MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 4: BÓNG TỐI DƯỚI VÒM TU VIỆN

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 4: BÓNG TỐI DƯỚI VÒM TU VIỆN

2,155 từ · ~11 phút đọc

Tiếng gió rít qua những hẻm núi đá vôi của vùng Alps nghe như tiếng gào rú của những linh hồn bị bỏ rơi. Elias Thorne dấn thân vào màn tuyết trắng xóa, mỗi bước đi là một cuộc chiến với trọng lực và cái lạnh âm độ. Phía sau ông, Bác sĩ Gerhard thở dốc, hơi thở bốc lên thành những luồng khói trắng đục trước khi bị gió cuốn phăng đi. Đôi giày da của họ lún sâu xuống lớp tuyết dày hơn nửa mét, tạo ra những âm thanh sồn sột nặng nề.

"Ngài Thorne... chúng ta không thể... tiếp tục thế này," Gerhard nói trong hơi thở đứt quãng, tay ông bám chặt vào vạt áo dạ của Elias để không bị gió thổi ngã. "Tuyết rơi quá dày, tầm nhìn không quá ba mét. Chúng ta sẽ chết cóng trước khi thấy được cổng tu viện."

Elias không dừng lại, ông điều chỉnh hướng đi dựa vào một chiếc la bàn quân đội có mặt số phủ lân quang mờ ảo. "Giữ nhịp thở đều, Bác sĩ. Theo bản đồ địa hình mà tôi đã ghi nhớ ở ga tàu, có một con đường mòn dành cho những người chăn dê dẫn thẳng lên vách đá phía Nam của Saint-Lazare. Chúng ta đang đi đúng hướng. Áp suất không khí đang ổn định lại, bão tuyết sẽ giảm cường độ trong mười phút tới. Đó là quy luật của những cơn lốc xoáy địa hình tại vùng này."

Sự điềm tĩnh của Elias như một liều thuốc trấn an kỳ lạ. Đối với ông, thiên nhiên dù khắc nghiệt đến đâu cũng vận hành theo những quy luật vật lý có thể dự đoán. Điều đáng sợ hơn cả bão tuyết chính là tâm trí con người – thứ duy nhất có thể tạo ra những biến số nằm ngoài mọi phương trình logic.

Sau gần bốn mươi phút chống chọi với bóng tối, một khối kiến trúc xám xịt, khổng lồ hiện ra từ màn sương muối. Tu viện Saint-Lazare đứng sừng sững trên đỉnh một mỏm đá vôi, trông giống như một pháo đài hơn là một nơi thờ phụng. Những bức tường đá cao vút được xây dựng từ thế kỷ 14, nhuốm màu rêu phong và thời gian, với những ô cửa sổ hẹp như những khe hở để bắn cung.

Elias tiến đến cánh cổng gỗ sồi bọc sắt nặng nề. Ông không dùng chuông mà dùng chuôi gậy ba-toong gõ mạnh ba nhịp ngắn, một nhịp dài. Đó là tín hiệu liên lạc cũ của các đơn vị đặc nhiệm khi cần sự hỗ trợ khẩn cấp.

Sau một hồi lâu, một ô cửa nhỏ trên cánh cổng mở ra. Một đôi mắt già nua, mệt mỏi nhìn ra ngoài.

"Chúng tôi là hành khách từ đoàn tàu bị kẹt dưới chân núi," Elias nói bằng tiếng Pháp chuẩn mực, tông giọng trung tính nhưng đầy sức nặng. "Có một người đàn ông tên là Vaudon đã đến đây trước chúng tôi chứ?"

Người gác cổng chần chừ một chút rồi rút thanh xích sắt. Cánh cổng mở ra một khe vừa đủ để hai người lách vào. Bên trong tu viện là một không gian đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của bão tuyết bên ngoài. Một hành lang dài bằng đá với những vòm cuốn cao vút, được thắp sáng bởi những ngọn nến sáp ong tỏa ra mùi hương trầm nồng đậm. Sự im lặng ở đây đặc quánh, đến mức tiếng tuyết rơi trên mái ngói cũng dường như có thể nghe thấy.

"Monsieur Vaudon đã đến đây cách đây mười lăm phút," người gác cổng, một tu sĩ gầy gò trong bộ áo choàng nâu, thào thào trả lời. "Ông ấy đang ở trong thư viện với Cha bề trên. Ông ấy nói đoàn tàu gặp tai nạn nghiêm trọng."

Elias Thorne khẽ nhướng mày. "Thư viện? Tại sao một người vừa băng qua bão tuyết để cầu cứu lại được đưa vào thư viện thay vì phòng sưởi ấm hay phòng y tế?"

Người tu sĩ không trả lời, chỉ lầm lũi dẫn đường. Elias liếc nhìn xuống sàn đá. Ông chú ý thấy những vệt nước kéo dài, nhưng không phải từ đôi giày của một người vừa đi dưới tuyết. Đó là những vệt nước mỏng, cách đều nhau, giống như có thứ gì đó được kéo lê đi.

Họ bước vào thư viện của tu viện, một căn phòng vĩ đại với hàng ngàn cuốn bản thảo cổ xưa xếp kín từ sàn đến trần nhà. Giữa phòng, dưới ánh sáng của một chùm đèn pha lê cổ điển, là một người đàn ông mặc áo khoác đen dài đang đứng quay lưng lại. Bên cạnh ông ta là một vị giáo sĩ già với bộ râu trắng dài – Cha bề trên của Saint-Lazare.

"Monsieur Vaudon?" Elias cất tiếng.

Người đàn ông quay lại. Đó là một gương mặt trí thức với cặp kính gọng tròn và đôi mắt sâu hoắm. Ông ta không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Elias.

"Thanh tra Thorne, tôi đã đoán ngài sẽ đến," Vaudon nói, giọng nói của ông ta điềm tĩnh đến mức đáng sợ. "Kỹ năng truy vết của một đặc nhiệm đặc biệt không bao giờ mai một, dù ngài đã rời quân ngũ bao nhiêu năm đi chăng nữa."

Elias tiến lại gần, đôi mắt ông quét qua đôi bàn tay của Vaudon. Chúng khô ráo và ấm áp, không hề có dấu hiệu của một người vừa chiến đấu với bão tuyết. "Ông không đi bộ từ đoàn tàu lên đây, Vaudon. Có một lối đi ngầm hoặc một hệ thống ròng rọc từ hầm tàu lên vách đá này mà chỉ những người thuộc tổ chức của ông mới biết."

Bác sĩ Gerhard đứng phía sau, tay ông run run đặt lên túi y tế. "Ngài Thorne, chuyện này là sao? Vaudon là kẻ giết người?"

"Vaudon không chỉ là kẻ giết người, Bác sĩ. Ông ta là một 'người dọn dẹp'. Nạn nhân trên tàu, kẻ săn tiền thưởng giả danh Nam tước, thực chất là một thành viên của hội kín này đã phản bội và đánh cắp một món đồ vô giá của tu viện. Vaudon được cử đến để thu hồi món đồ và hành quyết kẻ phản bội ngay trên đường đào tẩu."

Elias quay sang Cha bề trên, người nãy giờ vẫn im lặng như một bức tượng đá. "Và món đồ đó hiện đang ở trong căn phòng này, đúng không thưa Cha? Đó là lý do tại sao tu viện này được bảo vệ nghiêm ngặt hơn cả một kho bạc quốc gia."

Cha bề trên khẽ thở dài, giọng ông vang vọng dưới vòm đá: "Có những bí mật của lịch sử không nên được đưa ra ánh sáng, ngài Thorne. Chúng ta đang sống ở cuối thế kỷ 19, khoa học đang dần thay thế đức tin, nhưng có những thứ khoa học không thể giải thích được, và con người thì không bao giờ đủ chín chắn để sở hữu chúng."

Vaudon bước đến một chiếc kệ sách gỗ sồi, chạm vào một cơ chế ẩn. Một mảng tường xoay nhẹ, để lộ ra một chiếc hộp nhỏ bằng bạc chạm khắc những ký tự cổ xưa. "Quân Át Bích tôi để lại trên tàu không chỉ là một biểu tượng. Nó là một chìa khóa về mặt tâm lý. Nó khiến những kẻ tò mò tập trung vào một vụ án mạng thông thường, trong khi mục tiêu thực sự của tôi là biến mất cùng với chiếc hộp này trước khi chính quyền Thụy Sĩ can thiệp."

"Ông sẽ không đi đâu cả," Elias nói, tay ông đặt vào bên trong áo choàng, nơi khẩu súng lục đang nằm sẵn. "Tôi là một người của luật pháp, và dù động cơ của ông có là gì, việc sát hại một mạng người trên phương tiện công cộng là một tội ác không thể dung thứ."

Vaudon mỉm cười, một nụ cười trung tính, không chứa đựng sự thù hận. "Luật pháp là một khái niệm tương đối khi đối mặt với sự tồn vong của một trật tự thế giới. Ngài Thorne, ngài đã bao giờ tự hỏi tại sao đoàn tàu lại dừng lại đúng vị trí đó chưa? Không phải do bão tuyết. Chính tôi đã tác động vào hệ thống phanh ngay khi nhận được tín hiệu từ người soát vé – một thành viên khác của chúng tôi."

Elias hơi khựng lại. Pierre. Người soát vé với gương mặt hiền lành và sự nhiệt tình thái quá. Ông đã bỏ lỡ chi tiết đó. Sự tự tin của ông vào các thông số kỹ thuật đã khiến ông quên mất rằng con người có thể điều khiển cả máy móc để phục vụ mục đích của họ.

Đúng lúc đó, tiếng chuông của tu viện vang lên. Một tiếng chuông trầm đục, nặng nề, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề có âm vang kéo dài. Đó là một tiếng "câm" – như thể chuông được bọc trong một lớp vải dày hoặc làm từ một loại hợp kim đặc biệt.

"Tiếng chuông câm," Elias lẩm bẩm. "Đó là tín hiệu."

Ngay lập tức, từ các góc tối của thư viện, ba tu sĩ khác xuất hiện. Nhưng thay vì cầm thánh giá, họ cầm những khẩu súng trường kiểu mới nhất của quân đội Đức. Bác sĩ Gerhard kêu lên một tiếng kinh hãi và lùi lại phía sau Elias.

"Tôi không muốn giết ngài, Thorne," Vaudon nói khi cầm chiếc hộp bạc lên. "Ngài là một bộ óc thiên tài, và thế giới này cần những người như ngài để giữ cho trật tự được duy trì. Nhưng ngài quá cứng nhắc với những quy tắc của Scotland Yard. Hãy ở lại đây làm khách của tu viện cho đến khi bão tan. Mọi dấu vết của tôi trên tàu sẽ được xóa sạch. Nạn nhân sẽ được coi là đã mất tích trong bão tuyết khi cố gắng tìm đường cứu hộ."

Elias Thorne nhìn quanh căn phòng. Ông đang ở trong một thế yếu về lực lượng, nhưng bộ não của ông đang hoạt động với tốc độ của một piston hơi nước. Ông quan sát vị trí của các cây nến, góc nghiêng của sàn đá và hướng gió rít qua ô cửa hẹp.

"Ông nói đúng về quy luật của bão tuyết, Vaudon," Elias nói, giọng ông vẫn cực kỳ bình thản. "Nhưng ông quên mất một quy luật của hóa học sơ cấp. Loại trầm hương các ông đang đốt ở đây có nồng độ nhựa thông và lưu huỳnh rất cao để giữ mùi thơm lâu trong không gian ẩm thấp. Và thư viện này... chứa đầy giấy da khô hàng trăm năm tuổi."

Trước khi Vaudon kịp phản ứng, Elias không rút súng. Thay vào đó, ông dùng gậy ba-toong gạt mạnh chiếc đèn dầu trên bàn về phía những bức rèm nhung dày và kệ sách chứa đầy bản thảo ngay sau lưng các tu sĩ.

Lửa lập tức bùng lên. Trong một không gian kín và đầy chất dễ cháy như thư viện, ngọn lửa lan rộng với tốc độ chóng mặt. Khói đen kịt tỏa ra, che khuất tầm nhìn của các tay súng.

"Bác sĩ, chạy!" Elias hét lớn, tay kia ông rút súng ra, bắn hai phát chỉ thiên để gây thêm sự hỗn loạn.

Trong màn khói đặc quánh, Elias không chạy ra cửa chính. Ông lao thẳng về phía Vaudon. Bằng một đòn thế đặc nhiệm điêu luyện, ông đá văng chiếc hộp bạc khỏi tay Vaudon và vật ngã ông ta xuống sàn đá lạnh lẽo.

"Khoa học không chỉ dùng để dự đoán," Elias thì thầm vào tai Vaudon khi ông khóa chặt tay hắn bằng một kỹ thuật bẻ khớp chuyên nghiệp. "Nó còn dùng để xoay chuyển cục diện."

Tuy nhiên, tu viện Saint-Lazare không dễ dàng để con mồi thoát ra như vậy. Tiếng chuông câm lại vang lên lần thứ hai, lần này dồn dập hơn. Cánh cửa thư viện đóng sầm lại bằng một cơ chế thủy lực cổ xưa.

Lửa bắt đầu liếm lên trần nhà, và Elias Thorne nhận ra mình đang bị nhốt trong một cái lò hỏa thiêu vĩ đại cùng với những bí mật mà ông vừa khám phá ra. Ông nhìn chiếc hộp bạc nằm lăn lóc trên sàn, rồi nhìn Bác sĩ Gerhard đang hoảng loạn tìm lối thoát.

Vụ án mạng trên chuyến tàu tốc hành giờ đây đã biến thành một cuộc chiến sinh tồn dưới hầm ngầm của lịch sử. Elias Thorne biết rằng, để phá được vụ án kinh điển này, ông không chỉ cần logic, mà cần phải vượt qua cả những giới hạn của chính bản thân mình trong bóng tối của Saint-Lazare.