MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 5: LỐI THOÁT TRONG HỎA NGỤC

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 5: LỐI THOÁT TRONG HỎA NGỤC

1,742 từ · ~9 phút đọc

Khói đen đặc quánh bắt đầu lấp đầy những vòm cao của thư viện Saint-Lazare. Những cuốn bản thảo bằng da dê từ thế kỷ 16 đang cháy âm ỉ, tỏa ra một mùi hăng nồng của keo dán cổ và nhựa thông. Ngọn lửa, ban đầu chỉ là những tia sáng nhỏ nhoi từ chiếc đèn dầu bị vỡ, giờ đây đã leo dọc theo những tấm rèm nhung khô khốc và bắt đầu liếm vào những kệ gỗ sồi khổng lồ. Trong không gian chật hẹp, nhiệt độ tăng lên một cách chóng mặt, khiến không khí trở nên loãng và khô khốc.

Elias Thorne đang đè nghiến Vaudon xuống sàn đá lạnh lẽo. Dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo, đôi mắt xám của vị cựu đặc nhiệm vẫn giữ được sự quan sát sắc lẹm. Ông cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối thủ dưới lớp áo khoác dạ. Vaudon không phải là một chiến binh; hắn là một trí thức hành động cho một tổ chức ngầm, kẻ dựa vào sự tinh vi hơn là sức mạnh cơ bắp.

"Bác sĩ Gerhard! Lại đây mau!" Elias hô lớn, giọng ông đè lên tiếng nổ lách tách của gỗ cháy.

Bác sĩ Gerhard, gương mặt ám đầy muội than và đôi mắt đỏ hoe vì khói, bò lóp ngóp về phía Elias. Tay ông vẫn siết chặt túi y tế như một bản năng sinh tồn. "Thorne, chúng ta sẽ chết cháy ở đây mất! Cửa đã bị khóa chặt bằng chốt sắt bên ngoài!"

"Bình tĩnh, Gerhard. Hãy nhìn vào dòng khói," Elias ra lệnh, một tay vẫn khóa chặt khớp vai của Vaudon khiến hắn rên rỉ đau đớn. "Khói không bay thẳng lên trần. Nó đang bị hút về phía góc Tây Bắc của căn phòng. Điều đó có nghĩa là ở đó có một luồng áp suất thấp, tức là có một hệ thống thông gió hoặc một lối thoát hiểm bí mật khác."

Vaudon cười gằn, hơi thở của hắn hôi mùi lưu huỳnh. "Ngài rất nhanh nhạy, Thorne. Nhưng đó là lối vào của hầm mộ. Ngài thà chết cháy ở đây hay muốn mục nát giữa những bộ xương của các tu sĩ đã khuất từ năm trăm năm trước?"

"Tôi chọn sự sống, dưới bất kỳ hình thức nào," Elias đáp gọn. Ông đứng dậy, kéo xốc Vaudon lên như kéo một bao tải. "Bác sĩ, nhặt chiếc hộp bạc lên. Đó là tấm vé thông hành duy nhất của chúng ta."

Gerhard run rẩy nhặt chiếc hộp bạc chạm khắc kỳ lạ. Nó nóng bỏng tay do tiếp xúc gần với ngọn lửa, nhưng ông nhanh chóng bọc nó vào chiếc khăn lụa của mình. Ba người họ, dưới sự dẫn dắt của Elias, lao về phía góc phòng nơi luồng không khí đang chuyển động.

Tại đây, sau một bức tượng đá cẩm thạch tạc hình Thánh Lazare với gương mặt sầu bi, Elias tìm thấy một khe hở hẹp. Nó không phải là một cánh cửa, mà là một đường dẫn hầm mộ được thiết kế theo kiểu kiến trúc Gothic, hẹp và dốc sâu xuống lòng núi. Ngọn lửa từ phía sau đã bắt đầu bùng lên dữ dội, thiêu rụi những kiến thức vô giá của nhân loại để đổi lấy vài phút định mệnh cho ba kẻ đang đào tẩu.

Elias đẩy Vaudon vào trước, theo sau là Gerhard, và chính ông là người cuối cùng bước vào đường hầm trước khi một giá sách khổng lồ sụp xuống, chắn ngang lối vào và vô tình ngăn bớt lượng oxy cung cấp cho đám cháy, nhưng cũng đồng thời bịt kín con đường quay lại.

Hầm mộ của Saint-Lazare là một mê cung của đá vôi và sự im lặng tuyệt đối. Mùi khói nhanh chóng bị thay thế bởi mùi ẩm mốc của đất đá và mùi hôi của sự phân hủy ngàn năm. Elias rút chiếc đèn pin kiểu cũ từ túi dụng cụ – một thiết bị chạy bằng pin khô còn rất hiếm hoi trong những năm 1890 – và bật lên. Luồng sáng vàng nhạt quét qua những bức tường chứa đầy những hốc đá xếp chồng lên nhau, nơi những bộ xương trắng hếu nằm im lìm trong tư thế chắp tay.

"Chúng ta đang đi xuống sâu hơn," Gerhard thì thầm, tiếng vang của ông dội lại từ những vách đá. "Thorne, tôi không nghĩ đây là lối thoát. Chúng ta đang đi vào lòng núi."

"Theo nguyên lý địa chất, các tu viện trên đỉnh núi luôn có hệ thống thoát nước hoặc hầm thoát hiểm dẫn ra các dòng suối ngầm," Elias giải thích khi vẫn thúc nòng súng vào lưng Vaudon. "Và Vaudon biết rõ con đường này. Phải không, Monsieur?"

Vaudon im lặng, bước đi lảo đảo. Hắn biết rằng mọi nỗ lực phản kháng lúc này đều vô ích trước sự tỉnh táo đáng kinh hoàng của Thorne.

Họ đi bộ khoảng mười lăm phút trong bóng tối, chỉ có tiếng bước chân và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm. Đột nhiên, Elias dừng lại. Ông tắt đèn pin.

"Có tiếng động phía trước," ông thì thầm.

Trong bóng tối tuyệt đối, thính giác của một người lính trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Có tiếng kim loại va chạm vào đá và tiếng xì xào của nhiều người. Một luồng ánh sáng le lói hiện ra từ phía cuối đường hầm. Elias ra hiệu cho Gerhard và Vaudon nằm sát vào vách đá.

Ông bò lên phía trước để quan sát. Ở cuối đường hầm là một hang đá rộng lớn hơn, nơi một nhóm người mặc áo choàng đen đang vội vã bốc dỡ những hòm gỗ lên một hệ thống ròng rọc cơ khí. Điều khiến Elias chú ý không phải là những chiếc hòm, mà là chiếc phù hiệu thêu trên tay áo của họ: một vòng tròn với quân Át Bích nằm chính giữa.

"Tổ chức của ông quy mô hơn tôi tưởng đấy, Vaudon," Elias quay lại, nói nhỏ với tù nhân của mình. "Các ông không chỉ thu hồi cổ vật. Các ông đang vận chuyển vũ khí hoặc thứ gì đó có khối lượng tương đương qua con đường này."

Vaudon khẽ cười trong bóng tối. "Ngài chỉ mới nhìn thấy phần nổi của tảng băng thôi, Thanh tra. Thế kỷ 20 sắp đến, và thế giới sẽ thuộc về những kẻ nắm giữ cả sức mạnh tâm linh lẫn sức mạnh hỏa lực."

Elias quay lại quan sát kỹ hệ thống ròng rọc. Nó dẫn thẳng xuống một lối ra bí mật ở chân núi, nơi có lẽ đoàn tàu đang nằm bất động. Một ý tưởng táo bạo hình thành trong đầu ông. Thay vì đối đầu trực diện với nhóm người vũ trang kia, ông cần tận dụng chính hệ thống của họ để quay lại đoàn tàu – nơi những hành khách khác đang gặp nguy hiểm.

"Bác sĩ, nghe này," Elias thì thầm vào tai Gerhard. "Tôi cần ông gây ra một sự xao nhãng. Trong túi y tế của ông có thuốc mê lỏng (ether) không?"

"Có... có một lọ nhỏ," Gerhard run rẩy đáp.

"Tốt. Hãy tẩm nó vào một chiếc khăn, sau đó khi tôi ra hiệu, hãy ném nó vào gần đống lửa nhỏ mà bọn họ đang đốt để sưởi ấm phía kia. Ether rất dễ cháy và sẽ tạo ra một luồng khói trắng gây choáng nhẹ. Đó là lúc chúng ta hành động."

Elias kiểm tra khẩu súng lục, chỉ còn 4 viên đạn. Ông không được phép lãng phí.

Trận chiến ngắn ngủi diễn ra trong chớp mắt. Khi đám khói ether bùng lên làm xao nhãng những kẻ áo đen, Elias lao ra như một bóng ma. Thay vì bắn người, ông bắn vào các khớp nối của ròng rọc. Tiếng kim loại đứt gãy vang lên chói tai. Những chiếc hòm rơi xuống tạo ra một sự hỗn loạn khủng khiếp. Elias lợi dụng lúc đó, tóm lấy Vaudon và Gerhard, đẩy họ vào một chiếc lồng treo ròng rọc đang bắt đầu tuột dốc tự do do mất phanh.

Chiếc lồng lao đi trong bóng tối của ống dẫn hầm, tốc độ tăng dần theo gia tốc trọng trường. Gerhard hét lên trong sợ hãi, trong khi Elias dùng đôi bàn tay trần siết chặt dây cáp thép để hãm bớt tốc độ, dù ma sát làm đôi găng tay da của ông bốc cháy và rách nát.

Cuối cùng, chiếc lồng đâm sầm vào một đống tuyết lớn ở chân núi, chỉ cách đoàn tàu tốc hành khoảng hai trăm mét. Elias là người đầu tiên bò ra khỏi đống đổ nát, gương mặt ông lạnh lùng và đầy vết trầy xước.

Đoàn tàu vẫn nằm đó, im lìm như một con quái vật sắt bị đóng băng. Nhưng ánh đèn dầu trong các toa đã tắt hết. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

"Có điều gì đó không ổn," Elias lẩm bẩm. Ông quay sang Vaudon, kẻ cũng vừa bò ra khỏi tuyết, gương mặt nhợt nhạt. "Người của ông đã lên tàu rồi, đúng không?"

Vaudon không trả lời, hắn chỉ nhìn về phía toa hạng nhất số 4 với một ánh mắt vừa sợ hãi vừa đắc thắng.

Elias Thorne không đợi thêm một giây nào. Ông nhặt chiếc hộp bạc từ tay Gerhard, nhét nó vào trong áo choàng và bắt đầu chạy về phía đoàn tàu. Đôi chân ông lún sâu trong tuyết, nhưng ý chí của ông thì đang rực cháy hơn cả thư viện Saint-Lazare.

Khi ông chạm tới bậc thang của toa số 4, ông thấy cửa toa đang mở toang. Trên nền tuyết trắng tinh khôi, một vệt máu dài kéo từ hành lang ra đến mép vực. Và ở đó, ngay trên tay nắm cửa bằng đồng, một quân bài Át Bích khác đã được đóng đinh vào gỗ bằng một con dao găm.

"Khoa học có thể giải thích các hiện tượng," Elias thở dốc, tay siết chặt khẩu súng, "nhưng ác tâm của con người thì không có bất kỳ công thức nào có thể đo lường."

Ông bước vào toa tàu tối đen, chuẩn bị đối mặt với chương đen tối nhất của vụ án mạng này, nơi sự thật về danh tính của mỗi hành khách sẽ được lột trần dưới lưỡi dao của kẻ sát nhân thực sự.