MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 6: BẢN DI CHÚC CỦA NHỮNG KẺ CÂM LẶNG

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 6: BẢN DI CHÚC CỦA NHỮNG KẺ CÂM LẶNG

1,959 từ · ~10 phút đọc

Bên trong toa tàu số 4, bóng tối không chỉ đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng; nó đặc quánh và mang theo mùi kim loại nồng nặc của máu tươi hòa quyện với cái lạnh buốt giá của vùng Alps. Elias Thorne bước qua ngưỡng cửa, đôi giày da của ông tạo ra những tiếng sột soạt nhỏ trên lớp thảm lót sàn nay đã thấm đẫm tuyết tan. Phía sau, Bác sĩ Gerhard run rẩy bám vào khung cửa, hơi thở của ông trắng xóa trong không gian im lìm.

Elias không vội vàng bật đèn. Ông đứng yên, để đôi mắt xám dần thích nghi với bóng tối. Một đặc nhiệm kinh nghiệm biết rằng việc thắp sáng ngay lập tức sẽ biến mình thành mục tiêu sống cho bất kỳ kẻ nào đang ẩn nấp. Sau mười giây, ông mới chậm rãi rút chiếc đèn pin từ túi áo dạ, che bớt luồng sáng bằng kẽ tay để tạo ra một dải sáng hẹp, quét dọc hành lang.

"Linh mục Thomas? Phu nhân Beaumont?" Elias gọi, giọng ông thấp nhưng vang rõ trong không gian hẹp.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng rít của gió luồn qua khe cửa hở phía cuối toa. Dải sáng của Elias dừng lại ở sàn nhà. Vệt máu mà ông nhìn thấy từ bên ngoài kéo dài vào tận phòng nghỉ của Phu nhân Beaumont. Cánh cửa phòng bà đang khép hờ, đung đưa nhẹ theo nhịp rung của đoàn tàu dù máy móc đã ngừng hoạt động.

Elias tiến lại gần, dùng mũi súng lục đẩy nhẹ cánh cửa.

Cảnh tượng bên trong là một sự hỗn loạn được sắp đặt. Phu nhân Beaumont không nằm trên giường. Bà ngồi gục trên chiếc ghế bành bọc nhung, đầu ngả về phía sau. Một sợi dây chuyền ngọc trai – chính là sợi dây mà Elias nghĩ đã bị đứt trước đó – giờ đây được quấn chặt quanh cổ bà nhiều vòng. Nhưng bà vẫn còn thở. Tiếng rít qua thanh quản cho thấy bà đang bị siết cổ một cách có tính toán để rơi vào trạng thái hôn mê hơn là tử vong ngay lập tức.

"Bác sĩ, cấp cứu ngay!" Elias ra lệnh, đồng thời mắt ông quét qua căn phòng.

Ngay cạnh chân bà Beaumont là một mảnh giấy nhỏ bị xé vội từ một cuốn sổ tay bưu vụ. Trên đó viết vỏn vẹn một dòng bằng mực tím: "Công lý không thuộc về kẻ tống tiền".

Elias Thorne cau mày. Ông quỳ xuống, quan sát vết hằn trên cổ nạn nhân. "Đây không phải là cách làm việc của tổ chức Át Bích. Bọn chúng giết người để bịt đầu mối hoặc hành quyết, không bao giờ để lại con mồi sống sót với những lời nhắn mang tính giáo điều như thế này."

"Thorne, nhìn này!" Gerhard vừa tháo sợi dây ngọc trai vừa chỉ vào tay áo của phu nhân. "Có vết bột trắng. Đây là thạch cao?"

Elias dùng ngón tay quệt một chút bột trên vải áo, đưa lên mũi ngửi. "Không phải thạch cao. Đây là canxi cacbonat nồng độ cao, thường được dùng trong các tu viện để quét trắng tường đá hoặc làm khuôn đúc biểu tượng tôn giáo. Nó vẫn còn ẩm."

Điều này có nghĩa là kẻ tấn công vừa mới từ tu viện quay trở lại tàu, hoặc chính là một kẻ đã trốn sẵn trong tu viện rồi bám theo họ. Elias đứng dậy, ông rời khỏi phòng của phu nhân và đi thẳng về phía phòng của Linh mục Thomas – kẻ tù nhân đang đào tẩu.

Phòng của Thomas trống rỗng. Chiếc cùm tay bằng sắt nằm trơ trọi trên sàn, nhưng điều kỳ lạ là nó không bị bẻ gãy hay mở khóa. Nó được mở bằng chìa khóa chính xác.

"Vaudon!" Elias xoay người lại, nhìn về phía lối vào toa nơi hắn đang bị Gerhard giám sát. "Ông nói người của ông đã lên tàu. Mục tiêu của các ông là gì khi tấn công một phụ nữ quý tộc và thả một tên tù nhân?"

Vaudon, dù đang bị thương và lem luốc, vẫn nở một nụ cười bí hiểm. "Tôi đã nói rồi, Thorne. Chúng tôi không chỉ thu hồi cổ vật. Thomas – hay đúng hơn là kẻ mà ngài gọi là linh mục – không phải là một tên trộm thông thường. Hắn là một 'Người mang mật mã'. Hắn nắm giữ trình tự sắp xếp các bánh răng bên trong chiếc hộp bạc mà ngài đang giữ."

Elias lập tức rút chiếc hộp bạc ra. Dưới ánh đèn pin, ông nhận thấy những ký tự trên hộp không chỉ là chạm khắc trang trí. Chúng là những phím bấm cơ khí siêu nhỏ. Nếu không có mật mã đúng, việc cố gắng mở hộp sẽ kích hoạt một cơ chế tự hủy bằng axit bên trong, tiêu hủy hoàn toàn thứ chứa đựng trong đó.

"Vậy ra kẻ mặc áo khoác đen mà phu nhân nhìn thấy không phải là ông, Vaudon," Elias phân tích, bộ não ông bắt đầu loại bỏ các giả thuyết sai lầm. "Đó là một kẻ khác. Một kẻ muốn chiếc hộp nhưng không muốn làm việc cho tổ chức của ông. Một kẻ hành động nhân danh 'công lý' cá nhân."

Elias quay trở lại toa hành lý, nơi thi thể của kẻ săn tiền thưởng vẫn nằm đó. Lần này, ông không kiểm tra thi thể. Ông kiểm tra sàn tàu phía dưới hòm gỗ nơi nạn nhân bị đâm.

"Khoa học vật lý dạy chúng ta về trọng lực và sự phân tán lực," Elias lẩm bẩm. Ông dùng gậy ba-toong gõ mạnh xuống sàn gỗ. Tiếng kêu "bộp bộp" đặc quánh của gỗ sồi bỗng chuyển sang tiếng "vang" thanh mảnh của kim loại.

Ông dùng dao găm nạy một tấm ván sàn lên. Bên dưới không phải là cấu trúc thép của đoàn tàu, mà là một ngăn bí mật được hàn thủ công. Bên trong ngăn đó là một bộ bản vẽ kỹ thuật chi tiết về một loại động cơ hơi nước áp suất cao mới – thứ có thể giúp các đoàn tàu đạt tốc độ gấp đôi hiện tại, một bước nhảy vọt về quân sự và thương mại cuối thế kỷ 19.

"Thì ra là vậy," Elias Thorne đứng thẳng người, hơi thở ông đều đặn trở lại. "Vụ án mạng này không khởi đầu từ tu viện, cũng không khởi đầu từ sự phản bội. Nó khởi đầu từ sự tham vọng của một kỹ sư. Nam tước Von Zale thực chất là một kỹ sư bị sa thải của hãng đường sắt, kẻ đã đánh cắp bản thiết kế này và định dùng tu viện Saint-Lazare làm điểm trung chuyển để bán cho thế lực phương Tây."

"Và kẻ giết ông ta..." Gerhard bước vào, gương mặt bàng hoàng.

"Kẻ giết ông ta là người am hiểu về cấu trúc đoàn tàu nhất," Elias quay lại, ánh đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt của Pierre – người soát vé, kẻ vừa bước vào toa hành lý với một khẩu súng trường trên tay.

Gương mặt hiền lành của Pierre giờ đây bị thay thế bằng một vẻ quyết liệt, lạnh lùng. "Ngài quá thông minh, Thanh tra Thorne. Lẽ ra ngài nên chết ở tu viện cùng với đám lửa đó."

"Pierre, anh là một kỹ sư tài năng," Elias nói, giọng ông trung tính, không một chút sợ hãi. "Tôi nhận thấy vết chai ở tay anh không giống của một người soát vé. Anh có vết chai của người vận hành máy tiện. Anh đã giết Von Zale vì ông ta đánh cắp công lao của anh, rồi anh dùng biểu tượng Át Bích để đổ lỗi cho một hội kín mà anh biết là đang theo dõi ông ta. Anh dàn dựng một phòng kín bằng cách sử dụng chính hệ thống phanh khẩn cấp để tạo ra một cú sốc quán tính, giúp anh bám vào mạn tàu và lẻn vào qua cửa sổ vừa kịp lúc."

Pierre siết chặt cò súng. "Hắn đã cướp đi mười năm cuộc đời tôi! Bản thiết kế đó là của tôi! Tu viện Saint-Lazare chỉ là những kẻ cơ hội muốn chiếm lấy nó để tăng cường quyền lực tôn giáo. Tôi đã lấy lại nó, và tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Scotland Yard, ngăn cản tôi mang nó về cho đất nước mình."

"Và Linh mục Thomas?" Elias hỏi.

"Hắn chỉ là một quân bài đánh lạc hướng," Pierre cười lạnh. "Tôi đã thả hắn để tạo ra một sự hỗn loạn khác. Hiện giờ hắn đang cố băng qua tuyết, và sớm muộn gì cũng sẽ chết cóng. Còn phu nhân Beaumont... bà ta chỉ là kẻ xui xẻo nhìn thấy tôi lúc tôi đang thay áo khoác."

Elias Thorne nhìn vào họng súng của Pierre. Trong một khoảnh khắc, thời gian dường như ngưng đọng. Ông biết rằng Pierre sẽ không ngần ngại bóp cò. Nhưng Elias cũng biết một điều mà Pierre, dù là kỹ sư, đã bỏ qua trong bóng tối này.

"Pierre," Elias nói khẽ. "Anh có biết tại sao tôi lại yêu cầu Bác sĩ Gerhard tẩm ether vào khăn không?"

Trước khi Pierre kịp hiểu câu hỏi, Elias bất ngờ ném chiếc hộp bạc về phía anh ta. Theo bản năng, Pierre đưa một tay ra đỡ. Chính trong tích tắc đó, Elias rút khẩu súng lục và bắn một phát chính xác vào bình dầu của chiếc đèn bão treo ngay phía trên đầu Pierre.

Lửa bùng lên, không phải để thiêu cháy, mà để kích hoạt lượng hơi ether vẫn còn lẩn khuất trong lớp áo choàng của Elias và trong không khí nén của toa hành lý hẹp. Một vụ nổ nhỏ xảy ra, đẩy Pierre ngã ngửa ra phía sau, khẩu súng trường văng khỏi tay anh ta.

Elias lao tới, tước vũ khí và khóa tay Pierre bằng một động tác gọn gàng.

"Kỹ thuật là một công cụ tuyệt vời," Elias Thorne nói khi tiếng còi tàu cứu hộ vang lên từ phía xa trong màn đêm tuyết trắng. "Nhưng nếu anh không tính đến sự biến thiên của hóa học và tâm lý con người, mọi bản thiết kế của anh đều là phế thải."

Bình minh hé rạng trên đỉnh núi Alps. Đoàn tàu cứu hộ từ Thụy Sĩ đã đến, mang theo các nhân viên y tế và cảnh sát biên giới.

Phu nhân Beaumont đã hồi tỉnh và được đưa lên cáng. Pierre và Vaudon bị dẫn đi trong xiềng xích. Chiếc hộp bạc và bản thiết kế động cơ đã được Elias niêm phong để bàn giao cho chính phủ Anh.

Bác sĩ Gerhard đứng cạnh Elias trên sân ga tạm thời được quét tuyết. "Vậy là xong rồi sao, Thorne? Mọi thứ dường như quá phức tạp chỉ cho một bản thiết kế."

Elias Thorne nhìn về phía tu viện Saint-Lazare xa xăm, nơi khói vẫn còn bốc lên từ đống đổ nát của thư viện. "Sự phức tạp không nằm ở vụ án, Gerhard. Nó nằm ở cách con người ta lựa chọn để che đậy lòng tham. Tôi chỉ đơn giản là người bóc tách những lớp vỏ đó bằng sự thật khách quan."

Ông lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra, nhấn nút. Kim giây lại bắt đầu nhảy. "Và sự thật, bác sĩ ạ, là thứ duy nhất có thể tồn tại lâu hơn cả những đỉnh núi này."

Elias bước lên toa tàu cứu hộ, bắt đầu một hành trình mới, để lại sau lưng những bí mật của tiếng chuông câm và bóng ma của quân Át Bích.