Sự cố trên livestream đêm qua đã biến thành một "cú nổ" truyền thông thực sự. Đoạn clip cắt cảnh Khôi Nguyên đè lên Diệp An, ánh mắt hai người giao nhau đầy ám muội, đã leo thẳng lên vị trí Top 1 tìm kiếm. Cư dân mạng gọi đó là "khoảnh khắc vỡ vụn của lý trí".
Nhưng bên trong căn hộ tập thể cũ, bầu không khí lại đặc quánh sự ngượng ngùng. An cố tình dậy thật sớm, lúi húi trong bếp nấu cháo trắng để tránh phải nhìn mặt Nguyên. Khi anh bước ra từ phòng tắm, chỉ quấn một chiếc khăn ngang hông, những giọt nước còn đọng trên cơ bắp săn chắc, An suýt chút nữa là đánh rơi chiếc muỗng gỗ.
"Mặc... mặc áo vào!" - Cô quay mặt đi, gắt gỏng để che giấu sự bối rối.
"Đây là nhà người yêu tôi mà, tôi thoải mái chút không được sao?" - Nguyên cười khẩy, nhưng cũng nhanh chóng mặc vào chiếc áo phông đơn giản. Anh kéo ghế ngồi xuống, nhìn bát cháo đạm bạc với vẻ chán ghét thường lệ, nhưng rồi cũng cầm thìa lên.
Bỗng nhiên, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Không phải kiểu gõ cửa lịch sự của hàng xóm, mà là tiếng đập liên hồi như thể đang đòi nợ.
An ra mở cửa. Trước mặt cô là một người phụ nữ xinh đẹp đến mức ngạt thở. Cô ta mặc chiếc đầm hiệu màu đỏ rực rỡ, đi giày cao gót nhọn hoắt, hoàn toàn lạc quẻ với cái hành lang đầy mùi mắm muối của khu tập thể.
"Khôi Nguyên có ở đây không?" - Người phụ nữ hỏi, giọng nói đầy sự kiêu kỳ, đôi mắt sắc sảo nhìn An từ đầu đến chân như thể nhìn một sinh vật lạ.
"Cô là...?" - An chưa kịp dứt lời thì bóng dáng cao lớn của Nguyên đã xuất hiện phía sau.
Sắc mặt Nguyên ngay lập tức chuyển từ thản nhiên sang trắng bệch. Đôi môi anh mím chặt, bàn tay buông thõng bên hông siết lại thành nắm đấm.
"Khánh Linh? Sao cô biết chỗ này?"
Người phụ nữ tên Khánh Linh cười nhạt, tự nhiên bước qua người Diệp An để vào phòng. Cô ta lướt mắt quanh căn hộ chật hẹp, môi cong lên đầy vẻ khinh miệt: "Anh sa sút đến mức phải ở cái nơi tồi tàn này để diễn kịch với cô gái này sao? Nguyên à, em không tin là anh lại có thể hạ thấp tiêu chuẩn của mình đến thế."
Khánh Linh quay sang Diệp An, chìa ra một tấm danh thiếp sang trọng: "Chào cô, tôi là hôn thê cũ của Nguyên. Chúng tôi mới chia tay ba tháng trước. Tôi đến để nhắc nhở cô một chút, anh ấy không thích cháo trắng, anh ấy chỉ thích những thứ hoàn hảo và đắt tiền. Đừng tưởng một nụ hôn hụt trên livestream là có thể giữ được anh ấy."
An cảm thấy máu trong người mình sôi lên. Không phải vì ghen, mà vì thái độ coi thường người khác của người phụ nữ này. Cô định lên tiếng đáp trả thì Khôi Nguyên bất ngờ bước tới.
Thay vì giải thích hay đuổi Khánh Linh đi, anh lại vòng tay qua eo An, kéo cô sát vào lòng mình. Lần này, cái ôm của anh chặt chẽ và mang tính chiếm hữu hơn bất cứ lúc nào.
"Cô nhầm rồi Khánh Linh." - Giọng Nguyên lạnh băng, mỗi chữ thốt ra đều như một mũi tên - "Tôi ở đây vì tôi muốn. Và An là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình không cần phải đeo mặt nạ để sống. Cô đã là quá khứ, làm ơn đừng mang cái mùi nước hoa rẻ tiền của sự đố kỵ vào nhà chúng tôi."
An sững sờ. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim của Nguyên đang đập rất nhanh sau lớp áo phông. Đây là lần đầu tiên anh đứng về phía cô, dù cô biết đó có thể cũng chỉ là một màn kịch để đối phó với người cũ.
Khánh Linh tái mặt vì tức giận, cô ta hậm hực quay người bỏ đi, tiếng giày cao gót nện thình thịch trên cầu thang gỗ cũ kỹ.
Khi cánh cửa đóng sầm lại, Nguyên lập tức buông An ra. Anh quay lưng đi, hơi thở có chút dồn dập.
"Xin lỗi, tôi không biết cô ta sẽ đến đây." - Anh nói, giọng khàn đặc.
"Cô ta là người khiến anh mất ngủ sao?" - An bất ngờ hỏi. Cô nhớ lại những lần thấy anh ngồi thẫn thờ ngoài ban công lúc nửa đêm.
Nguyên im lặng một lúc lâu, rồi anh khẽ gật đầu. "Cô ta là người đã cùng tôi tạo ra cái filter 'hoàn hảo' đầu tiên... cũng là người khiến tôi nhận ra cái filter đó giả tạo đến mức nào."
An nhìn bóng lưng cô độc của Nguyên dưới ánh nắng ban mai. Lần đầu tiên, cô không thấy anh là một kẻ lừa dối, mà thấy anh là một người đàn ông mang trên mình quá nhiều vết sẹo của sự hào nhoáng. Cô tiến lại gần, ngập ngừng đặt tay lên vai anh.
"Ít ra thì... cháo trắng của tôi không giả tạo đâu. Ăn đi cho nóng."
Nguyên xoay người lại, nhìn sâu vào mắt cô. Trong căn hẻm nhỏ ồn ào, giữa mùi hương của quế và sả, một thứ cảm xúc mới mẻ, không nằm trong bản hợp đồng sáu tháng, bắt đầu len lỏi vào trái tim của cả hai.