MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu AnhChương 8: Sáng hôm sau - Áo vest của ai trên sofa?

Hết Thời Áo Trắng, Đến Lúc Yêu Anh

Chương 8: Sáng hôm sau - Áo vest của ai trên sofa?

1,398 từ · ~7 phút đọc

Đầu đau như búa bổ.

Đó là cảm giác đầu tiên của Tịnh An khi ý thức dần quay trở lại. Cô khẽ rên một tiếng, đưa tay day day thái dương, cố gắng mở đôi mi nặng trĩu.

Đập vào mắt cô không phải là trần nhà loang lổ vết ẩm mốc quen thuộc của căn hộ chung cư cũ, mà là một trần nhà thạch cao phẳng lì với hệ thống đèn led hiện đại tinh tế.

Tịnh An giật bắn mình, bật dậy như lò xo.

Cơn chóng mặt ập đến khiến cô chao đảo. Cô hoảng hốt nhìn quanh. Đây là một căn phòng ngủ rộng lớn, được bài trí theo phong cách tối giản với tông màu xám - đen lạnh lẽo nhưng sang trọng. Tấm chăn cô đang đắp là loại lụa tơ tằm thượng hạng, mát lạnh và mềm mại.

"Mình... đang ở đâu thế này?"

Sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm. Tịnh An vội vàng cúi xuống kiểm tra cơ thể. May quá, cô vẫn mặc bộ quần áo công sở từ hôm qua, dù nó đã nhăn nhúm và ám mùi rượu nồng nặc.

Cô thở phào nhẹ nhõm, bước xuống giường, chân trần chạm vào thảm lông êm ái.

Tịnh An rón rén bước ra khỏi phòng ngủ. Phòng khách bên ngoài còn rộng hơn, với cửa kính sát đất (floor-to-ceiling) nhìn ra toàn cảnh thành phố Sài Gòn từ trên cao. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi khắp căn phòng.

Và ở đó, trên chiếc sofa da màu đen đặt giữa phòng khách, có một vật thể khiến tim An thắt lại.

Một chiếc áo vest nam màu đen.

Nó được vắt hờ hững trên thành ghế, bên cạnh là chiếc cà vạt bị nới lỏng và tháo vội. Chiếc áo vest này... hôm qua cô đã nhìn thấy nó trên người Trần Nhật Duy ở quán bar.

Ký ức đêm qua ùa về như những mảnh phim rời rạc: Tiếng nhạc Jazz, vị rượu cay nồng, cô đã khóc lóc thảm thiết, đã mắng anh là đồ tồi, và sau đó... cô gục vào vai anh?

"Chết tiệt!" Tịnh An ôm đầu, mặt đỏ bừng như gấc chín. Cô đã làm cái quái gì vậy? Cô đã say rượu làm loạn trước mặt sếp tổng, lại còn để anh ta đưa về nhà?

"Tỉnh rồi à?"

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía khu bếp mở, cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng loạn của cô.

Tịnh An cứng người, từ từ quay lại.

Trần Nhật Duy đang đứng ở bàn đảo bếp. Anh không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng xắn tay áo lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc. Anh đang thong thả múc cháo từ nồi ra bát, phong thái ung dung tự tại như thể đây là chuyện thường ngày ở huyện.

"Duy... à không, Giám đốc," Tịnh An lắp bắp, hai tay xoắn vào nhau, "Tôi... tại sao tôi lại ở đây?"

Duy đặt bát cháo xuống bàn, ngước mắt lên nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng trêu chọc:

"Em nghĩ sao? Tối qua em say như chết, bám chặt lấy tôi không buông, lại còn không nhớ địa chỉ nhà. Tôi không còn cách nào khác phải đưa 'cục nợ' là em về đây."

Mặt An nóng ran. Cô bám lấy anh sao?

"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi uống hơi quá chén. Tôi không làm gì... quá đáng chứ?" Cô rụt rè hỏi, trong lòng thầm cầu nguyện là mình không nôn lên chiếc xe Maybach đắt tiền của anh.

Duy cầm ly nước cam lên uống một ngụm, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt:

"Quá đáng à? Để xem nào... Em mắng tôi là đồ khốn nạn, đấm vào ngực tôi, khóc lóc bắt đền tuổi thanh xuân của em. À, còn dọa sẽ đốt nhà tôi nếu tôi dám bỏ rơi em lần nữa."

Tịnh An chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống đất ngay lập tức. Cô đã nói hết những lời đó sao?

"Ăn đi," Duy hất cằm về phía bát cháo đang bốc khói. "Cháo giải rượu đấy. Ăn xong rồi tôi đưa đến công ty."

"Không cần đâu!" An xua tay lia lịa. "Tôi tự về được. Phiền anh quá rồi. Với lại... tôi cần về nhà thay đồ."

Cô nhìn xuống bộ dạng nhếch nhác của mình: váy áo nhăn nhúm, đầu tóc rối bù. Thế này mà đến công ty thì đúng là thảm họa.

Duy dường như đã lường trước được điều này. Anh chỉ tay về phía một chiếc túi giấy đặt ngay ngắn trên ghế sofa, cạnh chiếc áo vest của anh.

"Mở ra xem đi."

An nghi hoặc bước lại gần, mở chiếc túi ra.

Bên trong là một bộ váy công sở mới tinh, kiểu dáng thanh lịch, kèm theo cả... đồ lót mới nguyên tem mác.

"Tôi đã nhờ trợ lý chuẩn bị từ sáng sớm theo size của em," Duy nói thản nhiên, rồi bồi thêm một câu khiến An đứng hình, "Yên tâm, tôi vẫn nhớ size của em từ 10 năm trước. Chắc là... không thay đổi nhiều đâu nhỉ?"

"Trần Nhật Duy!" An hét lên, mặt đỏ tưng bừng vì xấu hổ và tức giận. Tên này... tên này đúng là lưu manh giả danh tri thức mà!

Duy bật cười thành tiếng - nụ cười sảng khoái hiếm hoi mà An chưa từng thấy kể từ khi gặp lại anh.

"Được rồi, không trêu em nữa. Vào tắm rửa thay đồ đi, trong phòng tắm có khăn mới đấy. Ăn sáng xong rồi đi làm. Đừng để tôi trừ lương vì tội đi muộn."

Nói xong, anh quay lưng lại tiếp tục pha cà phê, nhưng giọng nói bỗng trầm xuống, dịu dàng hơn hẳn:

"Và An này..."

An đang định ôm quần áo chạy vào phòng tắm thì khựng lại.

"...Tối qua em hỏi tôi tại sao năm đó lại bỏ đi."

Tim An hẫng một nhịp. Cô siết chặt chiếc túi giấy trong tay.

Duy không quay đầu lại, bóng lưng anh dưới ánh nắng ban mai có chút cô độc.

"Câu trả lời... đợi đến khi em đủ tin tưởng tôi một lần nữa, tôi sẽ nói cho em biết. Còn bây giờ, cứ ngoan ngoãn ăn cháo đi."

Tịnh An đứng lặng người nhìn bóng lưng anh vài giây, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn khó tả. Vừa giận, vừa xấu hổ, nhưng lại len lỏi một chút ấm áp kỳ lạ.

Cô nhìn chiếc áo vest của anh nằm lặng lẽ trên sofa. Chiếc áo mang hơi ấm và mùi hương của anh, đã bao bọc lấy cô trong cơn say đêm qua.

Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng tàn nhẫn ấy, anh vẫn là chàng trai 17 tuổi luôn âm thầm chuẩn bị mọi thứ cho cô.

30 phút sau.

Chiếc Maybach đen bóng lăn bánh rời khỏi hầm để xe khu căn hộ cao cấp.

Trong xe, Tịnh An ngồi ngay ngắn trong bộ váy mới, tay ôm cặp táp, mắt nhìn thẳng ra cửa sổ, cố gắng giữ khoảng cách với "tài xế" bất đắc dĩ bên cạnh.

"Đến ngã tư phía trước anh cho tôi xuống nhé," An đột ngột lên tiếng.

"Tại sao?" Duy nhíu mày.

"Tôi không muốn mọi người ở công ty nhìn thấy tôi bước xuống từ xe của Giám đốc. Lời đồn đại hôm qua đã đủ mệt mỏi rồi."

Duy im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng. Anh không thích cô phải lén lút như vậy, nhưng anh hiểu áp lực cô đang chịu đựng.

"Được," anh gật đầu. "Nhưng trưa nay lên phòng tôi ăn cơm."

"Hả? Tại sao?" An tròn mắt.

"Trả công cho bữa cháo sáng nay và bộ quần áo này," Duy đáp tỉnh bơ. "Hoặc em có thể trả bằng tiền mặt. Bộ váy đó là hàng hiệu, giá khoảng 20 triệu. Bữa cháo do chính tay CEO nấu, giá trị vô giá. Em chọn đi."

Tịnh An câm nín. Cô nghiến răng: "Được, tôi sẽ lên ăn cơm. Nhưng chỉ ăn cơm thôi đấy!"

Xe dừng lại ở ngã tư cách công ty 500 mét. Tịnh An vội vàng mở cửa xuống xe như chạy trốn.

Trần Nhật Duy nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô hòa vào dòng người đi bộ, khóe môi khẽ cong lên.

"Chạy đi đâu cho thoát," anh lầm bầm, đạp ga cho xe lao vút đi. Cuộc đi săn bây giờ mới thực sự bắt đầu.