Tin tức về sự cố thang máy lan truyền nhanh chóng mặt trong công ty. Dù Trần Nhật Duy đã ra lệnh phong tỏa thông tin, nhưng những lời đồn thổi về việc "Sếp Tổng và Trưởng nhóm Content bị kẹt chung trong bóng tối suốt 20 phút" vẫn trở thành chủ đề nóng hổi trong các nhóm chat kín.
Buổi chiều.
Tịnh An cố gắng phớt lờ những ánh mắt soi mói, tập trung làm việc. Cô không hề hay biết rằng, ở một góc khuất khác của văn phòng, một cơn bão ngầm đang nổi lên để bảo vệ cô.
Nhà vệ sinh nam tầng 12.
Tuấn - Trưởng phòng Kinh doanh (Sales), một gã đàn ông chải chuốt, nổi tiếng là kẻ trăng hoa và hay đưa đẩy các nhân viên nữ, đang đứng trước bồn rửa tay chỉnh lại mái tóc vuốt keo bóng lộn.
Đứng cạnh hắn là một nhân viên nam cấp dưới, cả hai đang cười cợt nhả.
"Này sếp Tuấn, anh nghe vụ thang máy trưa nay chưa?" gã nhân viên thì thầm, vẻ mặt đầy dung tục. "Nghe bảo lúc cửa mở ra, mặt con bé Tịnh An đỏ bừng, quần áo xộc xệch lắm. Chắc là... tranh thủ làm một 'nháy' trong đó rồi cũng nên."
Tuấn cười khẩy, vẩy tay cho khô nước: "Chứ còn gì nữa. Tao lạ gì cái ngữ gái văn phòng như con An. Nhìn thì thanh cao, 'kín cổng cao tường', chứ thực ra là loại lẳng lơ ngầm. Thấy sếp Tổng giàu có, đẹp trai lại chẳng sấn sổ vào ngay. Chắc là dùng kỹ năng giường chiếu để leo lên chứ tài cán gì."
"Haha, anh nói chuẩn. Mà công nhận con bé đó 'ngon' thật, cái eo đó mà ôm thì..."
"Rầm!"
Tiếng cửa phòng vệ sinh bị đá mạnh một cái khiến cả hai gã đàn ông giật bắn mình, im bặt.
Từ trong buồng vệ sinh cuối cùng, một người đàn ông bước ra.
Không khí trong phòng vệ sinh nam bỗng chốc giảm xuống âm độ. Mùi sát khí nồng nặc át cả mùi nước hoa rẻ tiền của Tuấn.
Là Trần Nhật Duy.
Anh bước chậm rãi đến bồn rửa tay, thong thả xắn tay áo sơ mi lên, để lộ đồng hồ tiền tỷ và cánh tay gân guốc. Gương mặt anh lạnh tanh, không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt đen thẫm trong gương đang nhìn chằm chằm vào hình phản chiếu của Tuấn như một con thú săn mồi nhìn con mồi.
Tuấn tái mặt, chân tay bắt đầu run lẩy bẩy. Hắn không biết Sếp Tổng ở trong đó từ bao giờ.
"Sếp... Sếp Duy... Sếp ở đây lúc nào vậy ạ?" Tuấn lắp bắp, nụ cười trên môi méo xệch.
Duy không trả lời. Anh mở vòi nước, tỉ mỉ rửa tay. Tiếng nước chảy róc rách là âm thanh duy nhất trong không gian ngột ngạt này.
"Cậu nhân viên kia," Duy đột ngột lên tiếng, mắt vẫn không rời khỏi vòi nước. "Ra ngoài."
Gã nhân viên cấp dưới như được ân xá, vội vàng cúi đầu chào rồi chạy biến ra ngoài, bỏ mặc sếp của mình lại chịu trận.
Cánh cửa đóng lại. Trong phòng chỉ còn hai người đàn ông.
Duy tắt vòi nước. Anh rút khăn giấy lau tay, rồi chậm rãi quay sang nhìn Tuấn - kẻ đang đứng dựa lưng vào tường, mồ hôi hột túa ra như tắm.
"Trưởng phòng Tuấn," Duy gọi tên, giọng nhẹ nhàng nhưng khiến người nghe lạnh sống lưng. "Vừa rồi anh nói ai lẳng lơ? Ai dùng kỹ năng giường chiếu để leo lên?"
"Dạ... dạ không có ạ! Em... em chỉ nói đùa thôi sếp! Em lỡ mồm..." Tuấn xua tay lia lịa, mặt cắt không còn giọt máu.
"Nói đùa?"
Duy bước tới một bước. Tuấn lùi lại một bước.
"Anh nghĩ danh dự của một cô gái là thứ để anh mang ra làm trò đùa trong nhà vệ sinh sao?"
Duy đột ngột vung tay.
"Bốp!"
Anh đấm mạnh tay vào bức tường ngay sát mặt Tuấn. Cú đấm mạnh đến mức Tuấn có thể nghe thấy tiếng xương khớp va chạm và cảm nhận được luồng gió tàn khốc lướt qua má mình. Nếu cú đấm đó lệch sang vài centimet, có lẽ hàm răng của hắn đã đi tong.
Tuấn sợ đến mức hai chân mềm nhũn, trượt người xuống đất.
Duy cúi xuống, túm lấy cổ áo sơ mi của Tuấn, xốc ngược hắn lên, ép hắn nhìn thẳng vào mắt mình.
"Nghe cho rõ đây," Duy rít lên từng chữ, ánh mắt tàn bạo chưa từng thấy.
"Tịnh An là người phụ nữ của tôi. Là người mà Trần Nhật Duy này nâng niu mười năm nay còn chưa dám nặng lời một câu. Một kẻ rác rưởi như anh lấy tư cách gì mà phán xét cô ấy?"
"Em... em sai rồi! Sếp tha cho em... Em thề không bao giờ dám nữa..." Tuấn van xin, nước mắt nước mũi tèm lem.
Duy buông tay ra, khiến Tuấn ngã phịch xuống sàn nhà bẩn thỉu. Anh rút trong túi ra một chiếc khăn tay, lau những ngón tay vừa chạm vào áo Tuấn như thể vừa chạm vào thứ gì đó dơ bẩn lắm, rồi ném chiếc khăn vào mặt hắn.
"Cái miệng của anh quá bẩn thỉu, không hợp làm Trưởng phòng Kinh doanh đâu. Từ ngày mai, xuống làm nhân viên vệ sinh đi. Cọ toilet cho sạch, biết đâu cái miệng cũng sạch theo."
"Sếp...!"
"Hoặc là cút khỏi công ty ngay lập tức và đừng để tôi thấy mặt anh ở bất cứ công ty nào trong cái Sài Gòn này. Tôi có đủ quyền lực để phong sát anh trong ngành đấy. Anh hiểu chứ?"
Tuấn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Em hiểu! Em hiểu rồi ạ!"
Duy chỉnh lại cổ áo, khôi phục vẻ ngoài đạo mạo, lịch lãm thường ngày. Trước khi bước ra cửa, anh dừng lại, để lại một lời cảnh cáo cuối cùng:
"Và nhớ kỹ. Những lời anh vừa nói, nếu lọt đến tai Tịnh An nửa chữ... tôi sẽ không chỉ đấm vào tường đâu."
Cánh cửa đóng lại.
Trần Nhật Duy bước ra ngoài hành lang sáng choang, gương mặt bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Anh nhìn thấy Tịnh An đang đi từ phía phòng trà nước tới, trên tay cầm hai cốc cà phê. Thấy anh, cô mỉm cười - nụ cười trong trẻo xua tan đi sự u ám trong lòng anh.
"Giám đốc, cà phê của anh này," cô đưa cốc cà phê cho anh.
Duy đón lấy, ngón tay lén lút vuốt nhẹ mu bàn tay cô.
"Cảm ơn em," anh nói, giọng dịu dàng trái ngược hoàn toàn với con quỷ dữ trong nhà vệ sinh ban nãy. "Tay anh vừa dính chút bụi bẩn, may mà có em 'tẩy rửa' giúp."
Tịnh An ngơ ngác không hiểu: "Bụi bẩn? Anh vừa đi đâu à?"
"Không có gì. Chỉ là dọn dẹp vài thứ rác rưởi thôi." Duy cười mỉm, đưa cốc cà phê lên nhấp một ngụm.
Cà phê hôm nay... ngọt thật.