MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Không Theo LogicChương 2: THÔNG BÁO LÚC 2 GIỜ SÁNG: "BẠN ĐÃ KHỚP LỆNH VỚI 0% SỰ TƯƠNG ĐỒNG"

Hẹn Hò Không Theo Logic

Chương 2: THÔNG BÁO LÚC 2 GIỜ SÁNG: "BẠN ĐÃ KHỚP LỆNH VỚI 0% SỰ TƯƠNG ĐỒNG"

1,334 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông báo thức 6:00 AM vang lên, đúng nốt Fa thứ không lệch một nhịp. Hoàng Minh bật dậy như một chiếc lò xo được bôi trơn hoàn hảo. Theo lịch trình, anh có 5 phút để vệ sinh cá nhân, 10 phút để pha cà phê bằng máy ép thủ công với áp suất chính xác 9 bar, và 15 phút để kiểm tra lại hệ thống log của server công ty.

Nhưng sáng nay, một "biến số lạ" đã chen ngang vào chu trình tuần hoàn của anh.

Chiếc điện thoại đặt song song với cạnh bàn bỗng rung lên bần bật. Trên màn hình khóa, biểu tượng hình trái tim cách điệu của ứng dụng Perfect Match nhấp nháy liên hồi kèm theo một dòng thông báo khiến Minh suýt chút nữa đánh rơi chiếc cốc sứ màu xám tro:

[THÔNG BÁO HỆ THỐNG] Đối tượng Khả Di vừa cập nhật trạng thái: "Vừa vẽ xong một con rồng mặc bikini, cảm thấy mình là thiên tài nhưng thực chất là đang đói sắp chết. Ai đó cứu với!" Chỉ số tương đồng hiện tại: 0.01% (Cảnh báo: Mức độ xung đột tư duy cực cao).

Minh đẩy gọng kính, đôi mắt nheo lại đầy vẻ kỳ thị. "Vẽ rồng mặc bikini? Đói sắp chết? Đây là loại dữ liệu vô giá trị gì vậy?"

Anh vội vàng mở mã nguồn của ứng dụng trên máy tính. Các dòng lệnh hiện ra trắng xóa, nhưng kỳ lạ thay, đoạn code mà anh dùng để xóa tài khoản người dùng lại bị một vòng lặp vô tận chặn đứng. Cứ mỗi lần anh nhấn Confirm Delete, hệ thống lại tự động nhảy ra một dòng thông báo hài hước: "Lỗi 404: Không thể xóa bỏ định mệnh. Thử lại sau 99 năm."

"Chết tiệt!" Minh rủa thầm. Anh nhận ra rằng trong cơn say rượu mơ đêm qua, mình không chỉ quẹt nhầm, mà còn vô tình kích hoạt chế độ "Thử nghiệm cưỡng bức" – một tính năng bảo mật mà chính anh viết ra để ngăn chặn người dùng từ bỏ ứng dụng quá sớm. Giờ đây, anh chính là nạn nhân của cái lồng sắt do mình tự đúc.

Ở một chiều không gian khác – cụ thể là trong một căn hộ studio mà Minh chắc chắn sẽ gọi là "bãi rác đô thị" – Khả Di đang quấn mình trong chiếc chăn bông loang lổ vết màu. Cô thức dậy không phải vì báo thức, mà vì bé Bug, con mèo béo có vòng bụng lớn hơn cả vòng đầu, đang giẫm lên mặt cô để đòi ăn.

"Thôi nào Bug, mẹ vừa ngủ được hai tiếng..."

Di quờ quạng tìm điện thoại dưới gầm giường, giữa một đống vỏ mì ly và những tuýp màu khô khốc. Màn hình sáng lên, đập vào mắt cô là một loạt thông báo từ gã "Cỗ máy chạy bằng cơm".

[Perfect Match - Gợi ý hành động] Hoàng Minh đang bắt đầu quy trình pha cà phê. Anh ấy khuyên bạn nên dậy sớm để ổn định nhịp sinh học. Tỉ lệ sức khỏe của bạn đang ở mức báo động đỏ.

Di bĩu môi, lạch bạch đi vào nhà vệ sinh, tiện tay quẹt vào thông báo để phản hồi: "Gửi lời nhắn đến Hoàng Minh: Nhịp sinh học của tôi được vận hành bởi deadline, không phải mặt trời. Đi mà dạy bảo cái máy pha cà phê của anh ấy!"

Chỉ 2 giây sau, chiếc điện thoại của Minh trên bàn làm việc rung lên. Anh đọc dòng tin nhắn, lông mày giật liên hồi.

"Deadline là một khái niệm quản lý thời gian sai lầm nếu không có kế hoạch dự phòng," Minh lẩm bẩm, ngón tay gõ liên hồi vào màn hình. "Chào Khả Di, tôi là tác giả của ứng dụng này. Sự xuất hiện của cô trong danh sách của tôi là một lỗi kỹ thuật nghiêm trọng. Chúng ta cần gặp nhau để thực hiện quy trình ngắt kết nối thủ công."

Di vừa đánh răng vừa nhìn tin nhắn. Cô nheo mắt cười ranh mãnh. Một gã lập trình viên cuồng kiểm soát sao? Ly Ly – cô bạn thân mê Tarot – đã nói hôm qua là cô sẽ gặp một người "nghịch thiên" thông qua thiết bị điện tử. Hóa ra là gã này.

"Được thôi, Cỗ máy. 10 giờ sáng tại quán cà phê 'Logic' ở phố cổ. Nếu anh đến muộn 1 phút, tôi sẽ quẹt phải thêm 10 gã lập trình viên khác để làm sập cái app của anh!"

Minh nhìn đồng hồ. 7:30 AM. Từ nhà anh đến phố cổ mất đúng 22 phút nếu đi bằng xe máy với tốc độ 40km/h và không gặp quá 3 đèn đỏ. Anh có dư dả thời gian.

"Tôi sẽ không bao giờ đến muộn," Minh trả lời ngắn gọn. "Và làm ơn, hãy mặc trang phục trung tính. Sự phối màu quá đà sẽ làm tôi bị nhiễu thị giác trong lúc trao đổi kỹ thuật."

Di nhìn vào chiếc gương dính đầy bọt kem đánh răng, nhìn mái tóc tím khói bù xù và chiếc áo phông oversize in hình con mèo đang cầm kiếm. Cô cười khanh khách.

"Trung tính à? Để xem ai sẽ bị 'nhiễu' trước nhé."

Đúng 10 giờ kém 5 phút, Hoàng Minh đã ngồi ở góc bàn xa nhất của quán cà phê "Logic". Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh navy được là phẳng đến mức có thể dùng cạnh áo để cắt giấy. Trên bàn, chiếc iPad và điện thoại được đặt song song hoàn hảo với mép bàn. Anh đã dùng khăn giấy diệt khuẩn lau bề mặt ghế ba lần trước khi ngồi xuống.

10:00 AM. Cửa quán chưa mở. 10:05 AM. Một nhóm khách du lịch ồn ào đi vào. Minh cau mày ghi chép vào sổ tay: Mức độ ô nhiễm tiếng ồn: 75dB.

10:15 AM. Một bóng dáng xuất hiện ở cửa kính. Một cô gái với chiếc váy boho nhiều tầng lớp, khoác một chiếc túi vải thêu hoa lá hẹ, và mái tóc màu tím nổi bần bật dưới ánh nắng. Cô đi đôi boots da cũ kỹ, vừa đi vừa nhảy chân sáo, tay cầm một ly trà sữa chân châu đang uống dở.

Khả Di nhìn quanh quán rồi dừng mắt tại gã đàn ông duy nhất trông giống như một bức tượng sáp được đặt nhầm vào quán cà phê. Cô tiến tới, kéo ghế ra với một tiếng "rít" chói tai làm Minh rùng mình.

"Chào! Anh là gã 0.01% đó hả?"

Minh nhìn đồng hồ, rồi nhìn cô gái trước mặt. Một sự hỗn loạn bằng xương bằng thịt.

"Cô muộn 16 phút 42 giây," Minh nói lạnh lùng. "Và theo quy định của quán, không được mang đồ uống bên ngoài vào. Cô đang vi phạm cả tính kỷ luật lẫn nội quy cộng đồng."

Di không hề nao núng, cô đặt ly trà sữa lên mặt bàn, ngay sát cạnh chiếc iPad bóng loáng của Minh.

"Thư giãn đi cỗ máy! 16 phút đó là khoảng thời gian tôi dùng để lựa chọn xem nên mặc màu gì để 'không làm anh bị nhiễu'. Cuối cùng tôi chọn màu tím, vì nghe nói nó giúp những người khô khan kích thích não bộ."

Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng không nhìn vào vết trà sữa đang đọng lại trên mặt bàn.

"Vào thẳng vấn đề đi, Khả Di. Chúng ta cần xóa cái app này. Ngay lập tức."

Di chống cằm, nhìn sâu vào đôi mắt sau lớp kính cận của Minh, nở một nụ cười đầy thách thức: "Xóa thì dễ, nhưng anh có chắc là thuật toán của anh cho phép không? Hay là... trái tim anh đang thầm cảm ơn vì cái lỗi 0% này?"

Minh khựng lại. Một thuật toán không có trái tim, nhưng tại sao lúc này, nhịp tim của anh lại hiển thị trên đồng hồ thông minh là 95 nhịp/phút?