hư không, như thể có những sợi dây rối đang buộc vào tay chân cô, kéo cô về phía ngôi trường nơi các sự kiện định mệnh sắp xảy ra. Nam phụ - người bác sĩ ôn nhu trong tương lai - lúc này đang là một nam sinh ưu tú, và kịch bản cần những gương mặt mờ nhạt đứng ở hành lang để tôn vinh sự rạng rỡ của anh ta.
Cô đứng dậy, nhưng thay vì bước về phía trạm xe buýt dẫn đến trường Ánh Dương, cô lại rẽ ngược vào con ngõ nhỏ dẫn về phía khu phố cổ phía Đông. Lực kéo của hệ thống bắt đầu gây ra những cơn đau thắt nơi cơ bắp.
"Nếu ông muốn tôi làm một con rối, thì ngay từ đầu đừng để tôi thức tỉnh," An nói trong hơi thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt mờ đục. "Tôi sẽ không đứng ở cái hành lang đó chỉ để làm phông nền cho một kẻ mà tôi chẳng hề quen biết. Tôi có đôi tay, và tôi sẽ dùng chúng để làm việc khác."
Cô chạy, vừa chạy vừa đấu tranh với lực cản từ không gian. Mỗi bước đi nặng nề như thể cô đang lội ngược dòng một thác nước dữ dội. Hệ thống liên tục phát ra những âm thanh cảnh báo đỏ rực, nhưng An vẫn không dừng lại. Cô xuyên qua những con phố chật hẹp, cho đến khi tiếng ồn ào của kịch bản lùi xa, và trước mắt cô hiện ra một cửa hiệu cũ kỹ với tấm biển gỗ mục nát: Tiệm đồng hồ Thời Gian.
Đúng lúc đó, lực kéo biến mất. Có vẻ như cô đã thoát ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của phân đoạn trường học. An ngã quỵ xuống trước cửa tiệm, thở hồng hộc.
Số 0 im lặng một lúc rồi lên tiếng, giọng nói có chút thay đổi: [Ký chủ đã bỏ lỡ phân đoạn 02. Mức độ hỗn loạn của thế giới tăng thêm 5%. Bạn đang tự đẩy mình vào chỗ chết.]
"Chết trong khi đang làm chủ chính mình còn tốt hơn sống như một cái bóng đứng ở hành lang," An đáp, cô dùng tay vịn vào cánh cửa gỗ để đứng dậy.
Tiệm đồng hồ im lìm như thể nó không thuộc về dòng chảy vội vã của thành phố ngoài kia. Bên trong, hàng trăm chiếc đồng hồ treo tường lớn nhỏ đang tíc tắc một nhịp điệu riêng biệt, chồng chéo lên nhau tạo thành một thứ âm thanh đặc quánh của quá khứ. Một mùi hương của dầu máy, gỗ mục và đồng rỉ bốc lên.
Phía sau quầy kính mờ mịt bụi bẩn, một người đàn ông trung niên đang cúi đầu, chăm chú vào một chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ xíu. Ông ta không ngẩng lên, không chào hỏi, dường như cũng chẳng quan tâm đến người vừa xông vào là ai.
"Tôi... tôi muốn xin việc," An lên tiếng, giọng cô vẫn còn run sau cuộc trốn chạy.
Người đàn ông vẫn im lặng. Ông chỉ khẽ đẩy một chiếc đồng hồ hỏng về phía cô. Đó là một thử thách, hoặc có lẽ là cách duy nhất để giao tiếp trong thế giới của những kẻ bị bỏ rơi. An nhìn vào những bánh răng li ti đang đứng khựng lại, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Ở thế giới cũ, cô từng là một kỹ sư cơ khí dành cả tuổi thanh xuân trong các nhà máy.
Cô ngồi xuống, cầm lấy chiếc nhíp nhỏ. Ngay khoảnh khắc đó, cô nhận ra: đây không phải là một nhiệm vụ của hệ thống. Đây là lựa chọn của Lê An.