MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 7: TÀN TRO Ở LONDON

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 7: TÀN TRO Ở LONDON

1,905 từ · ~10 phút đọc

Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray Thụy Sĩ đã được thay thế bằng nhịp đập hối hả của trái tim Đế quốc Anh. Elias Thorne đứng bên cửa sổ của căn hộ tại phố Baker, London. Bên ngoài, sương mù của những ngày cuối đông năm 1892 dày đặc và vàng vọt như màu lưu huỳnh, bao phủ lên những cỗ xe ngựa kéo và những cột đèn gas chập chờn. London không có cái lạnh buốt sắc lẹm của vùng Alps, nhưng nó có cái lạnh ẩm ướt, thấm sâu vào tận xương tủy và che giấu những bí mật đen tối trong từng con hẻm nhỏ.

Trở về sau vụ án tại tu viện Saint-Lazare, Elias không tìm thấy sự thảnh thơi. Trên bàn làm việc của ông, cạnh chiếc kính lúp và bộ dụng cụ đo lường chính xác, là một phong thư màu xám tro. Nó không có con dấu bưu điện, không có tên người gửi, chỉ duy nhất một biểu tượng dập chìm trên sáp: một quân Át Bích bị xuyên qua bởi một cây kim tiêm.

Tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát và khô khốc.

"Vào đi, Bác sĩ," Elias nói mà không quay lại.

Bác sĩ Gerhard bước vào, trán ông lấm tấm mồ hôi dù bên ngoài trời rất lạnh. Sau sự kiện trên chuyến tàu tốc hành, Gerhard đã quyết định ở lại London một thời gian để hỗ trợ Elias, phần vì tò mò, phần vì ông nhận ra rằng sự an toàn của bản thân đã gắn liền với vị cựu đặc nhiệm này kể từ khi họ chạm tay vào chiếc hộp bạc đó.

"Ngài Thorne, ngài đã xem tờ tin tức sáng nay chưa?" Gerhard đặt tờ Gazette lên bàn. "Vụ hỏa hoạn tại tu viện Saint-Lazare được báo chí Thụy Sĩ đưa tin là một vụ tai nạn do nổ đèn dầu. Không một từ nào nhắc đến Pierre, Vaudon, hay bản thiết kế động cơ hơi nước."

Elias quay lại, gương mặt ông bình thản đến mức khó tin. "Đó là cách thế giới vận hành, Gerhard. Những sự thật có thể làm rung chuyển nền kinh tế hay bản đồ chính trị luôn được bao phủ bởi một lớp tàn tro ngoại giao. Nhưng hãy nhìn vào đây."

Ông chỉ tay vào phong thư xám tro. "Có vẻ như 'Tổ chức' không đồng ý với cách giải quyết lặng lẽ đó. Họ đã gửi lời chào đến chúng ta ngay tại London."

"Lời chào?" Gerhard nheo mắt nhìn biểu tượng trên phong thư. "Quân Át Bích và kim tiêm... Đó là sự đe dọa?"

"Hoặc là một lời mời," Elias đáp trung tính. "Bên trong phong thư là một địa chỉ tại khu vực bến tàu East End và một mẩu tin cắt từ mục cáo phó: Cái chết của Giáo sư Alistair Finch. Nguyên nhân: Đột quỵ tại phòng thí nghiệm tư gia."

Elias Thorne cầm chiếc áo choàng và gậy ba-toong. "Giáo sư Finch là chuyên gia hàng đầu về luyện kim của Hoàng gia. Nếu ông ấy chết vào đúng thời điểm bản thiết kế động cơ hơi nước áp suất cao biến mất khỏi hồ sơ lưu trữ chính thức, thì xác suất đó là một vụ đột quỵ tự nhiên là dưới 5%."

Khu East End của London là một mê cung của những căn nhà san sát, mùi bùn sông Thames nồng nặc và tiếng còi tàu vang vọng từ bến cảng. Elias và Gerhard dừng lại trước một căn nhà gạch đỏ cũ kỹ ở ngõ Narrow. Đây từng là nơi ở và phòng thí nghiệm của Alistair Finch.

Cảnh sát London đã phong tỏa hiện trường, nhưng đối với một cựu Thanh tra Đặc nhiệm như Elias, việc bước qua hàng rào bảo vệ chỉ là chuyện thủ tục. Viên sĩ quan trực cửa lập tức đứng thẳng người khi nhìn thấy thẻ bài bằng đồng cũ của Elias.

Bên trong phòng thí nghiệm, mọi thứ vẫn giữ nguyên trạng. Giáo sư Finch nằm gục trên bàn làm việc, giữa những ống nghiệm và bản vẽ. Ánh sáng le lói từ cửa sổ nhỏ hắt lên mái tóc bạc trắng của ông.

Elias Thorne không vội vàng chạm vào thi thể. Ông đi vòng quanh căn phòng, quan sát dòng chảy của không khí và sự sắp xếp của vật dụng. "Bác sĩ, hãy kiểm tra các dấu hiệu sinh học. Lưu ý vùng cổ và các khớp tay."

Gerhard đeo găng tay, cẩn thận lật nghiêng đầu nạn nhân. "Gương mặt tím tái, đồng tử giãn nhẹ. Có vẻ như là một cơn suy tim cấp. Nhưng hãy nhìn vào gáy của ông ấy, Thorne."

Elias cúi xuống. Ở đó, ngay sát hành tủy, là một chấm đỏ li ti. Một vết đâm của kim tiêm, giống hệt vết dấu trên thi thể kẻ săn tiền thưởng tại toa tàu số 5.

"Chất độc thần kinh," Elias thầm nói. "Một liều lượng cực nhỏ nhưng đủ để gây ra một cơn co thắt cơ tim lập tức. Kẻ sát nhân là một chuyên gia giải phẫu, hoặc ít nhất, là kẻ nắm vững kỹ thuật tiêm tĩnh mạch trong bóng tối."

Elias đứng dậy, ông tiến đến chiếc tủ kính đựng các mẫu hợp kim. Một ô kính bị vỡ, nhưng không phải do va đập mạnh từ bên ngoài. Các mảnh kính rơi đều xung quanh, cho thấy có ai đó đã dùng kim cương cắt kính để lấy đi một vật phẩm cụ thể bên trong.

"Vật bị mất không phải là tiền hay vàng bạc," Elias quan sát danh mục thiết bị của giáo sư. "Đó là một mẫu thép mỏng được tôi luyện theo công nghệ mới. Nếu kết hợp mẫu thép này với bản thiết kế chúng ta thu được ở Saint-Lazare, người ta có thể chế tạo ra những khẩu đại bác có tầm bắn xa gấp ba lần hiện tại."

"Vậy là vụ án trên tàu và cái chết của Finch là một chuỗi sự kiện," Gerhard thốt lên. "Nhưng Pierre đã bị bắt, Vaudon cũng đang bị giam giữ. Ai là kẻ thực hiện vụ này?"

"Pierre và Vaudon chỉ là những quân tốt trên bàn cờ," Elias đáp, mắt ông nheo lại khi nhìn thấy một vết bẩn mờ trên sàn nhà. Đó là một vệt bùn đen, nhưng lốm đốm những hạt màu trắng li ti.

Ông dùng nhíp thu thập vài hạt trắng đó và đưa lên kính lúp. "Canxi cacbonat nồng độ cao. Loại bột trắng chúng ta thấy trên áo của Phu nhân Beaumont."

"Kẻ đó đang ở London?" Gerhard kinh hãi.

"Hắn chưa bao giờ rời khỏi chúng ta, Gerhard. Kẻ mặc áo khoác đen mà phu nhân nhìn thấy trên tàu, kẻ đã thả Linh mục Thomas để gây hỗn loạn, chính là kẻ đã đi theo chúng ta từ vùng Alps về đến tận trung tâm London này. Hắn không làm việc cho tổ chức của Vaudon theo kiểu phục tùng, hắn là một kẻ đánh thuê tự do với kỹ năng vượt trội."

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ phía cầu thang gỗ cũ kỹ. Tiếng bước chân nhẹ đến mức nếu không phải trong một không gian tĩnh lặng tuyệt đối, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua. Elias lập tức ra hiệu cho Gerhard im lặng và nấp sau giá sách. Ông rút khẩu súng lục ổ quay, tắt đèn gas trên bàn.

Căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của sương mù London. Một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen dài, xuất hiện ở lối vào. Kẻ đó không đi vào ngay mà đứng lại quan sát. Hắn cầm một chiếc gậy dài có đầu bọc bạc – một món đồ trang trí lịch lãm nhưng cũng là một vũ khí chết người.

"Thanh tra Thorne," bóng đen lên tiếng, giọng nói trầm ấm và mang âm hưởng của tầng lớp học thức cao. "Tôi biết ngài đang ở đó. Sự chính xác của ngài là thứ tôi luôn ngưỡng mộ, nhưng hôm nay ngài đang đi vào một quỹ đạo sai lầm."

Elias bước ra khỏi bóng tối, nòng súng hướng thẳng về phía bóng đen. "Sai lầm hay không là do kết quả thực tế chứng minh. Anh là kẻ đã giết Finch?"

"Tôi không giết ông ấy," bóng đen bước thêm một bước vào vùng ánh sáng mờ. "Tôi chỉ đến để thu dọn những thứ không thuộc về thế kỷ này. Giáo sư Finch đã bán linh hồn mình cho những kẻ muốn biến châu Âu thành một lò sát sinh bằng thứ thép mới đó. Tôi chỉ là người thi hành một bản di chúc của những kẻ muốn giữ hòa bình bằng bóng tối."

"Nhân danh tổ chức Át Bích?"

"Át Bích chỉ là một biểu tượng lỗi thời mà Vaudon và những kẻ cực đoan sử dụng," bóng đen khẽ cười. "Tôi làm việc cho chính mình. Và bây giờ, ngài Thorne, tôi muốn chiếc hộp bạc mà ngài đã bí mật giữ lại thay vì bàn giao cho Bộ Nội vụ."

Elias Thorne lặng người trong một giây. Làm sao kẻ này biết ông đã tráo chiếc hộp thật bằng một chiếc hộp giả trước khi bàn giao? Đó là một bí mật mà ngay cả Bác sĩ Gerhard cũng không biết.

"Anh rất sắc sảo," Elias nói, ngón tay ông siết nhẹ cò súng. "Nhưng trong khoa học điều tra, kẻ biết quá nhiều thường là kẻ phạm sai lầm lớn nhất."

"Ngài sẽ không bắn tôi," bóng đen tự tin nói. "Vì nếu tôi chết, ngài sẽ không bao giờ biết được vị trí của Linh mục Thomas thực sự – người duy nhất nắm giữ mật mã mở chiếc hộp đó mà không làm nó phát nổ."

Elias nhận ra đây là một cuộc đấu trí mà phần thắng không nằm ở hỏa lực. Ông hạ súng xuống một chút nhưng vẫn giữ trạng thái cảnh giác tối đa. "Anh muốn gì?"

"Một sự hợp tác. Ngài muốn sự thật, tôi muốn sự cân bằng. Hãy đi cùng tôi đến hầm ngầm bên dưới cầu London. Ở đó, bí mật về quân Át Bích sẽ được giải mã hoàn toàn."

Bóng đen xoay người bước đi, để lại một làn khói mỏng từ điếu thuốc lá thượng hạng. Elias Thorne nhìn Gerhard, người đang run rẩy sau giá sách, rồi nhìn thi thể của Finch. Ông biết đây là một cái bẫy, nhưng logic của ông nói rằng đây cũng là con đường duy nhất để tìm ra kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu xuyên quốc gia này.

"Gerhard, hãy ở lại đây và báo cho cảnh sát. Đừng đi theo tôi," Elias ra lệnh.

"Nhưng Thorne..."

"Đây không còn là một vụ án mạng thông thường nữa, Bác sĩ. Đây là một cuộc chiến về kỹ thuật và mật mã. Hãy tin vào những thông số mà tôi đã thiết lập."

Elias Thorne bước ra khỏi phòng thí nghiệm, tan vào màn sương mù London, theo chân bóng đen mặc áo choàng dài. Phía sau ông, tiếng chuông đồng hồ Big Ben vang lên trầm mặc, báo hiệu một đêm dài của những sự thật bị chôn vùi bắt đầu lộ diện.

Vụ án "Tiếng Chuông Câm" chỉ là màn mở đầu. Tại London này, một chương mới đẫm máu hơn về sự phản bội và khoa học hắc ám đang chờ đợi vị thám tử cựu đặc nhiệm.