Tiếng tích tắc trong tiệm đồng hồ không đều đặn như một nhịp tim khỏe mạnh, mà nó dồn dập, đứt quãng, giống như hơi thở của một thực thể già cỗi đang cố gắng bám trụ lấy sự sống. Lê An ngồi đối diện với người đàn ông, khoảng cách giữa họ chỉ là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ chất đầy những linh kiện siêu nhỏ. Dưới ánh đèn vàng hiu hắt, cô có thể thấy rõ sự tương phản: trong khi cô là một khối mờ đục không rõ hình hài, thì người đàn ông trước mặt lại hiện lên với những chi tiết vô cùng sắc nét nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ông có những nếp nhăn sâu hoắm nơi khóe mắt và đôi bàn tay thô ráp, chai sạn vì hàng chục năm tiếp xúc với kim loại. Điều kỳ lạ là, dù ông trông rất thật, nhưng tuyệt nhiên không có một âm thanh nào phát ra từ phía ông. Không tiếng thở mạnh, không tiếng hắng giọng, thậm chí không có cả tiếng sột soạt của quần áo khi ông cử động.
Số 0 vang lên trong đầu An với vẻ khinh miệt: Đây là nhân vật phụ cấp thấp nhất. Ông ta không được cấp kịch bản thoại, không có quan hệ với nam nữ chính, thậm chí tác giả còn không thèm đặt cho ông ta một cái tên hay một căn bệnh lý giải cho sự im lặng này. Ông ta tồn tại chỉ để làm đầy khung cảnh khu phố cổ. Một phế liệu của thế giới.
Lê An không đáp lại hệ thống. Cô cầm chiếc nhíp lên, đôi tay cô run nhẹ nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung. Cô quan sát bộ máy của chiếc đồng hồ quả quýt mà ông chủ vừa đẩy sang. Đó là một bộ máy bị kẹt do bụi bẩn và một chiếc lò xo bị lệch khỏi trục. Bằng kỹ năng của một kỹ sư cơ khí từ kiếp trước, cô nhẹ nhàng làm sạch lớp dầu khô, nắn lại sợi dây cót với sự tỉ mỉ đến nín thở.
Khi chiếc bánh răng nhỏ xíu bắt đầu xoay chuyển và tiếng "tíc tíc" giòn tan vang lên, ông chủ tiệm đồng hồ cuối cùng cũng ngẩng đầu. Ánh mắt ông chạm vào gương mặt nhòe nhoẹt của An. Không có sự kinh hoàng, không có sự thắc mắc. Đôi mắt ông sâu thẳm và bao dung, như thể ông đã nhìn thấy hàng ngàn kẻ mờ nhạt như cô đi ngang qua cuộc đời mình.
Ông khẽ gật đầu, một cử động rất nhỏ nhưng đủ để An hiểu rằng mình đã được chấp nhận. Ông đẩy về phía cô một hộp gỗ nhỏ đựng những dụng cụ sửa chữa cơ bản và chỉ tay vào chiếc ghế bành cũ nát ở góc tiệm.
An nhận ra rằng, ở thế giới của những kẻ có lời thoại rực rỡ, ông là một kẻ khuyết tật. Nhưng ở thế giới của những kẻ bị bỏ rơi, ông lại là người duy nhất thực sự nhìn thấy cô. Hai kẻ "bên lề" – một người không có gương mặt, một người không có tiếng nói – ngồi cạnh nhau trong không gian đặc quánh mùi dầu máy. Không cần kịch bản, không cần những lời thoại sáo rỗng về tình yêu hay định mệnh, họ kết nối với nhau bằng sự thấu hiểu của những thực thể đang cố gắng tự sửa chữa chính mình.
Tôi sẽ ở lại đây, An thầm nói với chính mình và cũng là nói với Số 0. Ở đây, tôi không cần phải là "nữ sinh đứng hành lang". Tôi là người thợ sửa thời gian.
Số 0 không còn phát ra những cảnh báo đỏ rực nữa. Nó dường như đang rơi vào một trạng thái tính toán mới khi thấy hai "dữ liệu rác" bắt đầu tạo ra một liên kết ngoài ý muốn. Lê An bắt đầu công việc đầu tiên của mình, mỗi lần một bánh răng chuyển động, cô cảm thấy diện mạo mờ nhạt của mình dường như đậm màu hơn một chút, không phải vì kịch bản, mà vì cô đã tìm thấy một mục đích để tồn tại.