MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Với Kẻ ThùChương 10

Hẹn Hò Với Kẻ Thù

Chương 10

913 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố về bí mật quá khứ, không khí giữa An và Nguyên trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Nó không còn là sự im lặng của hai kẻ thù, mà là sự im lặng của hai người đã lỡ nhìn thấu vào tâm can nhau. Thế nhưng, công việc không cho phép họ dừng lại. Hôm nay là buổi chụp hình quan trọng cho một chiến dịch "Love Yourselves" của một nhãn hàng nội y và đồ ngủ cao cấp.

Bối cảnh là một studio được trang trí theo phong cách tối giản nhưng sang trọng. Ánh sáng vàng dịu đổ xuống những tấm drap giường bằng lụa satin bóng bẩy.

"Hai người phải thể hiện được sự gần gũi tự nhiên. Không phải kiểu tạo dáng cứng nhắc, mà là kiểu... tan chảy vào nhau." – Đạo diễn hình ảnh hô lớn qua loa.

Khôi Nguyên mặc một chiếc quần tây đen cùng áo sơ mi trắng mở hững hờ ba chiếc cúc đầu, để lộ lồng ngực săn chắc và những đường nét nam tính. Diệp An thì khoác trên mình chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu sâm panh, chất liệu nhẹ tênh như sương khói, ôm sát vào những đường cong mà thường ngày cô vẫn giấu sau những lớp áo phông rộng thùng thình.

Khi Khôi Nguyên tiến lại gần và vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau để tạo dáng, An cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng. Hơi ấm từ lồng ngực anh xuyên qua lớp lụa mỏng, áp sát vào lưng cô.

"Đừng run." – Nguyên thì thầm, hơi thở nóng hổi của anh vờn nhẹ bên vành tai cô. "Cứ coi như đây là căn hộ tập thể của cô, chỉ có tôi và cô thôi."

Buổi chụp kéo dài suốt năm tiếng đồng hồ với hàng trăm tư thế tiếp xúc da thịt. Ánh đèn flash chớp nháy liên tục, nhưng trong tâm trí họ, thực tại dường như đã bắt đầu nhòe đi.

"Được rồi, kết thúc! Cảm ơn mọi người!" – Tiếng đạo diễn vang lên.

Ekip bắt đầu thu dọn thiết bị và rời đi nhanh chóng để nhường chỗ cho ca quay đêm. Đèn lớn trong studio tắt phụt, chỉ còn lại ánh đèn vàng mờ ảo ở khu vực bối cảnh chính chưa kịp ngắt điện. Khôi Nguyên và Diệp An vẫn đứng đó, giữa đống drap giường xáo trộn.

An định quay người đi vào phòng thay đồ, nhưng bàn tay của Nguyên bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo ngược trở lại. Do đà kéo, cô ngã nhào vào lòng anh. Tấm drap giường satin trơn trượt khiến cả hai cùng rơi xuống lớp nệm mềm mại.

Trong không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, Nguyên không buông cô ra. Anh chống hai tay hai bên, khóa chặt An dưới thân mình. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lạnh lùng, mà đậm đặc sự khao khát và một nỗi cô đơn bị dồn nén đến cùng cực.

"An..." – Anh gọi tên cô, giọng khàn đặc như tiếng gốm vỡ.

Bàn tay anh từ từ lướt dọc theo cánh tay cô, qua bờ vai trần rồi dừng lại ở gáy, những đầu ngón tay khẽ mơn trớn vùng da nhạy cảm. An cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Ánh đèn vàng mờ ảo phía sau lưng Nguyên tạo thành một quầng sáng bao quanh đầu anh, biến anh thành một thực thể vừa quyến rũ vừa đầy nguy hiểm.

Anh cúi thấp xuống, chầm chậm dán môi mình vào hõm cổ cô. Một cảm giác tê dại lan tỏa khắp đại não An. Sự va chạm của lớp vải lụa mỏng giữa hai cơ thể tạo ra những tiếng sột soạt đầy ám muội. An vô thức bám chặt lấy đôi vai rộng của anh, những ngón tay cô lún sâu vào lớp áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm.

Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi da thịt đặc trưng của Nguyên bao vây lấy cô. Anh không hôn môi, mà dùng môi mơn trớn dọc theo xương quai xanh của cô, mỗi cái chạm đều nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức nặng của hàng ngàn lời muốn nói. Cảm giác vừa khao khát vừa sợ hãi khiến An khẽ run lên trong vòng tay anh.

"Nguyên... máy quay... tắt rồi mà." – An thốt lên trong hơi thở đứt quãng, đôi mắt cô mơ màng nhìn anh.

Nguyên dừng lại một giây, nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mỏng của cô. Anh áp trán mình vào trán cô, hơi thở hai người giao thoa, nồng nàn và gấp gáp.

"Tôi biết." – Anh thì thầm, bàn tay siết nhẹ eo cô, kéo cơ thể cô sát hơn nữa vào mình như muốn xóa bỏ mọi khoảng cách. "Chính vì tắt rồi... nên tôi mới không muốn dừng lại."

Dưới ánh đèn vàng yếu ớt của studio, ranh giới giữa bản hợp đồng và tình cảm thật sự đã chính thức sụp đổ. Họ không còn diễn cho bất kỳ ai xem nữa. Trong góc tối đó, chỉ còn lại hai con người đang tìm cách sưởi ấm cho những linh hồn vốn đã quá lạnh lẽo từ lâu.

Một nụ hôn sâu, nồng cháy và tràn đầy sự chiếm hữu diễn ra, đánh dấu sự kết thúc của "sự hợp tác" và bắt đầu cho một cuộc tình đầy giông bão.