MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 8: MẬT MÃ DƯỚI DÒNG THAMES

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 8: MẬT MÃ DƯỚI DÒNG THAMES

1,857 từ · ~10 phút đọc

Sương mù London vào ban đêm không chỉ là hơi ẩm, nó là một hỗn hợp đặc quánh của khói than đá và hơi thở của dòng sông Thames già cỗi. Elias Thorne bước đi trên những phiến đá trơn trượt của bến tàu Southwark. Phía trước ông khoảng mười bước chân, bóng đen cao lớn của kẻ lạ mặt lướt đi nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động trên lớp bùn nhão. Elias giữ tay phải trong túi áo choàng, ngón trỏ đặt hờ lên cò khẩu súng lục ổ quay. Ông đang vận hành mọi giác quan để ghi lại lộ trình: rẽ trái ở ngõ Anchor, đi qua xưởng đóng tàu cũ, rồi hướng về phía móng cầu London đang được trùng tu.

Kẻ lạ mặt dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét vốn là lối vào của hệ thống thoát nước cũ từ thời La Mã, nay được cải tạo làm kho chứa cho các kỹ sư cầu đường. Hắn rút ra một chiếc chìa khóa vạn năng, tra vào ổ và xoay nhẹ. Tiếng lạch cạch của kim loại vang lên khô khốc.

"Mời vào, ngài Thorne," bóng đen lên tiếng, giọng hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến mức lạnh lùng. "Chào mừng đến với hệ thống mạch máu ngầm của thành phố này."

Elias bước vào. Không gian bên trong rộng lớn hơn vẻ bề ngoài, với những vòm gạch đỏ cao vút và mùi nấm mốc đặc trưng. Ánh sáng từ những ngọn đuốc gắn trên tường hắt ra những vệt cam dài, soi rõ một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng. Ngồi trên ghế, đôi tay bị trói lỏng vào thành ghế bằng dây thừng, chính là Linh mục Thomas – kẻ tù nhân đào tẩu từ vùng Alps. Trông anh ta tiều tụy, gương mặt hốc hác dưới ánh sáng chập chờn, nhưng đôi mắt lại toát lên một vẻ sợ hãi tột độ.

"Linh mục," Elias nói, giọng ông trung tính. "Tôi thấy ông vẫn còn giữ được mạng sống qua cơn bão tuyết."

Thomas ngẩng đầu, môi run rẩy: "Họ... họ đưa tôi đến đây. Ngài Thorne, xin hãy cứu tôi. Tôi không biết gì về cái hộp đó cả!"

Bóng đen tháo chiếc mũ dạ và cởi bỏ áo choàng, lộ ra một bộ suit xám cắt may thủ công tinh xảo. Đó là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt sắc lạnh như thép tôi. Hắn tự rót cho mình một ly rượu Sherry từ chiếc bình pha lê trên bàn.

"Đừng diễn kịch nữa, Thomas," bóng đen nói. "Ngài Thorne không phải là người dễ bị lừa bởi những lời khẩn cầu. Chúng ta đều biết anh không phải linh mục. Anh là Julian Vane, cựu thợ đồng hồ của Điện Buckingham, kẻ đã bị kết án vì tội đánh cắp các bản vẽ kỹ thuật của cung điện."

Elias tiến lại gần bàn, ông đặt chiếc hộp bạc thật lên mặt gỗ. "Vậy ra đây là lý do. Một thợ đồng hồ với kỹ năng vi cơ khí bậc thầy là người duy nhất có thể hiểu được trình tự sắp xếp các bánh răng bên trong chiếc hộp này mà không kích hoạt hệ thống tự hủy."

"Chính xác," bóng đen gật đầu. "Tôi là Silas, một người điều hành các luồng thông tin. Tôi không quan tâm đến chính trị hay tôn giáo như tổ chức Át Bích. Tôi quan tâm đến sự cân bằng của kỹ thuật. Chiếc hộp này chứa đựng mật mã để giải mã bản thiết kế động cơ áp suất cao mà Pierre đã đánh cắp. Nếu không có mật mã này, bản thiết kế đó chỉ là một mớ ký hiệu vô nghĩa."

Elias quan sát chiếc hộp bạc. Theo các quy tắc về cơ khí chính xác mà ông từng nghiên cứu, các phím bấm trên mặt hộp không tuân theo quy luật số học thông thường. Chúng được sắp xếp dựa trên một hệ thống biểu tượng cổ.

"Julian Vane," Elias quay sang người thợ đồng hồ. "Tôi đã quan sát cách anh di chuyển đôi tay trên tàu. Anh luôn đếm nhịp bằng ngón cái. Đó là thói quen của những người làm việc với các bộ thoát của đồng hồ. Anh đã thấy mật mã này ở đâu?"

Vane nuốt nước bọt, giọng khàn đặc: "Trong hầm mộ của tu viện Saint-Lazare... có một bản vẽ khảm trên tường phía sau bàn thờ. Nó không phải là tranh thánh, nó là một sơ đồ bánh răng. Von Zale đã bắt tôi ghi nhớ nó trước khi hắn định giết tôi để bịt đầu mối."

Silas đẩy chiếc hộp về phía Vane. "Giải mã nó đi. Và ngài Thorne, tôi khuyên ngài nên quan sát kỹ. Đây là khoảnh khắc mà khoa học gặp gỡ lịch sử."

Elias Thorne không chỉ quan sát Vane. Ông đang quan sát cấu trúc của căn hầm này. Ông chú ý thấy những đường ống dẫn khí gas chạy dọc trần nhà. Theo các thông số kỹ thuật, áp suất khí gas ở khu vực này rất cao do gần trạm điều phối trung tâm. Một vết rò rỉ nhỏ kết hợp với ngọn lửa đuốc có thể gây ra một vụ nổ làm sập toàn bộ vòm gạch này.

Vane bắt đầu chạm vào những phím bạc trên chiếc hộp. Những tiếng "tách, tách" nhỏ như tiếng kim đồng hồ vang lên. Mỗi lần một phím được nhấn xuống, một mùi hóa chất nhẹ tỏa ra từ các lỗ li ti trên vỏ hộp – đó là hệ thống cảnh báo axit.

"Ngài Thorne," Silas nói, mắt không rời chiếc hộp. "Ngài nghĩ sao về việc một đế quốc được xây dựng trên những động cơ có thể chạy nhanh gấp đôi hiện tại? Đó sẽ là sự chấm dứt của ngoại giao và bắt đầu của sự thống trị tuyệt đối. Tôi muốn phá hủy nó. Ngài thì sao?"

"Tôi quan tâm đến sự thật khách quan," Elias đáp. "Và sự thật là, bất kỳ quốc gia nào nắm giữ công nghệ này mà không có sự chuẩn bị về mặt đạo đức xã hội đều sẽ dẫn đến thảm họa. Nhưng tôi cũng không tin vào cách hành xử của anh, Silas. Anh giết Finch chỉ để lấy mẫu thép, đó không phải là bảo vệ sự cân bằng. Đó là độc quyền thông tin."

"Finch là một sai số cần phải loại bỏ," Silas lạnh lùng đáp.

Cạch!

Một tiếng động lớn hơn vang lên từ chiếc hộp. Nắp hộp bật mở một phần, lộ ra một cuộn giấy da mỏng được cuộn chặt trong một ống đồng. Nhưng cùng lúc đó, một làn khói màu xanh nhạt bắt đầu bốc ra từ các kẽ hở.

"Axit!" Vane hét lên và ngã nhào ra sau.

Elias Thorne lập tức hành động. Thay vì chụp lấy cuộn giấy, ông dùng gậy ba-toong gạt phăng chiếc hộp vào một chậu nước thải gần đó. Tiếng xèo xèo vang lên dữ dội khi axit sulfuric phản ứng với nước, tỏa ra một làn khói trắng mù mịt.

Silas lao tới, gương mặt mất đi vẻ bình thản: "Ngài đã làm gì vậy?"

"Tôi đã cứu mạng chúng ta," Elias nói, tay ông rút súng ra. "Và tôi cũng đã hủy hoại bản mật mã gốc. Theo quan sát của tôi, cuộn giấy đó đã được tẩm thuốc súng khô. Nếu anh chạm tay vào khi axit đang rò rỉ, nó sẽ phát nổ ngay lập tức."

Sự hỗn loạn bao trùm căn hầm. Silas rút ra một con dao găm từ tay áo, lao về phía Elias. Vị cựu đặc nhiệm không lùi bước. Ông dùng kỹ thuật cận chiến của hải quân, dùng tay trái gạt lưỡi dao và tay phải nện chuôi súng vào hạ sườn của đối phương. Silas đau đớn lùi lại nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Hắn là một kẻ được đào tạo bài bản.

"Thorne, ngài quả là một kẻ khó chịu!" Silas gầm lên.

Ngay lúc đó, tiếng súng nổ vang lên từ phía cửa sắt. Cảnh sát London, dẫn đầu bởi Bác sĩ Gerhard, ập vào. Gerhard không đứng yên ở hiện trường vụ Finch như Elias dặn; ông đã dùng kiến thức y khoa để thuyết phục thanh tra sở tại rằng Elias đang gặp nguy hiểm tính mạng dựa trên những phân tích về vết bùn trắng.

"Đứng yên!" Viên sĩ quan hô lớn.

Silas nhìn quanh, biết rằng cục diện đã thay đổi. Hắn không chống cự mà bất ngờ ném một quả bom khói nhỏ xuống sàn. Một luồng khói đen đặc tỏa ra, che khuất tầm nhìn của mọi người. Khi làn khói tan đi, Silas đã biến mất qua một lối thoát hiểm ngầm mà chỉ hắn biết.

Elias Thorne không đuổi theo. Ông tiến lại gần chậu nước, dùng kẹp gắp cuộn giấy da đã bị axit ăn mòn một phần nhưng vẫn còn đọc được những ký hiệu cốt lõi.

"Thorne! Ngài có sao không?" Gerhard chạy lại, thở không ra hơi.

"Tôi ổn, Bác sĩ. Và ông đã làm một việc trái lệnh một cách cực kỳ chính xác," Elias nói, một thoáng cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt ông. "Nếu không có sự xuất hiện của cảnh sát, Silas có lẽ đã kích hoạt hệ thống gas để chôn vùi tất cả chúng ta."

Ông nhìn xuống cuộn giấy da. "Bản mật mã này đã bị hư hại, nhưng với kỹ năng tái tạo của bộ phận hình sự và trí nhớ của Julian Vane, chúng ta có thể phục dựng lại được. Tuy nhiên, tôi quyết định sẽ giao nó cho Viện Hàn lâm Khoa học thay vì Bộ Quốc phòng. Thế giới này chưa sẵn sàng cho những đoàn tàu chạy bằng vận tốc của quỷ dữ."

Julian Vane ngồi bệt dưới đất, run rẩy: "Tôi sẽ khai tất cả... làm ơn, tôi chỉ muốn được sống."

Elias Thorne đứng dậy, chỉnh lại vạt áo choàng bụi bặm. Ông nhìn lên vòm hầm, nơi tiếng chuông đồng hồ của nhà thờ gần đó đang vang lên báo hiệu ba giờ sáng.

"Vụ án kết thúc ở đây," Elias nói. "Nhưng cuộc chiến với những tổ chức như Át Bích hay những kẻ như Silas chỉ mới bắt đầu. Khoa học là một thanh gươm hai lưỡi, Gerhard. Và chúng ta là những người phải đảm bảo nó không rơi vào tay những kẻ điên cuồng."

Ông bước ra khỏi căn hầm, tiến về phía màn sương mù của dòng sông Thames. Một vụ án mạng trên tàu, một tu viện rực lửa, và một mật mã dưới lòng đất. Tất cả đã được giải mã bằng logic và sự lạnh lùng của lý trí. Nhưng Elias biết rằng, sâu bên trong những con hẻm của London, còn nhiều bóng ma khác đang chờ đợi ông.

Vị thám tử cựu đặc nhiệm lại lướt đi trong bóng tối, một bóng dáng cô độc nhưng vững chãi như những cột đá của cầu London, mang theo những bí mật mà thế giới chưa cần phải biết đến.