MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHẹn Hò Với Kẻ ThùChương 5

Hẹn Hò Với Kẻ Thù

Chương 5

949 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, mạng xã hội không bùng nổ như cách bà Linh mong đợi. Ngược lại, một bầu không khí hoài nghi bắt đầu lan tỏa. Một tài khoản ẩn danh trên diễn đàn "Hóng Biến Showbiz" đã đăng tải một bài viết đạt hơn mười nghìn lượt chia sẻ chỉ sau hai giờ với tiêu đề: "Phân tích kỹ năng diễn xuất của cặp đôi An - Nguyên: Tình yêu hay kịch bản cứu vãn hợp đồng?"

Dưới bài viết là hàng loạt ảnh chụp màn hình từ buổi livestream ở nhà hàng The Prime. Người ta khoanh tròn ánh mắt xa cách của Diệp An khi không có máy quay hướng tới, và đặc biệt là khoảnh khắc Khôi Nguyên rút khăn giấy lau tay ngay lập tức sau khi nắm tay An.

“Nhìn Kevin K như kiểu vừa chạm vào đồ bẩn ấy, người yêu gì mà thế?” – Một bình luận nhận được hàng nghìn lượt tán thành.

Tại văn phòng Star-G, bà Linh ném chiếc máy tính bảng lên bàn, mặt đỏ gay vì giận dữ.

“Hai người xem đi! Tôi đã bảo là phải diễn cho thật cơ mà? Khôi Nguyên, cậu lau tay cái gì? Diệp An, mắt cô nhìn cậu ta như muốn cầm dao đâm người ta tới nơi ấy!”

An khoanh tay, tựa lưng vào tường, hừ lạnh: “Tại anh ta dùng nước hoa quá nồng, tôi bị dị ứng nên mới không cười nổi.”

“Nước hoa của tôi giá bằng nửa năm tiền thuê nhà của cô đấy!” – Nguyên bật dậy, vẻ lịch lãm thường ngày biến mất, thay vào đó là sự cáu kỉnh của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.

Bà Linh cắt ngang cuộc cãi vã bằng một giọng nói lạnh băng: “Im lặng hết cho tôi. Để dập tắt nghi ngờ, hai người phải thực hiện một bước đi táo bạo hơn. Sơ hở lớn nhất của hai người là sự thiếu thấu hiểu về thói quen của nhau. Vì vậy, từ hôm nay, Khôi Nguyên sẽ chuyển một phần đồ đạc sang căn hộ của Diệp An. Các người sẽ quay series ‘Unbox cuộc sống của đối phương’.”

“Cái gì? Căn hộ của tôi?” – An thốt lên, gương mặt biến sắc. Đó là pháo đài duy nhất cô có, là nơi cô được là chính mình với những bộ đồ cũ và những nồi cá kho đậm mùi.

“Không được! Tôi không thể ở một nơi... như thế.” – Nguyên cũng phản đối kịch liệt. Anh nghĩ đến căn Penhouse vô trùng của mình và rùng mình khi tưởng tượng cảnh phải chen chúc trong một căn tập thể cũ.

“Đây không phải là lời mời, đây là lệnh.” – Bà Linh lạnh lùng nói. “Hoặc là cùng nhau dọn đồ, hoặc là cùng nhau ký giấy nợ.”

Ba tiếng sau, chiếc xe hơi sang trọng của Khôi Nguyên đỗ xịch trước cửa khu tập thể cũ kỹ ở quận năm. Anh bước xuống xe, bộ suit đắt tiền lạc lõng hoàn toàn giữa những dây phơi quần áo chằng chịt và mùi khói bếp nồng nặc.

An xách túi đi phía trước, vừa leo cầu thang vừa nói vọng lại: “Cầu thang hơi tối, anh cẩn thận đừng để đôi giày mấy chục triệu đó dính phân mèo.”

Nguyên nghiến răng, tay xách chiếc vali nhỏ, khó nhọc lách qua những thùng xốp trồng hành của hàng xóm. Khi cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, anh sững sờ. Căn phòng của An nhỏ đến mức chỉ bằng cái phòng tắm của anh, nhưng nó tràn ngập mùi quế và sả. Khắp nơi là những món đồ cổ xinh xắn, những chiếc máy ảnh phim và một giá sách cao chạm trần.

“Đây là ‘vương quốc’ của cô sao?” – Nguyên lẩm bẩm, ngón tay vô tình lướt qua một khung ảnh cũ trên kệ.

“Đừng chạm vào đồ của tôi.” – An giật lại khung ảnh, ánh mắt cảnh giác.

Họ bắt đầu buổi quay đầu tiên trong không gian chật hẹp đó. Máy quay được đặt trên kệ sách. Nguyên phải ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, còn An ngồi bệt dưới sàn. Nhiệm vụ của họ là kể về một món đồ của đối phương mà mình "yêu" nhất.

Nguyên cầm lấy một chiếc tách gốm bị mẻ miệng của An. Anh nhìn vào ống kính, ánh mắt bỗng dưng dịu lại, giọng nói trầm thấp: “Tôi thích chiếc tách này. Vì nó giống như An vậy... nhìn thì có vẻ không hoàn hảo, nhưng lại mang trong mình một câu chuyện rất riêng.”

An ngẩn người. Cô nhìn Nguyên, trong một khoảnh khắc, cô thấy ánh mắt anh không còn vẻ "công nghiệp" nữa. Có lẽ là do ánh hoàng hôn đỏ quạch xuyên qua khe cửa sổ cũ, hoặc có lẽ do không khí tĩnh lặng của khu tập thể đã lột bỏ lớp vỏ bọc của anh.

Nhưng ngay khi máy quay vừa tắt, Nguyên lập tức đứng dậy, phủi bụi trên quần áo: “Cô chưa lau dọn chỗ này bao lâu rồi?”

An hít một hơi thật sâu, nén cơn giận: “Anh vừa khen nó ‘có câu chuyện riêng’ cơ mà?”

“Đó là diễn. Cô cũng nên học cách phân biệt đi.” – Nguyên lạnh lùng đáp, rồi bắt đầu mở vali lấy ra bộ đồ ngủ bằng lụa và chai xịt khuẩn.

Đêm đó, Khôi Nguyên phải ngủ trên chiếc sofa nhỏ hẹp trong phòng khách, còn Diệp An nằm trong phòng ngủ nhưng không sao chợp mắt được. Tiếng trở mình trằn trọc của người đàn ông ngoài kia khiến cô nhận ra: Filter đã vỡ, và cuộc sống thực tại đầy rắc rối mới chính thức bắt đầu.