MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Với Kẻ ThùChương 12

Hẹn Hò Với Kẻ Thù

Chương 12

725 từ · ~4 phút đọc

Đêm ở vùng quê miền Trung tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương rơi trên lá chuối. Sau một ngày dài quay phim dưới cái nắng gắt, cả ekip đã chìm vào giấc ngủ trong những chiếc lều bạt dựng tạm ngoài sân. Bên trong gian bếp nhỏ của ngôi nhà cấp bốn, chỉ còn lại ánh lửa leo lét từ đống than củi chưa tàn hẳn.

Khôi Nguyên ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, đôi chân dài của anh trông thật lạc lõng trong không gian chật chội này. Bụng anh réo lên một hồi biểu tình. Cả ngày nay, vì để giữ hình tượng "nam thần thanh tao", anh chỉ dám ăn vài miếng khoai luộc lấy lệ trước ống kính.

"Đói rồi đúng không?"

Diệp An bước vào, trên tay cầm hai gói mì tôm giấy màu đỏ quen thuộc. Cô không đợi anh trả lời, thoăn thoắt nhóm lại bếp, đặt một chiếc ấm nhôm lên.

"Ở đây không có bít tết năm sao, cũng chẳng có rượu vang thượng hạng. Chỉ có thứ này thôi, anh ăn được không?" – An vừa hỏi vừa xé gói gia vị, mùi hương nồng cay đặc trưng nhanh chóng lan tỏa.

Nguyên nhìn cô, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt An trông mềm mại hơn hẳn. Không có lớp phấn son cầu kỳ, chỉ có đôi mắt sáng và nụ cười tự nhiên. Anh khẽ gật đầu: "Ăn được."

Mười phút sau, một bát mì bốc khói nghi ngút được đặt trước mặt anh. An còn khéo léo thả vào đó một quả trứng gà ta vừa lấy dưới ổ và vài cọng rau thơm hái vội ngoài vườn.

Nguyên cầm đôi đũa tre, ngập ngừng gắp một miếng. Vị cay của ớt, vị mặn mòi của muối và vị ngọt thanh của rau cỏ đồng quê bùng nổ trong khoang miệng. Anh ăn một cách ngon lành, không còn vẻ từ tốn, giữ kẽ thường ngày. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy mình thực sự "no bụng" – một cái no không chỉ ở dạ dày mà còn ở cả tâm hồn.

"Ngon đến thế sao?" – An chống cằm nhìn anh, khóe môi hiện lên một nét cười trêu chọc.

"Ngon hơn tất cả những bữa tiệc tối tôi từng tham gia." – Nguyên chân thành đáp, anh đặt bát xuống, nhìn vào làn khói trắng nhạt nhòa. "Ở những nơi đó, người ta ăn danh tiếng, ăn sự đố kỵ, chứ chẳng ai thực sự ăn đồ ăn cả."

An im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài: "Vậy mà anh đã sống như thế suốt 5 năm qua."

"Vì đó là cách duy nhất để tôi không phải quay lại cái tên 'Nguyễn Văn Tèo' mà cô thấy trong hộp gỗ." – Nguyên tự giễu, ánh mắt anh trĩu nặng tâm tư. "An này, đôi khi tôi thấy mình giống như một bóng ma sống trong một cái kén lộng lẫy. Nếu không có bản hợp đồng này, nếu không gặp cô... có lẽ tôi đã quên mất vị thật của một bát mì tôm là như thế nào."

An nhìn đôi bàn tay của Nguyên – đôi bàn tay vốn để cầm những thứ xa hoa, giờ đây đang hơi run rẩy vì xúc động. Cô không kìm lòng được, vươn tay ra bao lấy tay anh. Hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang anh, nhỏ bé nhưng kiên định.

"Vậy thì từ giờ, khi nào mệt quá, hãy cứ về đây... hoặc về căn hộ của tôi. Tôi sẽ nấu mì cho anh."

Nguyên siết chặt tay cô. Trong không gian tĩnh lặng, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau. Anh chầm chậm rướn người tới, hơi nóng từ bát mì vẫn còn vảng vất giữa hai gương mặt. Anh không hôn cô ngay, mà chỉ áp mũi mình vào mũi cô, cọ xát nhẹ nhàng như một cách cảm nhận sự tồn tại chân thực của đối phương.

"Hứa nhé?" – Anh thì thầm, giọng khàn đặc.

"Hứa."

Đêm đó, giữa mùi khói bếp và hương đồng gió nội, hai tâm hồn lạc lõng đã tìm thấy một nhịp điệu chung. Không có filter, không có kịch bản, chỉ có vị mặn của mồ hôi, vị cay của mì tôm và vị ngọt của một tình cảm đang âm thầm nảy nở.