"Chát!"
Một tiếng động khô khốc vang lên, cắt đứt nụ hôn cuồng nhiệt và đầy tính chiếm hữu.
Không phải tiếng tát tai. Tịnh An không tát anh. Cô chỉ dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực Trần Nhật Duy, khiến anh lùi lại vài bước, lưng va vào cạnh bàn làm việc.
Tịnh An đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gương mặt cô đỏ bừng, không phải vì thẹn thùng, mà vì giận dữ và tủi nhục. Cô đưa mu bàn tay lên, lau mạnh vào môi mình như muốn xóa sạch dấu vết vừa rồi.
Hành động ấy của cô khiến ánh mắt Trần Nhật Duy tối sầm lại. Sự tự tôn của người đàn ông trong anh bị tổn thương nghiêm trọng.
"Anh điên rồi," Tịnh An nói, giọng run rẩy nhưng lạnh lùng. "Giám đốc Trần, tôi lên đây để bàn công việc. Nếu anh không tôn trọng tôi, thì cũng làm ơn tôn trọng chính mình."
Cô không đợi anh trả lời, quay lưng mở khóa cửa và bước nhanh ra ngoài.
Trần Nhật Duy đứng chôn chân tại chỗ. Anh đưa ngón tay cái lên, khẽ chạm vào môi mình - nơi vẫn còn vương lại vị ngọt và sự mềm mại của cô. Nhưng ngay sau đó, anh nhắm mắt lại, đấm mạnh tay xuống mặt bàn gỗ bóng loáng.
Cơn ghen đã biến anh thành một kẻ mất kiểm soát tồi tệ.
Ba ngày tiếp theo.
Văn phòng Stars chìm trong một bầu không khí kỳ lạ. Mọi người gọi đó là "Kỷ băng hà".
Trần Nhật Duy không còn quát mắng nhân viên, cũng không còn soi mói những lỗi nhỏ nhặt trong báo cáo. Anh trở nên trầm mặc, ít nói và lạnh lùng đến đáng sợ.
Anh đi lướt qua Tịnh An ở hành lang như thể cô là người vô hình. Không một ánh mắt, không một cái gật đầu.
Trong các cuộc họp, khi Tịnh An trình bày ý tưởng, anh chỉ ngồi im lặng, xoay xoay chiếc bút trên tay, khuôn mặt vô cảm. Khi cô dứt lời, anh chỉ buông một câu ngắn gọn: "Người tiếp theo", hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cô.
Đó là cách ghen tuông của một người đàn ông trưởng thành: Không ồn ào, không đập phá, mà dùng sự lạnh nhạt tột cùng để cô lập và trừng phạt đối phương.
Và Tịnh An cảm nhận được điều đó rõ hơn ai hết. Sự im lặng của anh như một sợi dây thòng lọng vô hình, ngày ngày siết chặt lấy cổ cô, khiến cô nghẹt thở.
"Chị An, chị sao thế? Trông chị xanh xao lắm."
Minh Khôi lo lắng hỏi, đặt một cốc trà gừng ấm lên bàn làm việc của Tịnh An.
Từ sau vụ việc hôm đó, Khôi càng quan tâm đến cô hơn, có lẽ vì cậu cảm thấy áy náy khi bị sếp "đì" xuống kho, gián tiếp làm liên lụy đến cô.
"Chị không sao, cảm ơn em," An mỉm cười yếu ớt. Cô thực sự kiệt sức. Áp lực công việc cộng với cuộc "chiến tranh lạnh" với Duy khiến cô mất ngủ triền miên.
"Hay trưa nay mình đi ăn món gì ngon ngon tẩm bổ nhé? Em biết quán gà tiềm thuốc bắc này..."
"Cậu Khôi."
Một giọng nói lạnh băng vang lên phía sau lưng, khiến cả hai giật mình.
Trần Nhật Duy đang đứng khoanh tay, tựa người vào cửa kính phòng làm việc của mình, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào cốc trà gừng trên bàn.
"Báo cáo kiểm kê kho của cậu số liệu sai lệch 0.5%. Cậu có 30 phút để xuống kho đếm lại từ đầu. Nếu còn sai sót, cậu tự nộp đơn xin nghỉ việc."
Minh Khôi tái mặt: "Nhưng... sếp ơi, em đã đếm đi đếm lại ba lần rồi..."
"Bốn lần," Duy ngắt lời, không cho phép phản kháng.
Khôi méo mặt, lủi thủi xách sổ chạy đi. Cậu không hiểu sao mấy hôm nay "sao Thái Bạch" cứ chiếu vào đầu mình liên tục như vậy.
Sau khi tống khứ cái gai trong mắt đi, Duy mới chậm rãi chuyển tầm mắt sang Tịnh An. Đây là lần đầu tiên sau ba ngày anh nhìn trực diện cô.
Tịnh An ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt ấy một cách bình thản nhưng đau đớn.
"Giám đốc có gì chỉ đạo?" Cô hỏi, giọng công thức.
Duy nhìn quầng thâm dưới mắt cô, nhìn vẻ mệt mỏi mà cô đang cố che giấu. Lòng anh nhói lên, nhưng sự kiêu hãnh không cho phép anh xuống nước trước.
"Tối nay ở lại tăng ca," anh nói cộc lốc. "Dự án mới cần sửa lại. Tôi không tin tưởng giao cho người khác."
"Tôi hiểu rồi."
"Một mình cô thôi. Đừng lôi kéo người khác ở lại làm phiền."
Nói xong, anh quay lưng bỏ đi, đóng sầm cửa phòng làm việc lại.
9 giờ tối.
Cả văn phòng tối om, chỉ còn ánh đèn hắt ra từ bàn làm việc của Tịnh An và phòng Giám đốc.
Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính. Hai con người, ở hai căn phòng cách nhau một bức tường kính trong suốt, nhưng lại như cách xa nhau cả một đại dương.
Tịnh An gõ phím, nhưng đầu óc cô trống rỗng.
Cô nhìn qua lớp cửa kính. Duy vẫn ngồi đó, chăm chú vào màn hình máy tính, gương mặt nghiêm nghị dưới ánh đèn bàn vàng vọt. Anh đẹp, tài giỏi, và xa vời.
Tại sao lại thành ra thế này?
Mới vài ngày trước, anh còn nấu cháo cho cô, còn đưa cô về nhà. Vậy mà chỉ vì một cơn ghen vô lý, anh lại dựng lên bức tường băng giá này, đẩy cô ra xa ngàn dặm.
Cạch.
Cửa phòng Giám đốc mở ra. Duy bước ra ngoài, trên tay cầm áo vest. Anh đi ngang qua chỗ cô, bước chân hơi khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn tiếp tục đi thẳng ra phía thang máy.
Không một lời hỏi han. Không rủ về cùng. Không quan tâm cô sẽ về nhà bằng cách nào giữa đêm mưa gió này.
Tịnh An cảm thấy một sự tủi thân ghê gớm trào lên trong lồng ngực. Cô gập máy tính lại, vơ vội túi xách chạy theo anh.
Cô không chịu nổi sự im lặng này nữa. Cô cần một câu trả lời dứt khoát.
"Trần Nhật Duy!"
An gọi lớn khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại. Cô lao tới, chặn tay vào mép cửa thang máy.
Cửa thang máy bật mở trở lại.
Duy đứng bên trong, nhìn cô với vẻ ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng trở về vẻ lạnh lùng. Anh nhìn bàn tay cô đang chặn cửa, nhíu mày:
"Nguy hiểm đấy. Cô muốn kẹp nát tay mình à?"
Tịnh An bước vào thang máy, nhấn nút đóng cửa. Không gian chật hẹp trong buồng thang máy khiến sự ngột ngạt tăng lên gấp bội.
"Chúng ta cần nói chuyện," An nói, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Giờ làm việc kết thúc rồi," Duy đáp hờ hững, mắt nhìn lên bảng điện tử hiển thị số tầng đang chạy xuống.
"Anh ghét em đến thế sao?"
Câu hỏi của An khiến vai Duy cứng lại.
"Em ghét cái cách anh im lặng như thế này. Nếu anh giận em, anh có thể mắng em, trừ lương em, thậm chí đuổi việc em. Nhưng đừng coi em như người vô hình!" Giọng An nghẹn lại, nước mắt bắt đầu ầng ậc. "Anh làm thế... em đau lắm, anh biết không?"
Duy vẫn im lặng. Số tầng chạy từ 10... 9... 8...
"Được thôi," An gạt nước mắt, cười chua chát. "Nếu anh muốn lạnh lùng, thì em sẽ chiều ý anh. Từ mai em sẽ nộp đơn xin chuyển bộ phận. Em sẽ biến mất khỏi tầm mắt anh, để anh không phải khó chịu nữa."
Duy quay phắt sang nhìn cô.
"Em dám?" Anh gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu.
"Tại sao không dám? Anh không cần em, thì em ở lại làm gì?"
"Ai nói tôi không cần em?"
Duy đột ngột dồn cô vào góc thang máy. Lần này không có nụ hôn nào cả, chỉ có sự bất lực và dằn vặt hiện rõ trên khuôn mặt anh.
Anh cúi đầu, trán tựa vào trán cô, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô.
"Tôi im lặng... là vì tôi sợ," anh thú nhận, giọng khàn đặc, đầy mệt mỏi.
An ngỡ ngàng: "Sợ? Anh sợ cái gì?"
"Sợ mình lại mất kiểm soát mà làm tổn thương em lần nữa. Sợ rằng nếu tôi mở miệng nói chuyện, tôi sẽ lại ghen tuông điên cuồng khi thấy em cười với thằng nhóc đó. Sợ rằng... tôi càng giữ chặt, em sẽ càng chạy xa hơn."
Duy nhắm mắt lại, giọng nói yếu ớt như một lời van xin:
"An à, 10 năm qua tôi đã học cách điều hành cả một tập đoàn, học cách đối phó với những đối thủ xảo quyệt nhất. Nhưng tôi chưa bao giờ học được cách yêu em thế nào cho đúng. Em dạy tôi đi... được không?"
Tiếng "Ting" vang lên. Cửa thang máy mở ra tại tầng hầm.
Nhưng không ai bước ra.
Trong không gian chật hẹp ấy, bức tường băng giá giữa họ đã bắt đầu nứt vỡ, để lộ ra những trái tim đầy vết sẹo nhưng vẫn khao khát được chữa lành.