Tiếng còi tàu rít lên xé toạc màn sương mù dày đặc tại ga Victoria, London. Những luồng hơi nước trắng xóa phun ra từ động cơ đầu máy loại 4-4-0 khổng lồ, bao trùm lấy những hành khách đang vội vã bước lên đoàn tàu tốc hành nối liền Anh quốc với lục địa già. Elias Thorne đứng trên sân ga, chiếc áo choàng dạ dài màu xám tro của ông hơi tung bay theo luồng gió mạnh từ đầu máy tạo ra. Trong tay ông là chiếc vé hạng nhất của hãng Compagnie Internationale des Wagons-Lits, điểm đến là Paris.
Bên cạnh ông, Bác sĩ Gerhard vẫn đang loay hoay với những chiếc ròm đựng dụng cụ y tế và hành lý cá nhân. Gương mặt vị bác sĩ người Đức lộ rõ vẻ lo âu sau những biến cố kinh hoàng tại rạp hát Drury Lane.
"Ngài Thorne, liệu chúng ta có đang dấn thân vào một cái bẫy lộ liễu quá không?" Gerhard hỏi, giọng ông bị lấn át bởi tiếng kim loại nghiến trên đường ray. "Silas không phải hạng người sẽ để lộ hành tung một cách bất cẩn như vậy."
Elias Thorne rút chiếc đồng hồ quả quýt ra xem, đúng 9 giờ tối. "Hắn không bất cẩn, Gerhard. Hắn đang khiêu khích. Silas biết rằng tôi sẽ không bao giờ để mặc một bản thiết kế vũ khí có khả năng thay đổi cán cân quân sự châu Âu nằm trong tay một kẻ vô chính phủ. Trong khoa học hành vi, khi một đối tượng tự tin đến mức tiết lộ bước đi tiếp theo, đó là lúc hắn cảm thấy mình đã làm chủ hoàn toàn các biến số. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra biến số mà hắn đã bỏ sót."
Họ bước lên toa số 7. Khác với không gian của chuyến tàu định mệnh tại vùng Alps, đoàn tàu này mang một vẻ xa hoa lộng lẫy và tràn đầy sức sống. Những vách ngăn bằng gỗ gụ đánh bóng, các chi tiết bằng đồng thau sáng loáng và mùi của rượu vang Pháp thượng hạng tỏa ra từ toa ăn. Tuy nhiên, đối với đôi mắt quan sát của một cựu đặc nhiệm, Elias nhận thấy sự hiện diện của những hành khách không hề bình thường.
Ở cuối hành lang, một người đàn ông với vết sẹo dài trên trán đang chăm chú đọc tờ Le Figaro, nhưng ánh mắt ông ta thỉnh thoảng lại liếc qua phía Elias qua khe hở của tờ báo. Ở một khoang khác, một người phụ nữ trẻ mặc trang phục góa phụ đen, tay siết chặt một chiếc túi xách nhỏ bằng da thú, đôi mắt bà ta đỏ hoe nhưng tư thế ngồi lại cực kỳ vững chãi và cảnh giác.
"Cẩn thận, Gerhard," Elias thì thầm khi họ bước vào khoang riêng. "Đoàn tàu này là một bàn cờ và chúng ta không phải là những kỳ thủ duy nhất."
Đêm xuống, khi đoàn tàu đã rời xa ánh đèn của London và đang lao vun vút qua những cánh đồng tối tăm của miền Nam nước Anh để hướng về phía bến phà vượt eo biển, Elias Thorne bắt đầu công việc điều tra của mình. Ông không ngủ. Thay vào đó, ông lấy từ trong túi áo ra một sơ đồ kỹ thuật của rạp hát Drury Lane mà ông đã bí mật thu thập được.
"Tại sao Silas lại nhắc đến mực tàng hình và phim âm bản?" Elias lẩm bẩm, tay ông dùng kính lúp soi vào những vết bẩn nhỏ trên tấm vé mời mà Silas đã để lại. "Dựa trên nồng độ bạc nitrat mà tôi ngửi thấy trên tờ giấy, đây không phải là kỹ thuật in thông thường. Đó là kỹ thuật quang khắc sơ khai."
Ông nhận ra rằng Silas không chỉ muốn bản thiết kế, mà hắn đang sử dụng các tấm phim âm bản của Giáo sư Finch để tạo ra một hệ thống mật mã hình ảnh mới. Nếu chồng các tấm phim này lên nhau dưới một góc độ ánh sáng nhất định, chúng sẽ tạo ra tọa độ của một địa điểm cụ thể tại Paris.
Bỗng nhiên, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía cửa khoang. Đó không phải là tiếng gõ cửa, mà là tiếng kim loại cọ xát vào ổ khóa – một kỹ thuật bẻ khóa bằng sợi dây thép nhỏ. Elias lập tức ra hiệu cho Gerhard im lặng, còn ông thì nép mình vào bóng tối cạnh tủ quần áo, tay siết chặt chuôi gậy ba-toong.
Cánh cửa mở ra rất chậm. Một bóng đen lách vào, tay cầm một con dao găm nhỏ. Kẻ xâm nhập tiến về phía chiếc giường nơi Elias thường nằm. Ngay khi con dao chuẩn bị đâm xuống lớp chăn, Elias Thorne ra tay. Ông dùng gậy gạt mạnh cổ tay của đối phương, đồng thời tung một cú đá chính xác vào khoeo chân khiến kẻ đó ngã khụy.
Cạch!
Khẩu súng Derringer của Elias đã dí sát vào màng tang của kẻ xâm nhập.
"Bật đèn lên, Gerhard," Elias ra lệnh.
Dưới ánh đèn vàng vọt, kẻ ám sát hiện ra. Đó là người đàn ông có vết sẹo trên trán lúc nãy. Ông ta không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn nở một nụ cười lạnh lẽo.
"Thanh tra Thorne, ngài vẫn nhanh nhẹn như lời đồn," người đàn ông nói bằng tiếng Pháp.
"Ông không phải người của Silas," Elias nhận xét, đôi mắt ông quan sát phù hiệu nhỏ đính bên trong cổ áo của kẻ lạ mặt. "Cục tình báo quân sự Pháp (Deuxième Bureau)? Tại sao các ông lại quan tâm đến tôi?"
"Chúng tôi không quan tâm đến ngài, chúng tôi quan tâm đến thứ mà Silas đang sở hữu," người đàn ông tên Jean-Luc trả lời. "Bản thiết kế của Finch vốn dĩ được phát triển dựa trên một phần nghiên cứu bị đánh cắp từ kho lưu trữ của chúng tôi tại Paris. Ngài Sterling và Finch chỉ là những kẻ thu lợi từ sự phản bội. Chúng tôi muốn lấy lại những gì thuộc về nước Pháp."
Elias hạ súng xuống nhưng vẫn không lỏng lẻo cảnh giác. "Nếu vậy, chúng ta có cùng một mục tiêu, nhưng phương pháp của các ông quá thô bạo. Silas đang ở trên tàu này không?"
"Hắn không ở đây. Hắn đã đến Paris bằng một chuyến tàu sớm hơn từ cảng khác. Nhưng thuộc hạ của hắn thì có. Người phụ nữ ở toa số 5 là một chuyên gia về chất độc thần kinh của tổ chức Át Bích. Cô ta có nhiệm vụ thủ tiêu ngài trước khi tàu đến ga Gare du Nord."
Elias Thorne cau mày. "Một sự phân lạc hướng. Silas đưa tin cho tôi để dụ tôi lên chuyến tàu này, nơi ông ta đã sắp đặt sẵn một đội sát thủ, trong khi ông ta thong dong chuẩn bị cho giai đoạn cuối tại Paris."
"Đúng vậy," Jean-Luc đứng dậy, phủi bụi trên áo. "Và nếu ngài muốn sống sót để đến được Paris, tôi khuyên ngài nên hợp tác với chúng tôi. Chúng tôi biết Silas sẽ xuất hiện ở đâu. Hắn đang hẹn gặp một đầu mối tại Nghĩa địa Père Lachaise vào đêm mai."
Elias im lặng trong vài giây. Logic của ông đang vận hành để kiểm chứng thông tin này. Nghĩa địa Père Lachaise là một nơi đầy rẫy những hầm mộ cổ và lối đi bí mật, một địa điểm lý tưởng cho những kẻ như Silas. Tuy nhiên, việc tin tưởng vào một điệp viên quân sự Pháp cũng mang lại rủi ro không kém.
"Tôi sẽ đi với các ông," Elias quyết định. "Nhưng với một điều kiện: Bản thiết kế phải được tiêu hủy ngay sau khi thu hồi. Thế giới này không nên có thứ vũ khí đó."
Jean-Luc nhún vai. "Đó là việc của các chính trị gia. Việc của tôi là đưa ngài đến đó."
Đoàn tàu lao đi trong đêm, vượt qua eo biển Manche bằng phà rồi tiếp tục hành trình trên đất Pháp. Elias Thorne không ngủ một phút nào. Ông cùng Jean-Luc và Bác sĩ Gerhard ngồi trong khoang, rà soát lại các thông tin.
"Bác sĩ," Elias đột ngột nói. "Ông có nhớ quân bài Át Bích mà Silas để lại ở rạp hát không? Tôi nhận thấy một chi tiết nhỏ: các hạt mực trên quân bài đó có độ ẩm cao hơn bình thường. Điều đó có nghĩa là nó được in trong một môi trường có độ ẩm không khí đạt mức 90%."
"Thì sao hả Thorne?" Gerhard ngáp dài.
"Nghĩa địa Père Lachaise nằm trên một vùng đồi cao, không khí khô. Nhưng các hầm ngầm bên dưới khu vực hầm rượu cũ của Paris tại quận 11, gần nghĩa địa, thì lại rất ẩm ướt. Silas không hẹn gặp ở nghĩa địa. Hắn hẹn gặp ở hệ thống hầm rượu ngầm dẫn vào Père Lachaise."
Jean-Luc biến đổi sắc mặt. "Ngài chắc chắn chứ?"
"Theo các thông số kỹ thuật về lưu hóa mực in mà tôi nghiên cứu tại Scotland Yard, tôi chắc chắn 95%. Silas đang chơi một trò chơi đánh lừa địa điểm. Hắn muốn lực lượng tình báo tập trung trên mặt đất, trong khi hắn thực hiện giao dịch ở dưới lòng đất."
Sáng sớm hôm sau, đoàn tàu đến Gare du Nord. Paris đón chào họ bằng một cơn mưa phùn lạnh giá. Elias Thorne bước xuống tàu, cảm nhận được hơi thở của một thành phố cổ kính nhưng đầy rẫy những âm mưu hiện đại.
Họ di chuyển về phía một khách sạn nhỏ gần Place de la Bastille. Tại đây, Elias yêu cầu Jean-Luc cung cấp bản đồ chi tiết của hệ thống cống ngầm và hầm rượu quận 11. Ông dành hàng giờ để nghiên cứu các dòng chảy của nước thải và các đường dẫn khí gas ngầm.
"Silas sẽ sử dụng khí gas," Elias khẳng định khi chỉ vào một điểm giao cắt trên bản đồ. "Nếu hắn bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ tạo ra một vụ nổ áp suất để xóa sạch dấu vết. Chúng ta cần những chiếc mặt nạ phòng độc sơ khai và thiết bị đo nồng độ methane."
Đêm đó, ba người họ thâm nhập vào lối vào hầm ngầm thông qua một nhà kho bỏ hoang. Không gian dưới lòng Paris tối tăm và hôi hám, tiếng nước chảy róc rách dội lại từ những vòm gạch cổ. Elias đi đầu, tay cầm chiếc đèn pin đặc dụng, mắt ông không ngừng quan sát những dấu vết nhỏ nhất trên tường đá.
Đột nhiên, ông dừng lại. Trên một phiến đá nhô ra, ai đó đã dùng phấn trắng vẽ một biểu tượng: Một quân Át Bích nằm trong một vòng tròn vô tận.
"Hắn đang ở rất gần," Elias thì thầm.
Phía trước họ, ánh sáng mờ ảo của những ngọn đuốc hiện ra. Một căn phòng ngầm rộng lớn, nơi hàng ngàn chai rượu vang cũ kỹ xếp chồng lên nhau, hiện ra. Giữa phòng, Silas đang đứng đó, đối diện với một nhóm người mặc áo choàng sẫm màu – những đại diện của hội kín Át Bích tại Paris.
"Các vị," giọng Silas vang lên điềm đạm. "Bản thiết kế này sẽ là khởi đầu của một cuộc cách mạng cơ khí. Nhưng giá của nó không chỉ là vàng."
Elias Thorne bước ra khỏi bóng tối, khẩu súng trong tay ông hướng thẳng về phía Silas. "Giá của nó là sự hỗn loạn mà anh sẽ không bao giờ kiểm soát được, Silas."
Silas quay lại, không hề bất ngờ. "Ngài Thorne. Ngài luôn tìm ra đúng độ ẩm của sự thật. Nhưng ngài có tính đến việc Jean-Luc thực chất không làm việc cho chính phủ Pháp không?"
Ngay lập tức, Jean-Luc chĩa súng vào lưng Elias. "Xin lỗi, Thanh tra. Tổ chức Át Bích trả lương cao hơn quân đội rất nhiều."
Bác sĩ Gerhard đứng sững lại, tay run rẩy. Elias Thorne thì vẫn bình thản. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
"Tôi đã tính đến điều đó ngay từ khi ông đột nhập vào khoang tàu số 7, Jean-Luc. Đó là lý do tại sao nồng độ methane trong căn phòng này mà tôi vừa đo được đã đạt mức báo động. Nếu các ông nổ súng, tất cả chúng ta sẽ tan thành mây khói."
Elias giơ cao chiếc máy đo áp suất trong tay trái. Kim đồng hồ đang nằm ở vùng đỏ thẫm. "Một biến số kỹ thuật đơn giản mà các ông đã bỏ qua khi chọn một hầm rượu cũ bị rò rỉ gas làm nơi giao dịch."
Trong không gian ngột ngạt của hầm ngầm Paris, một cuộc đấu trí căng thẳng đến nghẹt thở lại bắt đầu. Elias Thorne, với sự lạnh lùng của khoa học và sự quyết đoán của một đặc nhiệm, đang nắm giữ mạng sống của tất cả những kẻ có mặt trong căn phòng này.