Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên một nhịp hỗn loạn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng và đặc quánh mùi dầu máy. Một luồng không khí lạnh lẽo mang theo mùi hương của nước hoa gỗ đàn hương và quyền lực xộc vào, khiến Lê An đang cúi đầu bên bàn làm việc bỗng khựng lại. Theo bản năng, cô cảm thấy một áp lực đè nặng lên không gian, thứ áp lực mà chỉ những nhân vật được tác giả "đổ" quá nhiều hào quang mới có thể tạo ra.
Tạ Minh Triết bước vào. Hắn mặc một bộ vest thủ công màu xám tro, dáng người cao lớn khiến không gian chật chội của tiệm đồng hồ càng trở nên bức bối. Gương mặt hắn hoàn hảo đến từng góc cạnh, đôi mắt xanh thẳm như đại dương – thứ mà hệ thống luôn ca ngợi là "có thể nhìn thấu tâm can bất kỳ ai" – đang quét qua những chiếc đồng hồ cũ kỹ với vẻ thiếu kiên nhẫn.
Số 0 bắt đầu phát tín hiệu rung lắc trong đầu An: [Cảnh báo! Nam chính xuất hiện. Đây là tình tiết ngoài ý muốn. Kịch bản gốc không có đoạn Minh Triết đến đây. Ký chủ hãy giữ bình tĩnh, tuyệt đối không được để lộ diện mạo.]
Lê An siết chặt chiếc nhíp trong tay, tim đập thình thịch. Cô hơi cúi đầu, để những sợi tóc mái che đi đôi mắt vừa mới rõ nét của mình. Cô nhớ rất rõ gương mặt này, chính là kẻ ngồi phía sau lớp kính chắn gió mà cô đã ném gạch vào hai ngày trước.
"Ông chủ đâu?" Minh Triết lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. Hắn đặt một chiếc hộp nhung đen lên mặt quầy. "Đây là kỷ vật của gia tộc tôi. Những thợ sửa đồng hồ danh tiếng nhất thành phố đều nói nó đã chết, nhưng tôi nghe nói ở khu phố rách nát này có một kẻ có thể hồi sinh những thứ đã hỏng."
Ông chủ câm lặng ngước nhìn hắn, rồi lại nhìn sang An. Ông khẽ ra hiệu cho cô ra tiếp khách. An nuốt khan, cô buộc phải đứng dậy, tiến về phía quầy gỗ. Khoảng cách giữa cô và Minh Triết chỉ chưa đầy một mét. Hắn không nhìn cô, đúng hơn là hắn không thèm nhìn vào một "nhân vật phụ" mờ nhạt đang mặc chiếc tạp dề lấm lem dầu mỡ. Đối với hắn, cô có lẽ chỉ là một phần của đồ nội thất trong tiệm.
An mở chiếc hộp nhung. Bên trong là một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng ròng, chạm khắc hoa văn tinh xảo nhưng kim giây đã đứng khựng lại. Cô chạm vào lớp vỏ lạnh lẽo, và bằng linh cảm của một người thợ, cô nhận ra bộ máy bên trong đã bị tổn thương nặng nề do một chấn động mạnh. Có lẽ là do vụ tai nạn mà cô đã gây ra.
"Có sửa được không?" Minh Triết hỏi, ánh mắt hắn cuối cùng cũng rơi xuống người cô.
An cảm thấy da đầu tê rần. Đây là cuộc chạm trán trực diện đầu tiên của kẻ phá hoại và nạn nhân. Hắn nhìn cô, nhưng đôi mắt xanh ấy vẫn bình thản, không một chút gợn sóng. Đúng như cô dự đoán, trong mắt một "tổng tài" như hắn, những kẻ qua đường đều không có gương mặt. Hắn không nhận ra cô gái đã ném gạch, đơn giản vì hắn chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô gái ấy.
"Cần thời gian," An đáp, giọng cô cố tình hạ thấp và khản đặc để tránh bị nhận diện.
Minh Triết hơi nhíu mày khi nghe giọng nói của cô. Hắn cúi xuống, lần đầu tiên nhìn thẳng vào gương mặt mờ đục của An. Dưới ánh đèn vàng, đôi mắt vừa mới sắc nét của cô phản chiếu ánh sáng kiên định. Minh Triết khựng lại một giây, một tia hoài nghi thoáng qua trong mắt hắn. Hắn cảm thấy có gì đó không đúng, một cảm giác sống động kỳ lạ toát ra từ một thực thể đáng lẽ phải mờ nhạt.
"Tôi sẽ quay lại sau ba ngày," hắn nói, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi đôi mắt cô. "Nếu cô không sửa được, cái tiệm này cũng không cần tồn tại nữa."
Hắn quay lưng bước đi, để lại một làn hương lạnh lẽo và sự đe dọa nặng nề. Lê An đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay bám chặt vào thành quầy để khỏi ngã quỵ.
Số 0 thở phào: [May mắn là hắn không nhận diện được ký chủ qua hình ảnh. Nhưng An, ánh mắt của hắn lúc cuối... hắn đã bắt đầu ghi nhận sự tồn tại của bạn. Đây là một lỗi logic cực kỳ nguy hiểm.]
An nhìn chiếc đồng hồ vàng trong tay, một cảm giác trớ trêu dâng lên. Cô đã phá vỡ kịch bản để thoát khỏi hắn, nhưng định mệnh lại mang hắn đến tận đây, trong hình hài một người khách hàng nắm giữ vận mệnh của hiệu tiệm này. Cô không sợ hắn, cô chỉ cảm thấy nực cười. Hắn tìm kiếm sự hoàn hảo trong một kỷ vật, nhưng lại mù lòa trước sự sống đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
Cô nhìn ông chủ câm, người vẫn đang lặng lẽ quan sát cô. Cô biết, ba ngày tới sẽ là cuộc chiến thực sự để bảo vệ nơi trú ẩn này.