MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu AnhChương 6: Buổi họp lớp định mệnh - Anh đến với tư cách gì?

Hết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu Anh

Chương 6: Buổi họp lớp định mệnh - Anh đến với tư cách gì?

1,467 từ · ~8 phút đọc

Tối thứ Bảy. Nhà hàng The Garden.

Không khí buổi họp lớp cấp 3 ồn ào và náo nhiệt hơn Tịnh An tưởng tượng. Ánh đèn chùm pha lê lấp lánh phản chiếu lên những bộ váy áo lộng lẫy, những chiếc đồng hồ hàng hiệu và những nụ cười xã giao có phần gượng gạo.

Tịnh An chọn một góc khuất nhất trong bàn tiệc, cầm ly nước cam nhấp môi, thầm hối hận vì đã nhận lời đến đây. Nếu không phải vì lớp trưởng nài nỉ rằng "mười năm mới đông đủ một lần", cô thà ở nhà gặm mì gói xem phim còn hơn.

"Ái chà, Tịnh An đây sao? Lâu quá không gặp!"

Giọng nói lanh lảnh vang lên. Là Bích Ngọc - "hot girl" của lớp năm xưa, giờ đã là phu nhân của một đại gia bất động sản. Ngọc liếc nhìn bộ váy công sở đơn giản (thực ra là hơi cũ) của An, ánh mắt lộ rõ vẻ thương hại pha chút đắc ý.

"Nghe nói cậu vẫn đang làm nhân viên quèn ở công ty truyền thông à? Lương lậu thế nào, có đủ sống ở đất Sài Gòn này không? Hay để tớ giới thiệu cho vài mối đại gia nhé, chứ 27 tuổi rồi mà vẫn lẻ bóng thế này thì tội nghiệp lắm."

Đám bạn xung quanh cười hùa theo.

"Đúng đấy An, ngày xưa cậu học giỏi văn nhất lớp, cứ tưởng sau này thành nhà văn hay nhà báo nổi tiếng, ai ngờ..."

"Thôi mà, ngày xưa người ta mải yêu đương với 'Nam thần' của trường, học hành sa sút là phải rồi. Tiếc là người ta đi du học làm rạng danh dòng họ, còn mình thì ở lại..."

Tịnh An siết chặt ly nước cam. Những lời mỉa mai như mũi kim châm vào lòng tự trọng của cô. Cô định đứng dậy xin phép ra về thì...

"Cạch."

Cánh cửa phòng VIP bật mở. Cả khán phòng đang ồn ào bỗng im bặt.

Một người đàn ông bước vào. Dáng người cao lớn, mặc áo sơ mi đen tháo cúc cổ hững hờ nhưng toát lên vẻ phong trần và quyền lực áp đảo. Không cần vest, không cần cà vạt, chỉ riêng khí chất vương giả của anh cũng đủ khiến đám đàn ông đeo đồng hồ vàng trong phòng trở nên lu mờ.

Là Trần Nhật Duy.

"Trời ơi... là Duy sao?" "Cậu ấy về nước rồi à? Nghe nói mới nhậm chức CEO tập đoàn Stars đấy!"

Đám bạn học - những kẻ vừa nãy còn mỉa mai An - giờ lập tức thay đổi thái độ, nhao nhao đứng dậy chào đón, tay bắt mặt mừng như thể thân thiết lắm.

Nhật Duy lướt mắt qua đám đông ồn ào với vẻ hờ hững. Anh gật đầu xã giao, bước chân không dừng lại, đi thẳng về phía góc phòng - nơi Tịnh An đang ngồi cúi gầm mặt.

Anh kéo chiếc ghế trống bên cạnh cô, thản nhiên ngồi xuống.

"Xin lỗi đến muộn," anh nói, giọng trầm thấp nhưng đủ để cả bàn nghe thấy. Anh cầm lấy ly rượu vang trên bàn, xoay nhẹ.

Bích Ngọc thấy vậy, vội vàng chen tới, nở nụ cười quyến rũ nhất: "Ôi Duy, lâu lắm mới gặp! Cậu ngồi đây làm gì cho chật, sang bàn VIP bên kia ngồi với bọn tớ đi, bên này toàn mấy bạn... ít nói."

Duy ngước mắt lên nhìn Ngọc, ánh mắt lạnh lẽo khiến nụ cười trên môi cô ta cứng đờ.

"Không cần. Tôi thích ngồi ở đây."

Anh quay sang Tịnh An, thấy cô đang cố thu mình lại như con ốc sên, anh nhíu mày, tiện tay gắp một miếng sườn vào bát của cô: "Ăn đi. Gầy như que củi, ra đường người ta lại bảo công ty tôi ngược đãi nhân viên."

Hành động tự nhiên đến mức thân mật ấy khiến cả lớp ồ lên.

Bích Ngọc không cam tâm bị ngó lơ, cô ta cố tình châm chọc:

"À phải rồi, nghe nói An đang làm nhân viên dưới quyền của Duy. Trái đất tròn thật đấy nhỉ? Ngày xưa là người yêu cũ, bây giờ lại là sếp - nhân viên. Chắc là... khó xử lắm ha?"

Cô ta cố tình nhấn mạnh ba chữ "người yêu cũ" với giọng điệu mỉa mai chua chát.

"Mà này Duy," một gã đàn ông khác chen vào, cười cợt nhả, "Hôm nay cậu đến đây với tư cách gì thế? Là bạn học cũ, hay là Sếp đi quản lý nhân viên làm thêm giờ? Chứ tớ thấy hai người có vẻ... 'thân thiết' hơn mức bình thường đấy."

Không khí trùng xuống. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hai người, chờ đợi một màn kịch hay. Tịnh An mặt tái mét, cô muốn đứng dậy giải thích, muốn phủ nhận để bảo vệ danh dự cuối cùng của mình.

Nhưng Trần Nhật Duy nhanh hơn.

Anh đặt ly rượu xuống bàn. Tiếng thủy tinh chạm mặt kính vang lên một âm thanh khô khốc, sắc lẹm.

Anh ngả người ra sau ghế, một tay gác lên thành ghế phía sau lưng Tịnh An - một tư thế che chở và chiếm hữu tuyệt đối. Anh nhìn thẳng vào gã đàn ông vừa hỏi, rồi liếc sang Bích Ngọc, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm.

"Tư cách gì à?"

Duy lặp lại câu hỏi, ánh mắt anh tối sầm lại, mang theo sự đe dọa khiến đối phương lạnh sống lưng.

"Tôi không đến đây với tư cách bạn học, vì thú thật, tôi chẳng nhớ tên ai trong số các người cả."

Lời nói phũ phàng khiến cả đám sượng trân.

"Tôi cũng không đến với tư cách sếp," Duy quay sang nhìn Tịnh An, ánh mắt bỗng chốc dịu lại vài phần, nhưng vẫn giữ nét bá đạo không cho phép chối từ, "Bởi vì bây giờ là ngoài giờ làm việc."

"Vậy... vậy là tư cách gì?" Bích Ngọc lắp bắp.

Duy đứng dậy, cầm lấy áo khoác của Tịnh An vắt trên ghế, khoác lên vai cô, rồi nắm lấy cổ tay cô kéo đứng dậy.

"Tôi đến để đón người của tôi về."

Anh tuyên bố rành rọt từng chữ một.

"Và nhân tiện nhắc nhở các bạn một chút," Duy quét mắt nhìn cả bàn tiệc đang há hốc mồm, giọng nói lạnh băng như gió mùa đông bắc, "Tịnh An là nhân viên ưu tú nhất của tôi. Ai dám mỉa mai cô ấy, chính là đang tát vào mặt Trần Nhật Duy này. Mà tôi thì... thù rất dai."

Nói xong, anh không thèm quan tâm đến phản ứng của đám đông, nắm chặt tay Tịnh An kéo cô ra khỏi nhà hàng, bỏ lại sau lưng một sự im lặng chết chóc và những ánh mắt ghen tị nổ đốm lửa.

Bãi đậu xe nhà hàng.

Gió đêm thổi lồng lộng. Tịnh An bị Duy kéo đi xềnh xệch, đến tận xe anh mới buông tay ra.

"Anh điên rồi!" Tịnh An giằng tay lại, thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì vừa giận vừa xấu hổ. "Anh nói năng cái kiểu gì vậy? 'Người của tôi' là ý gì? Anh muốn ngày mai cả cái Sài Gòn này đồn đại tôi là tình nhân của anh sao?"

Duy quay lại, ép cô vào thân xe. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc.

"Thì sao?" Anh cúi xuống, mặt đối mặt với cô, khoảng cách chỉ còn vài centimet. "Em sợ à?"

"Tôi..."

"Họ nói em ế, nói em nghèo, nói em thất bại. Em cam tâm ngồi nghe à?" Duy gắt lên, trong mắt anh rực lên ngọn lửa giận dữ - không phải giận cô, mà là giận thay cho cô. "Cái miệng lanh lợi dám cãi tay đôi với tôi ở công ty đâu rồi? Sao ra ngoài lại để người ta bắt nạt như con mèo hen thế hả?"

Tịnh An sững sờ. Hóa ra... anh giận vì cô bị bắt nạt?

"Đó là chuyện của tôi," cô lí nhí, quay mặt đi. "Không cần Giám đốc phải bận tâm."

"An!" Duy nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng anh trầm xuống, khàn đặc.

"Em nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức chạy nửa vòng thành phố đến cái họp lớp nhàm chán này để nghe bọn họ khoe khoang à? Tôi đến là vì em."

Tim Tịnh An lỡ một nhịp.

Duy nhìn đôi môi đang run rẩy của cô, yết hầu anh trượt lên xuống. Anh muốn hôn cô. Muốn xóa sạch những lời lẽ cay nghiệt của đám người kia ra khỏi đầu cô.

"Lên xe," anh buông cô ra, quay người đi về phía ghế lái để che giấu sự xao động của mình. "Đi uống với tôi vài ly. Đêm nay, tôi không muốn về nhà."