Để thực hiện series "Unbox cuộc sống của đối phương" theo yêu cầu của công ty, Diệp An phải dọn dẹp lại một góc phòng để đặt thiết bị quay. Khôi Nguyên đang bận rộn trả lời điện thoại của nhãn hàng ngoài ban công, để mặc cô loay hoay với đống đạo cụ.
Trong lúc tìm chỗ cất chiếc tripod, An vô tình chạm vào một chiếc hộp gỗ sồi cũ kỹ, nằm sâu trong góc tủ quần áo của Nguyên – nơi anh dặn cô tuyệt đối không được đụng vào. Nhưng tính tò mò của một Reviewer đã chiến thắng. Chiếc hộp không khóa, nắp gỗ hơi vênh vì thời gian.
Bên trong không phải là đồng hồ đắt tiền hay những hợp đồng triệu đô.
An sững sờ khi nhìn thấy một tập hồ sơ bệnh án, bên cạnh là những lọ thuốc an thần đã dùng hết. Phía dưới cùng là một bức ảnh cũ đã ố vàng: một cậu bé gầy gò, đôi mắt u uất đứng cạnh một người đàn bà có gương mặt khắc khổ, khác hẳn với vẻ hào hoa, sang chảnh của "nam thần" Kevin K hiện tại. Tên bệnh nhân ghi trên hồ sơ không phải là Khôi Nguyên, mà là Nguyễn Văn Tèo.
"Cô đang làm cái quái gì thế?"
Giọng nói lạnh lẽo như băng từ phía sau khiến An giật nảy mình, đánh rơi chiếc hộp. Những lọ thuốc lăn lóc trên sàn gỗ, tạo ra những tiếng động khô khốc.
Khôi Nguyên đứng đó, gương mặt anh biến dạng vì giận dữ và cả sự hoảng loạn. Anh lao tới, thô bạo đẩy An ra để thu dọn những thứ dưới đất. Đôi bàn tay vốn luôn điềm tĩnh khi cầm ly rượu vang giờ đây run rẩy không kiểm soát.
"Tôi... tôi xin lỗi, tôi chỉ vô tình..." – An lắp bắp, tim cô đập thình thịch vì sợ hãi.
"Tôi đã bảo cô đừng chạm vào đồ của tôi mà!" – Nguyên gầm lên, ánh mắt anh đỏ vằn, chứa đựng sự tổn thương sâu sắc. "Cô thỏa mãn rồi chứ? Cô muốn 'review' cả quá khứ rách nát của tôi để kiếm thêm lượt xem à?"
"Anh nghĩ tôi là loại người đó sao?" – An cũng bùng nổ, sự tự trọng của cô bị xúc phạm. "Tôi chỉ thấy một người đàn ông đang chết dần chết mòn sau những cái filter giả dối kia thôi! Nguyễn Văn Tèo hay Khôi Nguyên thì có gì khác nhau, nếu lúc nào anh cũng phải sống trong sợ hãi thế này?"
Nguyên khựng lại. Cái tên cũ thoát ra từ miệng An như một cái tát giáng vào lòng tự trọng mà anh dày công xây dựng. Anh cười một nụ cười cay đắng, rồi ném tập hồ sơ lên bàn.
"Phải, tôi là con của một người phụ nữ nợ nần chồng chất ở dưới quê. Cái tên 'Kevin K' này là một sự dối trá hoàn hảo mà tôi phải đánh đổi bằng cả danh dự để có được. Mỗi đêm tôi không ngủ được không phải vì lo cho nhãn hàng, mà vì tôi sợ chỉ cần nhắm mắt lại, tôi sẽ lại thấy mình là đứa trẻ bị người ta đuổi đánh vì nợ của mẹ."
Anh ngồi thụp xuống ghế, che mặt lại. Sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn sụp đổ. Trong căn phòng chật hẹp, Khôi Nguyên lúc này trông thật nhỏ bé và đáng thương.
An nhìn anh, cơn giận biến mất, thay vào đó là một sự xót xa nghẹn thắt. Cô tiến lại gần, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhặt nốt những lọ thuốc cuối cùng cho vào hộp. Cô ngồi xuống sàn ngay cạnh chân anh, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối anh – một cái chạm không vì máy quay, không vì kịch bản.
"Tôi không quan tâm anh là ai trước đây." – An nói khẽ, giọng cô chân thành hơn bao giờ hết. "Tôi chỉ biết người đang ngồi trước mặt tôi lúc này là một người đàn ông rất cô đơn. Nguyên à, anh không cần phải diễn với tôi. Ở căn nhà này, anh có quyền được... mệt."
Nguyên từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của An. Lần đầu tiên, họ không nhìn nhau như hai đối thủ hay hai kẻ cộng sự trong một bản hợp đồng.
Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa. Khôi Nguyên bất ngờ nắm lấy tay An, kéo cô đứng dậy. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô thật lâu rồi vùi đầu vào vai cô, hít một hơi thật sâu như để tìm kiếm một chỗ dựa.
Đêm đó, buổi livestream unbox bị hủy bỏ. Họ ngồi bên nhau ngoài ban công, không có đèn ring-light, không có điện thoại. Chỉ có hai con người thật đang cố gắng học cách chấp nhận những vết sẹo của nhau dưới ánh trăng mờ nhạt của thành phố.