MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống 404: Tự Do Hay Tan BiếnChương 7

Hệ Thống 404: Tự Do Hay Tan Biến

Chương 7

756 từ · ~4 phút đọc

Tiệm đồng hồ Thời Gian vào buổi sáng không có ánh nắng rực rỡ, chỉ có những tia sáng yếu ớt lọt qua lớp bụi mờ trên cửa kính, rọi xuống mặt bàn gỗ đã mòn vẹt. Ông chủ câm lặng đặt trước mặt Lê An một chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ, vỏ ngoài bằng đồng đã chuyển sang màu xanh rỉ sét. Ông đưa cho cô một bộ tua vít siêu nhỏ và một chiếc kính lúp gắn mắt, rồi lẳng lặng quay lại với công việc của mình.

Lê An bắt đầu những giờ lao động thực thụ đầu tiên. Cô cẩn thận tháo từng con ốc nhỏ như hạt cát, đặt chúng vào một khay nhựa trắng để không bị thất lạc. Khi lớp vỏ ngoài được gỡ bỏ, một thế giới cơ khí tinh vi hiện ra trước mắt cô. Hàng chục bánh răng đan xen, những trục xoay mảnh dẻ và sợi dây cót đang nằm im lìm như một trái tim đã ngừng đập.

Mùi dầu máy nồng hắc lẫn với mùi kim loại lâu ngày bị oxy hóa xộc thẳng vào mũi. Đó là một mùi vị không hề dễ chịu, nhưng đối với An, nó lại là mùi của sự thật. Nó khác xa với mùi hương nước hoa xa xỉ của nam chính hay mùi hoa hồng lãng mạn thường xuất hiện xung quanh nữ chính. Cô phải dùng bàn chải nhỏ thấm dung dịch tẩy rửa, tỉ mẩn lau đi từng lớp cặn bẩn bám trên kẽ răng kim loại. Các đầu ngón tay của cô bắt đầu lấm lem dầu đen, móng tay đau nhức vì phải giữ chặt những linh kiện nhỏ xíu.

Lạ thay, khi sự tập trung của An dồn hết vào những vòng xoay và sự logic của máy móc, tiếng ồn của Hệ thống trong đầu cô bắt đầu dịu xuống. Cô không còn nghe thấy những cảnh báo về kịch bản hay những lời thúc giục vô nghĩa. Lúc này, thế giới của cô thu bé lại chỉ bằng một bộ máy đồng hồ.

Số 0 bất chợt lên tiếng, lần này không phải là lệnh trừng phạt mà là một sự quan sát lạnh lùng: Độ phân giải của ký chủ đang tăng nhẹ. Hãy nhìn vào gương thử xem.

An dừng tay, cô nhìn vào mảnh gương nhỏ đặt góc bàn vốn để soi các kẽ hở của đồng hồ. Cô ngẩn người. Gương mặt vẫn còn nhòe nhoẹt như sương mù, nhưng ngay tại vị trí đôi mắt, hai điểm đen đã bắt đầu rõ nét hơn. Chúng không còn là những vệt xám mông lung mà đã có chiều sâu, có con ngươi và ánh lên sự kiên định của một con người đang thực sự lao động để sinh tồn.

Nguyên lý của thế giới này thật nực cười, An thầm nghĩ trong khi tiếp tục gắn lại chiếc lò xo. Nếu bạn không có vai diễn, bạn phải tự tạo ra giá trị cho mình. Lao động chính là cách cô khắc họa bản thân lên thực tại xám xịt này. Sự tập trung cao độ vào một việc có ích đã ép buộc Ý chí thế giới phải "vẽ" thêm chi tiết cho cô, vì một thực thể đang thay đổi thực tại không thể mãi là một khối mờ nhạt.

Ông chủ tiệm bỗng dừng tay, ông nhìn vào chiếc đồng hồ báo thức đã được An lắp ráp lại hoàn chỉnh. Ông khẽ đẩy một chiếc khay trà về phía cô. Một chén trà nhạt, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Trong im lặng, ông đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ với nét chữ cứng cáp: "Lao động là cách duy nhất để không bị thời gian nuốt chửng."

An nhấp một ngụm trà đắng, cảm nhận hơi ấm lan từ cổ họng xuống lồng ngực. Những vết bẩn trên tay, cơn đau lưng vì ngồi lâu và mùi dầu máy khó chịu này chính là bằng chứng cho thấy cô đang sống. Cô không còn là một dữ liệu trôi nổi, cô là một thợ sửa đồng hồ đang học cách tự sửa chữa định mệnh của chính mình.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn đang hối hả đóng vai cho những phân cảnh tiếp theo của cuốn tiểu thuyết. Cô biết, sự yên bình này sẽ không kéo dài lâu, nhưng ít nhất hiện tại, đôi mắt cô đã có thể nhìn thấy rõ ràng con đường mình muốn đi.