Sau sự xuất hiện của Khánh Linh, bà Linh nhận thấy mối quan hệ "diễn" của An và Nguyên đã đạt được bước ngoặt cảm xúc lớn. Để tận dụng triệt để, bà lập tức đẩy mạnh kế hoạch "Sống thử".
"Để chứng minh tình cảm, hai người phải sống chung hẳn hoi. Quay series 'Một Ngày Của Cặp Đôi' ở nhiều bối cảnh khác nhau. Thứ Sáu này, Khôi Nguyên phải đưa Diệp An đến dự tiệc cuối tuần cùng nhóm bạn thân thiết nhất của cậu ta." – Bà Linh tuyên bố trong cuộc họp gấp.
Diệp An rùng mình. Cô biết nhóm bạn của Nguyên toàn là những người thuộc giới thượng lưu, những người làm nghề "sáng tạo nội dung" nhưng thực chất là giới siêu giàu đi du lịch khắp nơi.
"Tôi không có đồ để đi dự tiệc xa xỉ đó." – An phản đối.
"Đừng lo. Nguyên sẽ đưa cô đi mua sắm." – Bà Linh nói, và liếc nhìn Nguyên đầy ẩn ý.
Khôi Nguyên nhìn An, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Anh biết An ghét sự hào nhoáng, nhưng anh cũng không muốn cô bị bẽ mặt trước những người bạn cay nghiệt của mình.
Chiều hôm đó, tại một trung tâm thương mại cao cấp.
An đứng như trời trồng trước cửa hàng của một thương hiệu quốc tế. Cô chỉ vào chiếc váy đơn giản treo ngoài cửa: "Cái này là được rồi, không cần quá cầu kỳ."
Nguyên khoanh tay, lắc đầu: "Không. Cô đi với tôi, cô phải đủ khí chất để họ không dám xem thường cô. Đi theo tôi."
Anh kéo An vào một cửa hàng thiết kế Việt Nam cao cấp. Anh chọn cho cô một chiếc váy lụa màu xanh cổ vịt, được cắt may tinh tế, khoe trọn xương quai xanh và tôn lên làn da trắng của An.
"Chiếc váy này hợp với cô hơn cái đống đồ vintage cũ kỹ ở nhà." – Nguyên nhận xét thẳng thừng.
An nhìn mình trong gương, chiếc váy khiến cô trở nên quyến rũ, trưởng thành và có chút bí ẩn. Nhưng giá tiền của nó khiến cô cảm thấy nặng trĩu.
"Tôi không cần, tôi không muốn mặc những thứ mà tôi không đủ khả năng mua lại." – An từ chối.
Nguyên nhìn cô, đôi mắt anh bỗng dịu đi, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy: "Đừng lo. Tôi mua, xem như tiền công để cô chịu đựng tôi suốt thời gian qua. Cô có thể cất nó đi sau khi kết thúc hợp đồng, tôi không cần cô trả lại."
Sự chân thành hiếm có đó của Nguyên khiến An bất ngờ. Cô gật đầu, chấp nhận.
Tối thứ Sáu, tại một căn biệt thự ven hồ tuyệt đẹp.
An bước vào phòng tiệc trong chiếc váy lụa xanh cổ vịt. Cô như một viên ngọc thô được mài giũa, thu hút mọi ánh nhìn. Khôi Nguyên tự hào khoác tay cô, giới thiệu: "Đây là Diệp An, bạn gái của tôi."
Hội bạn của Nguyên toàn những nhân vật đình đám: một CEO start-up chuyên đầu tư, một người mẫu chuyên nghiệp và một nhà thiết kế thời trang. Họ nhìn An bằng ánh mắt dò xét, đầy vẻ nghi ngờ.
Đặc biệt là Thụy An – cô người mẫu, người đã từng theo đuổi Nguyên một thời gian. Cô ta nâng ly rượu vang, mỉm cười sắc lạnh: "Chào An Diệp. Nghe nói cô rất giỏi 'bóc phốt'. Không biết cô có 'bóc phốt' được cách Nguyên làm món trứng tráng phô mai kiểu Pháp mà anh ấy yêu thích mỗi sáng không?"
Thử thách bất ngờ này khiến An chùn lại. Cô chưa từng nấu ăn cho Nguyên, làm sao cô biết anh ta ăn gì.
Nguyên định lên tiếng giúp đỡ thì An, bằng sự nhanh trí của một Reviewer thực tế, đã trả lời một cách tự tin:
"Khôi Nguyên không ăn trứng tráng phô mai kiểu Pháp. Anh ấy chỉ thích một bát cháo trắng đơn giản, không hành, vì anh ấy thường quá mệt để nuốt một bữa sáng nặng nề. Và điều đó chỉ có tôi biết."
Câu trả lời của An không chỉ đánh trúng tâm lý Nguyên, mà còn khiến Thụy An cứng họng. Nét mặt của Nguyên thoáng chút kinh ngạc, rồi anh nở một nụ cười thật sự – một nụ cười ấm áp, không hề có máy quay nào ghi lại. Anh nắm chặt tay An dưới gầm bàn, một cái chạm đầy sự biết ơn và bất ngờ.
Đêm đó, sau bữa tiệc, khi An và Nguyên trở về phòng. An mệt mỏi tháo chiếc vòng cổ kim cương giả ra.
"Cảm ơn cô." – Nguyên nói, giọng anh có chút run rẩy. "Cảm ơn vì đã bảo vệ tôi."
"Tôi chỉ nói sự thật." – An đáp.
Nguyên bước đến gần cô. Hơi thở anh phảng phất mùi rượu vang và sự mệt mỏi. Anh nhìn cô với ánh mắt phức tạp, rồi bất ngờ ôm lấy cô.
Cái ôm thật chặt, không hề gượng gạo hay xã giao. Nó là một sự thừa nhận rằng, trong cái thế giới hào nhoáng này, An là nơi duy nhất anh cảm thấy an toàn để hạ cánh. An cũng vòng tay ôm lại anh, cô cảm nhận được sự cô độc ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của Nguyên.
Đêm đó, dù ngủ trên hai chiếc giường khác nhau, nhưng sự gần gũi về mặt cảm xúc đã khiến họ cảm thấy như đang "về chung một nhà" thật sự.