MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu AnhChương 11: Tăng ca đêm mưa - Căn phòng chỉ còn hai người

Hết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu Anh

Chương 11: Tăng ca đêm mưa - Căn phòng chỉ còn hai người

1,247 từ · ~7 phút đọc

Sài Gòn đang vào mùa mưa. Những cơn mưa rào bất chợt và dai dẳng như muốn trút hết nước xuống thành phố.

Đồng hồ chỉ 9 giờ 30 phút tối.

Văn phòng Stars vắng lặng như tờ. Hầu hết nhân viên đã về hết từ sớm để tránh bão. Chỉ còn lại khu vực của Tịnh An là sáng đèn. Cô đang gấp rút hoàn thiện nốt phần chỉnh sửa cho dự án sắp tới theo yêu cầu của đối tác Nhật Bản.

"Rào rào..."

Tiếng mưa đập vào cửa kính cường lực nghe rát tai. Những tia chớp loằng ngoằng xé toạc bầu trời đêm, theo sau là tiếng sấm nổ ầm ầm khiến cửa kính rung lên bần bật.

Tịnh An vốn sợ sấm sét từ nhỏ. Mỗi lần nghe tiếng nổ lớn, vai cô lại rụt lại theo phản xạ, ngón tay gõ phím cũng trở nên run rẩy.

"Đoàng!"

Một tiếng sấm cực lớn vang lên ngay trên đỉnh đầu tòa nhà.

"Á!"

Tịnh An hét lên, hai tay ôm chặt lấy đầu, nhắm nghiền mắt lại, cả người co rúm trên ghế.

Đúng lúc đó, một hơi ấm bao trùm lấy cô. Một đôi bàn tay to lớn, ấm áp bịt chặt lấy hai tai cô, ngăn cách cô với những âm thanh đáng sợ bên ngoài.

Tịnh An mở mắt ra.

Trần Nhật Duy đang đứng ngay sau ghế của cô. Anh cúi người xuống, vòng tay qua vai cô để bịt tai cho cô, lồng ngực vững chãi của anh dán chặt vào lưng cô, tạo thành một chiếc kén bảo vệ an toàn tuyệt đối.

"Đừng sợ," giọng anh trầm thấp vang lên bên tai cô, át cả tiếng mưa. "Có anh ở đây rồi."

Hương gỗ đàn hương quen thuộc xộc vào mũi, làm dịu đi nhịp tim đang đập loạn xạ của An. Cô ngồi im trong vòng tay anh, không dám cử động, cũng không nỡ đẩy anh ra.

Cảm giác này... giống hệt 10 năm trước. Mỗi khi trời mưa bão lúc tan học, cậu bạn Nhật Duy cũng luôn dùng cách này để trấn an cô bạn gái nhát gan.

Một lúc sau, khi tiếng sấm đã ngớt, Duy mới từ từ buông tay ra. Nhưng anh không rời đi ngay, mà xoay ghế của cô lại để cô đối diện với mình.

"Vẫn chưa sửa được cái tật sợ sấm à?" Anh hỏi, giọng điệu có chút trêu chọc nhưng ánh mắt lại đong đầy sự cưng chiều.

Tịnh An cúi mặt, lí nhí: "Làm sao mà sửa được cơ chứ..."

Duy thở dài, anh kéo một chiếc ghế khác đến ngồi cạnh cô. Anh đặt lên bàn một chiếc hộp nhựa tỏa khói nghi ngút.

"Ăn đi. Bánh bao trứng muối. Món tủ của em."

Tịnh An ngạc nhiên nhìn chiếc bánh bao trắng ngần. Đây là loại bánh bao ở căng tin trường cấp 3 cũ mà cô cực kỳ thích, nhưng cửa hàng đó nằm tít ở quận 5, cách đây cả chục cây số.

"Anh... đi mua nó lúc nào vậy? Trời đang mưa to thế này mà..."

"Tiện đường thôi," Duy nói dối không chớp mắt, dù vai áo sơ mi của anh vẫn còn ướt đẫm một mảng lớn vì dính mưa. "Với lại, tôi không muốn nhân viên của mình ngất xỉu vì đói. Ăn nhanh đi rồi làm nốt, tôi đợi."

"Anh đợi?" An vừa cắn miếng bánh nóng hổi, vừa ngước mắt nhìn anh. "Anh xong việc rồi mà? Sao chưa về?"

Duy chống cằm nhìn cô ăn, khóe môi khẽ cong lên: "Mưa to quá, lười lái xe. Ở lại giám sát cô làm việc."

Thực ra, anh đã xong việc từ 6 giờ tối. Nhưng thấy cô ở lại, anh cũng viện cớ nán lại. Anh sợ cô ở một mình buổi tối sẽ sợ ma, sợ sấm, hoặc đơn giản là... anh muốn có chút thời gian riêng tư bình yên bên cô.

Căn phòng rộng lớn chỉ còn hai người. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống tạo nên một không gian mập mờ, lãng mạn.

Tịnh An ăn xong, cảm thấy dạ dày ấm lên và tinh thần cũng phấn chấn hơn. Cô quay lại làm việc, còn Duy ngồi bên cạnh, lẳng lặng mở laptop ra giải quyết vài email cá nhân.

Thỉnh thoảng, Tịnh An liếc nhìn sang bên cạnh.

Góc nghiêng của anh khi tập trung làm việc thực sự rất cuốn hút. Hàng mi dài rủ xuống, sống mũi thẳng tắp. Sự hiện diện của anh bên cạnh không còn khiến cô thấy áp lực nữa, mà thay vào đó là cảm giác an tâm kỳ lạ.

"Chỗ này," đột nhiên Duy lên tiếng, ngón tay thon dài chỉ vào màn hình của An. "Em nên dùng font chữ đậm hơn để nhấn mạnh thông điệp. Khách Nhật họ thích sự rõ ràng."

"À... ừ nhỉ," An giật mình, vội vàng sửa lại.

Khoảng cách giữa hai đầu lại gần nhau thêm một chút.

"Tịnh An," Duy gọi khẽ.

"Dạ?"

"Em còn nhớ... đêm ôn thi Đại học năm ấy không?"

Tịnh An dừng tay. Ký ức ùa về. Đêm đó cũng mưa tầm tã, hai đứa trốn trong thư viện trường thắp đèn pin học bài.

"Nhớ," cô đáp nhỏ.

"Đêm đó anh đã nói, sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ che mưa che nắng cho em," giọng Duy trầm xuống, nghe như tiếng thở dài. "Nhưng cuối cùng, người để em dầm mưa suốt 10 năm qua lại chính là anh."

Tịnh An quay sang nhìn anh. Trong đáy mắt người đàn ông kiêu ngạo ấy lúc này là sự hối lỗi sâu sắc.

"Duy..."

"Đừng nói gì cả," Duy ngắt lời cô. Anh vươn tay ra, vén lọn tóc mai đang lòa xòa trước trán cô ra sau vành tai. Ngón tay anh lướt nhẹ qua má cô, nóng hổi.

"Anh đang học lại từ đầu, An à. Học cách làm một người sếp tốt, và học cách... theo đuổi em một lần nữa."

Tim Tịnh An đập thình thịch. Cô nhìn anh, không trốn tránh nữa.

"Vậy thì..." cô ngập ngừng, "Thầy giáo Duy phải học chăm chỉ vào nhé. Em... khó tính lắm đấy."

Duy bật cười. Nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả khuôn mặt anh, xua tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày.

"Được. Học sinh Duy xin lĩnh giáo."

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. Không phải nụ hôn cưỡng đoạt đầy dục vọng như lần trước, mà là một nụ hôn trân trọng, dịu dàng như cánh bướm đậu.

"Làm việc tiếp đi. Xong việc anh đưa về."

Tịnh An đỏ mặt quay đi, tiếp tục gõ phím, nhưng khóe môi cô không giấu được nụ cười hạnh phúc.

Ngoài trời mưa vẫn rơi xối xả, nhưng trong căn phòng nhỏ này, mùa xuân dường như đang bắt đầu quay trở lại.

11 giờ đêm.

Chiếc Maybach lăn bánh chầm chậm trong màn mưa.

Tịnh An vì quá mệt đã ngủ thiếp đi trên ghế phụ. Duy lái xe bằng một tay, tay kia lặng lẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đang đặt trên đùi, đan mười ngón tay vào nhau thật chặt.

Anh nhìn cô ngủ, thầm hứa với lòng mình: Lần này, dù trời có sập xuống, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay.

Nhưng Duy không biết rằng, ở một góc khuất nào đó trong bóng tối của quá khứ, những bí mật đen tối năm xưa và "vị hôn thê" trên danh nghĩa của anh đang rục rịch chuẩn bị xuất hiện, báo hiệu những sóng gió mới sắp ập đến.