MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Với Kẻ ThùChương 11

Hẹn Hò Với Kẻ Thù

Chương 11

782 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng gay gắt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa sổ căn hộ tập thể, rọi thẳng vào gương mặt còn ngáy ngủ của Diệp An. Cô khẽ cựa mình, cảm giác rã rời vẫn còn vương vấn trên từng thớ thịt. Ký ức về đêm qua tại studio hiện về như một thước phim quay chậm: góc tối của phim trường, nụ hôn nồng cháy, và cả cách Khôi Nguyên ôm siết lấy cô như thể sợ cô sẽ tan biến.

An bật dậy, nhìn sang phía ghế sofa. Chiếc chăn đã được gấp gọn gàng, nhưng người thì không thấy đâu. Một cảm giác hụt hẫng len lỏi vào lòng cô.

"Chỉ là... phản ứng hóa học thôi mà." – An lầm bầm, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập loạn.

Cô bước vào bếp, thấy trên bàn gỗ có một tờ giấy note và một túi đồ ăn sáng sang trọng từ một tiệm bánh Pháp danh tiếng.

“Bà Linh gọi tôi đi họp gấp. Cô ăn sáng đi rồi chuẩn bị đồ đạc. Chúng ta có chuyến đi quay series 'Về quê' vào chiều nay. Giày bệt và quần áo thoải mái nhé.” – K.

Dòng chữ thanh mảnh, cứng cáp như chính con người anh. An thở phào, nhưng cũng có chút tức giận. Anh ta vẫn vậy, lạnh lùng và điều khiển mọi thứ như thể nụ hôn đêm qua chưa từng tồn tại.

Chuyến xe hướng về một vùng quê nghèo miền Trung, nơi Diệp An đã từng sống những năm tháng thơ ấu trước khi lên thành phố. Đây là kế hoạch của công ty: đưa "nam thần thành thị" về trải nghiệm cuộc sống dân dã để lấy lòng những khán giả ở các tỉnh lẻ.

Suốt chuyến xe kéo dài sáu tiếng, Khôi Nguyên đeo tai nghe, mắt nhắm nghiền. An ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn góc nghiêng hoàn hảo của anh. Khi xe đi vào con đường đất gồ ghề, đầu An vô tình ngả vào vai Nguyên.

Anh không đẩy cô ra, ngược lại, bàn tay anh âm thầm đan vào tay cô, giấu dưới lớp chăn mỏng đắp chung. Anh vẫn nhắm mắt, nhưng lực siết ở tay cho An biết rằng anh hoàn toàn tỉnh táo. Không lời nào được thốt ra, nhưng sự im lặng lúc này lại mang một màu sắc khác hẳn – ấm áp và đầy bao dung.

Họ dừng chân tại một ngôi nhà cấp bốn đơn sơ của một người quen cũ của An. Không có máy nước nóng, không có điều hòa, chỉ có tiếng ếch kêu râm ran và mùi rơm rạ nồng nặc.

Ekip bắt đầu dựng máy. Khôi Nguyên phải đóng cảnh lóng ngóng nhóm bếp củi, còn An thì hướng dẫn anh vo gạo bằng nước giếng.

"Này, đừng có đổ hết cám đi, cái đó mới ngon." – An cười lớn khi thấy Nguyên lúng túng với chiếc nồi gang đen nhẻm.

"Cô đang trả thù tôi đấy à?" – Nguyên nhíu mày, mồ hôi nhễ nhại trên trán làm mái tóc vuốt keo cẩn thận của anh rối tung lên, trông vừa nực cười vừa... đáng yêu một cách lạ lùng.

Đến tối, khi công việc kết thúc, cả hai ngồi trên bục cửa nhìn ra cánh đồng tối mịt.

"Nguyên này." – An khẽ gọi. "Ở đây không có ai theo dõi, không có camera ẩn... chuyện đêm qua..."

Nguyên xoay người lại, ánh mắt anh phản chiếu ánh sao trời xa xăm. Anh vươn tay, vén một sợi tóc vướng trên má An, đầu ngón tay lướt nhẹ qua đôi môi cô – một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy ám ảnh.

"An, tôi đã nói rồi. Ở bên cô, tôi không muốn diễn." – Anh trầm giọng. "Nhưng thế giới ngoài kia không dễ dàng như vậy. Để bảo vệ những gì chúng ta đang có, đôi khi chúng ta phải diễn giỏi hơn nữa."

Câu nói nửa vời của anh khiến An thấy lòng nặng trĩu. Bảo vệ cái gì? Bản hợp đồng hay là sự rung động này?

Bất chợt, một con đom đóm bay ngang qua, đậu lên vai An. Nguyên chầm chậm ghé sát lại, môi anh chạm nhẹ vào màng tai cô, giọng thì thầm khàn khàn: "Ở đây tối quá... tôi bỗng thấy căn hộ chật hẹp của cô còn dễ chịu hơn."

Sự gần gũi giữa đồng không mông quạnh, dưới sự chứng kiến của vạn vật thiên nhiên, khiến ranh giới của họ một lần nữa trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. An biết, sau chuyến đi này, họ sẽ không bao giờ có thể quay lại làm hai kẻ đối đầu đơn thuần được nữa.