Sáng hôm sau, Diệp An bị đánh thức không phải bởi tiếng chuông báo thức, mà bởi mùi hương lạ lẫm của loại nước hoa gỗ đàn hương đắt tiền đang xâm chiếm căn phòng nhỏ của mình. Cô bước ra ngoài, thấy Khôi Nguyên đã ngồi sẵn ở chiếc bàn gỗ nhỏ - nơi cô vốn dùng để edit video. Anh đang tỉ mỉ dùng khăn giấy diệt khuẩn lau đi lau lại chiếc micro của cô.
"Anh làm cái gì vậy? Nó không bẩn đến thế đâu." - An càu nhàu, vò mái tóc rối bời.
"Ở đây có quá nhiều bụi mịn." - Nguyên không ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng - "Tám giờ tối nay chúng ta có buổi livestream chung đầu tiên trên nền tảng của cả hai. Bà Linh yêu cầu phải đạt mốc 50.000 người xem cùng lúc. Nếu không đạt, hợp đồng quảng cáo mỹ phẩm tuần tới sẽ bị hủy."
An hít một hơi thật sâu để nén cơn giận. Cô bắt đầu chuẩn bị. Thay vì những bộ đồ lộng lẫy, cô chọn một chiếc áo len mỏng màu xanh rêu, đúng chất "Reviewer bình dân". Khôi Nguyên cũng phải nhượng bộ, anh thay chiếc áo sơ mi lụa bằng một chiếc áo Hoodie màu xám đơn giản để trông có vẻ "đang ở nhà cùng bạn gái".
20:00. Đèn ring-light bật sáng.
"Chào mọi người, hôm nay An có một khách mời rất... đặc biệt." - An gượng cười trước ống kính, trong khi tim đập thình thịch vì căng thẳng.
Khôi Nguyên xuất hiện từ phía sau, anh tự nhiên đặt cằm lên vai An, đôi môi mấp máy sát vành tai cô: "Chào các bạn. Hôm nay mình sang nhà người yêu chơi, sẵn tiện cùng nhau unbox đống quà fan gửi nhé."
Lượt xem nhảy số chóng mặt: 10k... 30k... 50k. Bình luận trôi nhanh đến mức không kịp đọc.
“Trời ơi, Kevin K nhìn An Diệp tình tứ chưa kìa!” “Có phải diễn không vậy? Nhìn ánh mắt Kevin kìa, ngọt xỉu!”
Chỉ có An mới cảm nhận được bờ vai mình đang cứng đờ. Hơi thở của Nguyên phả vào cổ cô khiến cô ngứa ngáy một cách khó chịu. Cô cố tình lách người ra, lấy một hộp quà to trên bàn: "Nào, xem fan gửi gì cho anh nào."
Đúng lúc đó, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Fan của hai bên bắt đầu đưa ra những thử thách khó nhằn để kiểm chứng tình cảm. Một tài khoản có tên 'Kẻ-Săn-Tin' liên tục gửi những câu hỏi hóc búa: "Nếu yêu nhau thật, hãy kể tên loại thực phẩm mà An Diệp dị ứng nhất đi?"
An đứng hình. Cô chưa bao giờ nói điều này với Nguyên. Cô liếc nhìn anh, thầm nghĩ phen này chắc chắn bị lộ.
Nguyên hơi khựng lại, nhưng bộ não nhạy bén của một kẻ làm truyền thông lâu năm đã cứu anh. Anh cười nhẹ, bàn tay dưới gầm bàn bất ngờ siết chặt lấy tay An, bóp nhẹ như một lời trấn an.
"An nhà mình á? Cô ấy không dị ứng thực phẩm, cô ấy chỉ dị ứng với những kẻ nói dối thôi." - Nguyên trả lời đầy khéo léo, vừa lấy lòng được fan, vừa xoa dịu được cái tôi của An.
Nhưng ngay khi không khí đang nóng lên, chiếc kệ gỗ cũ kỹ phía sau - nơi An đặt hàng chục chiếc máy ảnh phim quý giá - bỗng dưng rung lắc. Có lẽ do sức nặng của đống quà và sự lắp đặt vội vàng lúc sáng.
"Cẩn thận!" - An hét lên khi thấy chiếc máy ảnh Leica đời cũ sắp rơi xuống đầu Khôi Nguyên.
Theo bản năng, cô nhoài người tới để đỡ lấy món đồ quý giá nhất của mình. Khôi Nguyên cũng phản xạ cực nhanh, anh không đỡ máy ảnh mà lại vòng tay ôm lấy eo An, kéo mạnh cô về phía mình để tránh đống đồ sụp xuống.
Cả hai ngã nhào xuống sàn. Chiếc máy ảnh rơi trúng đống gối ôm bên cạnh, bình yên vô sự. Nhưng tư thế của họ lúc này mới là vấn đề. Diệp An nằm gọn dưới thân hình cao lớn của Khôi Nguyên, tay cô vẫn còn bám chặt vào cổ áo anh. Khoảng cách gần đến mức họ có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đồng tử của đối phương.
Livestream vẫn đang chạy. Micro thu trọn tiếng thở dốc dồn dập của cả hai.
Màn hình điện thoại nổ tung vì bình luận. “Chụp màn hình ngay! Nụ hôn hụt thế kỷ!” “Nhìn mắt họ kìa, không thể là diễn được, phim cũng không thật đến thế!”
Nguyên nhìn sâu vào mắt An. Trong giây phút đó, anh không thấy một Reviewer chua ngoa, mà chỉ thấy một cô gái đang run rẩy với đôi mắt chứa đầy sự hoảng hốt. Một cảm giác bảo vệ kỳ lạ trỗi dậy trong lòng anh.
Anh cúi thấp hơn, môi gần như chạm vào chóp mũi cô, thầm thì chỉ đủ để micro của cô thu được: "Diễn tốt lắm, người yêu ạ."
Dứt lời, anh nhanh tay tắt livestream ngay tại đỉnh điểm của sự kịch tính.
Căn phòng rơi vào im lặng. Khôi Nguyên lập tức buông An ra, anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có đôi tai hơi ửng hồng là phản bội lại sự bình tĩnh đó.
An ngồi thẫn thờ dưới sàn, tay chạm lên nhịp tim vẫn còn đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô nhận ra, bản hợp đồng này đang bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của cô.