MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu AnhChương 5: Tin đồn công sở - Nàng Lọ Lem và chiếc xe hơi bí ẩn 8 giờ sáng.

Hết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu Anh

Chương 5: Tin đồn công sở - Nàng Lọ Lem và chiếc xe hơi bí ẩn 8 giờ sáng.

1,328 từ · ~7 phút đọc

Tịnh An đặt tập hồ sơ dày cộp xuống bàn làm việc của Trần Nhật Duy. Tiếng giấy chạm mặt bàn vang lên một âm thanh chắc nịch, tựa như lời tuyên chiến ngầm.

"Giám đốc, đây là bản kế hoạch mới. Tôi đã làm lại toàn bộ từ con số 0."

Duy đang uống cà phê, động tác hơi khựng lại. Anh liếc nhìn cô gái trước mặt. Đôi mắt cô thâm quầng, khuôn mặt nhợt nhạt vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, đầy vẻ quật cường.

Anh cầm tập hồ sơ lên, lật từng trang. Không gian im lặng đến ngột ngạt. Tịnh An nín thở, hai tay nắm chặt vạt áo, chuẩn bị tinh thần đón nhận những lời mạt sát tiếp theo.

Năm phút sau. Duy gập hồ sơ lại.

"Được rồi."

Tịnh An ngớ người: "Sao cơ ạ?"

"Tôi nói là 'Được rồi'. Tai cô có vấn đề à?" Duy nhướng mày, giọng điệu vẫn khó ưa như cũ. "So với mớ rác hôm qua thì cái này tạm chấp nhận được. Có vẻ như lời khích tướng của tôi cũng giúp cô thông minh ra một chút."

Tịnh An nghiến răng. Tạm chấp nhận? Thông minh ra? Cái gã này không thể nói được một lời khen tử tế sao? Nhưng thôi, ít nhất thì cô cũng không bị đuổi việc.

"Cảm ơn Giám đốc đã... chỉ bảo." Cô nói một cách miễn cưỡng rồi quay lưng đi thẳng, không muốn nhìn cái bản mặt đáng ghét đó thêm một giây nào nữa.

Nhìn theo bóng lưng cô, khóe môi Duy khẽ nhếch lên. Anh mở lại trang cuối cùng của bản kế hoạch, nơi cô viết dòng slogan mới cho sản phẩm. Rất sắc sảo, rất chạm.

"Làm tốt lắm," anh thì thầm, lời khen mà anh nhất quyết không chịu nói trước mặt cô.

5 giờ 30 chiều.

Trời Sài Gòn đổ cơn mưa tầm tã đúng giờ tan tầm. Nước trút xuống như thác, biến con đường trước tòa nhà cao ốc thành một dòng sông nhỏ.

Tịnh An đứng co ro trước sảnh tòa nhà, tuyệt vọng nhìn vào màn hình điện thoại. Ứng dụng đặt xe báo "Đang tìm tài xế" suốt 20 phút nay. Giá cước đã tăng gấp ba mà vẫn không có ai nhận cuốc.

"Hazz... Kiểu này chắc phải lội nước ra bến xe buýt thôi."

Cô thở dài, định xắn quần lên thì một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng từ từ trờ tới, dừng ngay trước mặt cô.

Đó là một chiếc Maybach sang trọng, lạc lõng giữa dòng xe máy đang chen chúc trong mưa. Cửa kính ghế sau từ từ hạ xuống.

Gương mặt lạnh lùng của Trần Nhật Duy xuất hiện sau lớp kính.

"Lên xe."

Tịnh An giật mình, xua tay lia lịa: "À... không cần đâu Giám đốc. Tôi đợi Grab được rồi. Anh cứ đi trước đi."

"Cô nhìn xem có cái Grab nào không?" Duy gắt lên, tiếng mưa ồn ào khiến anh phải cao giọng. "Lên xe ngay. Đừng để tôi phải nói lần thứ hai. Cô đứng đây run lẩy bẩy trông như con mèo ướt, làm mất mỹ quan trước sảnh công ty tôi."

Lại là cái giọng điệu ra lệnh đó. Tịnh An muốn từ chối vì lòng tự trọng, nhưng một cơn gió lạnh buốt thốc qua khiến cô rùng mình hắt hơi một cái.

"Hắt xì!"

"Nhanh lên!" Duy quát.

Tịnh An cắn răng, thôi thì liêm sỉ không mài ra ăn được, sức khỏe quan trọng hơn. Cô mở cửa xe, chui tọt vào ghế sau, ngồi nép sát vào cửa bên kia, cách xa anh nhất có thể.

Không gian trong xe ấm áp và yên tĩnh tuyệt đối, tách biệt hẳn với sự ồn ào bên ngoài. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lại bao trùm lấy cô.

"Nhà ở đâu?" Duy hỏi cộc lốc, mắt vẫn nhìn vào máy tính bảng trên đùi.

"Dạ... Chung cư A, quận 7."

Duy ra hiệu cho tài xế chạy đi. Suốt quãng đường, không ai nói với ai câu nào. Tịnh An vì quá mệt sau đêm thức trắng hôm qua, cộng thêm hơi ấm dễ chịu trong xe, mi mắt cô cứ díu lại.

Đầu cô gật gù, rồi từ từ nghiêng sang một bên... và tựa hẳn vào vai người đàn ông bên cạnh.

Cơ thể Trần Nhật Duy cứng đờ.

Anh ngừng gõ máy tính, cúi xuống nhìn cô gái đang ngủ ngon lành trên vai mình. Hơi thở đều đều của cô phả vào cổ anh, nhẹ nhàng như lông vũ.

Anh khẽ cử động vai để cô nằm thoải mái hơn. Bàn tay anh đưa lên, định vuốt lọn tóc lòa xòa trên trán cô, nhưng rồi lại ngập ngừng dừng lại giữa không trung.

"Anh tài xế," Duy nói nhỏ, giọng trầm ấm khác hẳn lúc nãy, "Chạy chậm thôi. Giảm xóc tối đa."

"Dạ vâng thưa sếp."

Sáng hôm sau.

Tịnh An vừa bước chân vào văn phòng, cô đã cảm thấy bầu không khí có gì đó là lạ.

Mọi người đang túm năm tụm ba bàn tán xôn xao, nhưng vừa thấy cô bước vào thì im bặt, tản ra ai làm việc nấy. Nhưng những ánh mắt liếc trộm đầy ẩn ý thì không giấu đi đâu được.

Cô đi về chỗ ngồi, thấy Lan - cô bạn đồng nghiệp hay hóng hớt - đang nhìn mình với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.

"Có chuyện gì vậy?" An thì thầm hỏi.

Lan kéo ghế sát lại, giọng nhỏ xíu: "Này, khai thật đi. Hôm qua bà đi về cùng ai?"

"Hả? Hôm qua trời mưa không đặt được xe nên... tui đi nhờ xe người quen thôi." An chột dạ, trả lời lấp lửng.

"Người quen?" Lan cười đầy ẩn ý, đưa điện thoại ra trước mặt An. "Người quen này 'vip' quá ha?"

Trên màn hình điện thoại là một bức ảnh chụp lén khá mờ, nhưng vẫn nhìn rõ cảnh Tịnh An đang bước xuống từ chiếc Maybach màu đen ở cổng chung cư. Và quan trọng hơn, người đàn ông ngồi trong xe, dù chỉ lộ nửa sườn mặt qua cửa kính hạ thấp, nhưng ai trong công ty này cũng nhận ra.

"Trời đất ơi! Đây là xe của Sếp Tổng mà!" Lan rít lên. "Bà biết sáng giờ mọi người đồn gì không? Họ bảo bà là 'Lọ Lem' của phòng Content, vừa vào đã 'câu' được kim chủ. Họ còn bảo bà thức trắng đêm làm lại kế hoạch chỉ là cái cớ, thực ra là ở lại để... quyến rũ sếp!"

Mặt Tịnh An nóng bừng, tai ù đi.

"Đừng có nói bậy! Chỉ là tiện đường cho đi nhờ thôi!"

"Tiện đường?" Lan bĩu môi. "Nhà sếp ở Quận 2, nhà bà ở Quận 7. Tiện đường kiểu gì mà vòng ngược nửa vòng thành phố vậy má?"

An sững người.

Nhà anh ở Quận 2? Hôm qua cô nói nhà cô ở Quận 7, anh không hề thắc mắc mà bảo tài xế chở ngay. Hóa ra... anh đã đi ngược đường chỉ để đưa cô về?

Trong lúc An còn đang hoang mang, thì một giọng nói chua loét vang lên từ phía sau. Là Kiều My - Trưởng phòng Account, "hot girl" của công ty, người đã công khai thả thính Duy ngay từ ngày đầu tiên.

"Gớm, tưởng thanh cao thế nào," Kiều My đi lướt qua, cố tình nói lớn để cả phòng nghe thấy, "Hóa ra cũng chỉ là loại dùng 'vốn tự có' để thăng tiến. Đi nhờ xe một lần thì chưa là gì đâu, đừng vội ảo tưởng mình là bà hoàng. Cẩn thận trèo cao ngã đau đấy."

Tịnh An siết chặt nắm tay. Cô nhìn về phía cửa phòng Giám đốc đang đóng kín.

Tin đồn đã lan ra. Từ hôm nay, cuộc sống của cô ở đây sẽ không còn yên ổn nữa. Mọi nỗ lực làm việc của cô sẽ bị gán mác là "nhờ quan hệ".

Và người gây ra tất cả chuyện này, là anh - vô tình hay cố ý?