MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 9: NHỮNG CON RỐI Ở RẠP HÁT LỚN

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 9: NHỮNG CON RỐI Ở RẠP HÁT LỚN

1,803 từ · ~10 phút đọc

London sau vụ án mật mã dưới dòng sông Thames không hề trở nên yên tĩnh hơn. Ngược lại, thành phố này dường như đang nín thở dưới lớp sương mù dày đặc của những ngày đầu xuân năm 1893. Elias Thorne ngồi trong căn hộ tại phố Baker, ánh sáng từ lò sưởi hắt lên gương mặt cương nghị của ông những vệt sáng cam mờ ảo. Trên bàn không còn chiếc hộp bạc, thay vào đó là một tấm vé mời sang trọng được in trên giấy lụa đen, viền vàng kim: Vở nhạc kịch Faust tại Rạp hát Hoàng gia Drury Lane.

Bên cạnh tấm vé là một mẩu giấy nhỏ được viết bằng loại mực đỏ sậm như máu khô: "Cảm ơn vì bản mật mã hỏng. Kịch hay chỉ mới bắt đầu. S.".

"Silas," Elias thầm gọi cái tên đó. Hắn không hề trốn chạy. Hắn đang thách thức ông ngay tại trung tâm của nền văn hóa London.

Bác sĩ Gerhard bước vào phòng, tay cầm một khay trà bốc khói. Ông nhìn thấy tấm vé và khẽ thở dài. "Ngài Thorne, tôi đã hy vọng chúng ta có thể dành vài ngày nghỉ ngơi sau khi Julian Vane bị đưa vào ngục Newgate. Nhưng nhìn vẻ mặt của ngài, tôi đoán là Faust không phải là lựa chọn giải trí đơn thuần."

"Đúng vậy, Gerhard. Nhìn vào chất lượng in ấn của tấm vé này," Elias dùng nhíp nhấc tấm vé lên, soi dưới ánh đèn gas. "Nó không được in bằng máy in thông thường của rạp hát. Các đường nét của phông chữ có độ sắc cạnh cực cao, dấu hiệu của kỹ thuật in khắc kim loại được sử dụng bởi Xưởng in Ngân hàng Trung ương. Kẻ gửi nó có quyền lực hoặc khả năng thâm nhập vào những cơ quan bảo mật nhất."

"Và tại sao lại là Faust?" Gerhard hỏi khi rót trà.

"Một câu chuyện về việc bán linh hồn cho quỷ dữ để đổi lấy tri thức vô hạn. Đó là một lời ám chỉ trực tiếp đến Giáo sư Finch và bản thiết kế động cơ áp suất cao. Silas muốn cho tôi thấy rằng dù tôi có tiêu hủy bản mật mã, hắn vẫn nắm giữ những con bài khác."

Elias Thorne đứng dậy, mặc bộ suit dạ hội đen chỉnh tề. Ông kiểm tra khẩu súng Derringer nhỏ gọn trong túi áo vest và chiếc gậy ba-toong có chứa một thanh kiếm mỏng bằng thép vonfram bên trong. "Chuẩn bị đi, Bác sĩ. Chúng ta sẽ đi xem kịch, nhưng sân diễn thực sự có lẽ nằm ở phía sau cánh màn nhung."

Rạp hát Drury Lane là một công trình kiến trúc vĩ đại, nơi hội tụ của giới thượng lưu Anh quốc. Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng lấp lánh trên những bộ váy xòe lộng lẫy và những chiếc mũ cao của các quý ông. Tuy nhiên, đối với Elias, không gian này là một ma trận của những góc khuất và những âm thanh nhiễu loạn.

Họ ngồi ở một khoang hạng nhất (box seat) có tầm nhìn bao quát cả sân khấu lẫn các khoang đối diện. Elias không nhìn xuống sân khấu nơi Mephistopheles đang xuất hiện trong làn khói đỏ. Ông dùng chiếc ống nhòm nhỏ quét qua hàng ghế khán giả.

"Gerhard, quan sát khoang số 9 ở phía đối diện," Elias thì thầm.

Bác sĩ Gerhard điều chỉnh ống nhòm. Trong khoang đó là một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp, đang ngồi bất động. "Đó là... Ngài Robert Sterling? Thứ trưởng Bộ Quốc phòng?"

"Chính xác. Và hãy nhìn vào bàn tay trái của ông ta. Ông ta đang siết chặt tay vịn ghế đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Một biểu hiện của sự căng thẳng cực độ hoặc đang bị đe dọa."

Đúng lúc vở nhạc kịch đến đoạn cao trào, khi tiếng nhạc giao hưởng vang lên dồn dập, một bóng đen lướt qua phía sau khoang của Ngài Sterling. Elias lập tức đứng dậy.

"Ở lại đây và quan sát lối ra, Gerhard. Nếu thấy tôi ra hiệu bằng đèn pin, hãy gọi cảnh sát ngay lập tức."

Elias Thorne di chuyển dọc theo hành lang trải thảm đỏ của rạp hát. Ông bước đi nhẹ nhàng, đôi tai lọc ra những âm thanh bất thường giữa tiếng hát opera vang dội. Khi đến gần khoang số 9, ông ngửi thấy một mùi hương quen thuộc: mùi thuốc lá thượng hạng pha lẫn hương hoa oải hương khô. Mùi của Silas.

Ông đẩy nhẹ cánh cửa khoang. Bên trong, Ngài Sterling vẫn ngồi đó, nhưng đầu ông ta hơi nghiêng sang một bên. Elias tiến lại gần, đặt tay lên cổ vị Thứ trưởng.

Lạnh ngắt.

Nhưng Sterling không chết vì bị đâm hay bắn. Elias nhìn thấy một sợi dây mảnh như tơ nhện quấn quanh cổ nạn nhân, nối liền với một cơ chế ròng rọc nhỏ được giấu dưới gầm ghế.

"Một vụ ám sát bằng máy móc," Elias lẩm bẩm. "Hắn đã biến cái ghế thành một máy chém thu nhỏ."

Phía sau ông, một giọng nói trầm ấm vang lên: "Ngài luôn đến đúng lúc để chứng kiến những kiệt tác của tôi, Thanh tra."

Silas đứng đó, trong bộ trang phục dạ hội hoàn hảo, trông không khác gì một quý tộc đang thưởng thức nghệ thuật. Hắn không cầm súng, chỉ cầm một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun.

"Tại sao lại là Sterling?" Elias hỏi, nòng súng Derringer đã nằm trong tay ông nhưng chưa giơ lên.

"Vì ông ta là kẻ đã ra lệnh cho Pierre đánh cắp bản thiết kế ở Saint-Lazare. Sterling không muốn tăng cường sức mạnh cho đế quốc, ông ta muốn bán nó cho các tập đoàn vũ khí tư nhân để trục lợi. Tôi chỉ đang thực hiện một vụ 'thu hồi tài sản' cho trật tự tự nhiên." Silas mỉm cười, tay chạm vào chiếc hộp gỗ. "Bên trong chiếc hộp này là bộ bản vẽ gốc của Finch. Ngài đã phá hủy mật mã, nhưng ngài quên rằng Finch có một thói quen của kẻ thiên tài: ông ta luôn vẽ một bản sao bằng mực tàng hình trên các tấm phim âm bản."

Elias Thorne phân tích tình hình với tốc độ của một cỗ máy. Rạp hát đang đông nghẹt người. Một vụ nổ súng sẽ gây ra sự hỗn loạn và thương vong không đáng có. Ông cần phải cô lập Silas.

"Anh muốn gì ở tôi, Silas? Nếu anh đã có thứ mình muốn, tại sao lại dụ tôi đến đây?"

"Vì ngài là biến số duy nhất mà tôi không thể tính toán được bằng các phương trình logic thông thường," Silas tiến lại gần một bước. "Ngài có tư duy của một nhà khoa học nhưng lại mang trái tim của một hiệp sĩ lỗi thời. Tôi muốn ngài tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của hệ thống mà ngài đang cố gắng bảo vệ."

Hắn nhấn một nút trên chiếc hộp gỗ. Đột nhiên, ánh đèn chùm pha lê trên trần rạp hát bắt đầu rung lắc dữ dội. Tiếng dây cáp thép bị nghiến rít lên chói tai. Silas không chỉ giết Sterling, hắn đã cài đặt một cơ chế phá hủy cấu trúc của rạp hát.

"Hàng ngàn người đang ở bên dưới, Silas!" Elias quát lớn.

"Sự hy sinh cần thiết để đánh dấu một kỷ nguyên mới," Silas đáp, hắn bắt đầu lùi về phía lối thoát hiểm bí mật phía sau rèm cửa.

Elias không đuổi theo Silas. Ông đưa ra một quyết định dựa trên các thông số ưu tiên: sinh mạng con người lớn hơn việc truy bắt tội phạm. Ông lao về phía trục quay của dây cáp đèn chùm nằm ở hầm kỹ thuật ngay cạnh khoang VIP.

Tại đây, một bộ kích nổ bằng thủy ngân đang đếm ngược. Nếu nó nổ, sợi dây cáp chính sẽ đứt và khối pha lê nặng ba tấn sẽ rơi thẳng xuống hàng ghế khán giả hạng sang.

Elias Thorne rút chiếc kính lúp ra, quan sát cấu trúc của bộ kích nổ. Nó là một mê cung của dây đồng và ống nghiệm chứa chất lỏng màu đỏ. "Nguyên lý cân bằng áp suất," ông lẩm bẩm. Ông dùng thanh kiếm mỏng trong gậy ba-toong, không cắt dây điện, mà đâm xuyên qua bình chứa thủy ngân để làm mất đi tính dẫn điện của mạch điện chính.

Một tiếng "xì" nhỏ vang lên. Kim đồng hồ dừng lại khi chỉ còn đúng hai giây.

Phía dưới sân khấu, khán giả vẫn đang vỗ tay nhiệt liệt cho đoạn kết của Faust, hoàn toàn không hay biết họ vừa bước qua cửa tử.

Elias Thorne thở phào, nhưng ngay lập tức ông nhận ra Silas đã biến mất. Trên sàn khoang số 9, cạnh thi thể của Sterling, là một mảnh giấy khác: "1-0 cho sự nhân từ của ngài. Hẹn gặp lại ở Paris. Chuyến tàu đêm Orient Express vẫn còn chỗ trống."

Bác sĩ Gerhard chạy đến, gương mặt tái mét khi thấy thi thể vị Thứ trưởng. "Thorne! Chuyện gì đã xảy ra? Sterling... và Silas?"

"Hắn đã thắng ván này, Gerhard," Elias thu lại thanh kiếm vào gậy. "Hắn đã lấy được bản thiết kế âm bản và loại bỏ kẻ trung gian. Nhưng hắn đã phạm một sai lầm: hắn đã tiết lộ điểm đến tiếp theo."

Elias Thorne đứng trên ban công rạp hát, nhìn xuống đám đông đang hân hoan rời khỏi buổi diễn. Đối với họ, đây là một đêm nghệ thuật tuyệt vời. Đối với ông, đây là sự khởi đầu của một cuộc đi săn xuyên lục địa.

"Chuẩn bị hành lý đi, Bác sĩ. Chúng ta sẽ quay lại chuyến tàu Phương Đông," Elias nói, giọng ông lạnh lùng như thép. "Lần này, chúng ta sẽ không phải là những hành khách bị động. Chúng ta sẽ là những thợ săn."

Vụ án tại Rạp hát Drury Lane đã khép lại chương về London. Elias Thorne nhận ra rằng tổ chức của Silas – kẻ tự gọi mình là người điều phối sự cân bằng – có mạng lưới rộng khắp và trình độ kỹ thuật không kém gì các đơn vị đặc nhiệm tinh nhuệ nhất. Cuộc đối đầu giữa hai bộ óc thiên tài giờ đây chuyển hướng sang Paris, kinh đô của ánh sáng và cũng là nơi ẩn chứa những hội kín lâu đời nhất châu Âu.

Chiếc xe ngựa chở Elias và Gerhard lăn bánh trên đường phố London, hướng về phía ga Victoria. Tiếng vó ngựa gõ nhịp trên đá tảng như nhịp đếm ngược của một trận chiến cuối cùng đang chờ đợi ở phía bên kia eo biển Manche.