MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ sơ của Đại úy Elias ThorneChương 11: VŨ ĐIỆU CỦA LỬA VÀ KHÍ GAS

Hồ sơ của Đại úy Elias Thorne

Chương 11: VŨ ĐIỆU CỦA LỬA VÀ KHÍ GAS

1,824 từ · ~10 phút đọc

Không gian dưới hầm rượu cổ thuộc Quận 11, Paris, lúc này đặc quánh một thứ mùi hăng nồng của nấm mốc hòa quyện với mùi ngọt lịm đến đáng sợ của khí methane rò rỉ. Ánh đuốc bập bùng từ phía nhóm người của tổ chức Át Bích phản chiếu lên những vách đá ẩm ướt, tạo ra những cái bóng nhảy múa điên cuồng như những con quỷ trong vở nhạc kịch Faust mà Elias vừa chứng kiến tại London.

Họng súng của Jean-Luc vẫn dí chặt vào thắt lưng Elias Thorne. Sự phản bội này, dù đã được Elias dự tính trong ma trận xác suất của mình, vẫn mang đến một luồng điện căng thẳng chạy dọc sống lưng vị thám tử. Ở phía đối diện, Silas đứng khoanh tay, gương mặt hắn toát lên vẻ đắc thắng của một kẻ vừa thực hiện xong một nước cờ chiếu bí.

"Ngài Thorne, ngài luôn quá tự tin vào những con số," Silas lên tiếng, giọng hắn vang vọng giữa những vòm đá. "Ngài nghĩ rằng chỉ với một chiếc máy đo áp suất, ngài có thể buộc những kẻ liều mạng này phải hạ vũ khí sao? Methane cần một tỉ lệ hỗn hợp chính xác với oxy để bắt cháy. Hiện tại, luồng không khí từ cửa hầm vẫn đang lưu thông. Chúng tôi có ít nhất năm phút trước khi nồng độ đạt đến ngưỡng nổ tung."

Elias Thorne không quay đầu lại nhìn Jean-Luc, mắt ông vẫn dán chặt vào Silas. "Năm phút là một khoảng thời gian dài trong phòng thí nghiệm, nhưng là một cái chớp mắt trong một cuộc đấu súng. Jean-Luc, tay ông đang run. Theo quan sát của tôi về nhịp sinh học, ông đang lo sợ rằng tôi nói đúng. Chỉ cần một tia lửa từ búa đập của khẩu súng ông đang cầm, chúng ta sẽ không còn xác để mà chôn."

Bác sĩ Gerhard, nãy giờ vẫn đứng chết trân trong bóng tối, bỗng nhiên hắng giọng. Giọng ông run rẩy nhưng chứa đựng một sự quyết tuyệt lạ lùng. "Thorne... tôi đã cầm nhầm chiếc túi y tế. Trong túi này không phải là bông băng, mà là các lọ thuốc thử hóa học tôi lấy từ phòng thí nghiệm của Finch."

Silas nheo mắt. "Ông định dọa chúng tôi bằng vài lọ axit sao, Bác sĩ?"

"Không phải axit," Gerhard nói, tay ông run rẩy rút ra một lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu xám đục. "Đây là bạc fulminate (bạc nổ). Chỉ cần một va chạm nhẹ với sàn đá này, nó sẽ tạo ra một vụ nổ nhiệt nhạy bén. Nó không cần oxy, và nó sẽ là mồi lửa hoàn hảo cho lượng methane đang bao quanh chúng ta."

Tình thế lập tức đảo chiều. Jean-Luc hơi nới lỏng họng súng, mắt hắn liếc về phía lọ thủy tinh trên tay Gerhard. Silas cũng biến đổi sắc mặt. Hắn không ngờ rằng vị bác sĩ nhút nhát lại có thể trở thành một biến số nguy hiểm đến thế.

"Đủ rồi," Elias Thorne nắm lấy cơ hội khi tâm trí kẻ địch bị phân tán. "Silas, hãy giao bản thiết kế âm bản ra. Tôi sẽ để các anh rời khỏi đây qua lối thông gió phía Đông. Đó là lối duy nhất chưa bị khí gas bao phủ hoàn toàn."

Silas cười gằn, nhưng đôi mắt hắn bắt đầu đảo quanh tìm lối thoát. "Ngài thực sự tin rằng tôi sẽ bỏ cuộc sao? Jean-Luc, bắn hắn!"

ĐOÀNG!

Một tiếng nổ vang lên, nhưng không phải từ súng của Jean-Luc. Elias đã dùng kỹ thuật tước vũ khí trong chớp mắt, xoay người gạt tay súng của Jean-Luc lên trời và bóp nát cổ tay hắn bằng một lực bẻ khớp tàn nhẫn. Viên đạn găm vào trần đá, làm rơi xuống một mảng vôi vữa nhưng may mắn thay không tạo ra tia lửa lớn đủ để kích nổ khối khí gas.

"Gerhard, nằm xuống!" Elias hét lớn khi ông lao về phía Silas.

Căn hầm rơi vào hỗn loạn. Những kẻ mặc áo choàng đen của hội Át Bích rút đoản kiếm lao tới. Elias Thorne không dùng súng, ông dùng chiếc gậy ba-toong như một thanh đoản thương, thực hiện những cú đâm chính xác vào huyệt đạo và khớp xương của đối phương. Mỗi chiêu thức của ông đều tuân theo nguyên lý đòn bẩy và động lực học, hạ gục kẻ địch bằng sức mạnh tối thiểu nhưng hiệu quả tối đa.

Silas lùi sâu vào phía sau những kệ rượu vang. Hắn rút ra một thiết bị nhỏ từ túi áo – một chiếc hộp kim loại có dây dẫn ngòi nổ. "Nếu tôi không có được nó, thì không ai có được!"

Elias Thorne nhìn thấy Silas chuẩn bị kích hoạt ngòi nổ cơ khí. Ông biết rằng nếu nổ ra ở vị trí đó, nó sẽ làm sập toàn bộ cấu trúc hầm rượu và chôn vùi lối thoát duy nhất của họ. Trong một quyết định mang tính toán học cực đoan, Elias không lao đến Silas mà lao về phía đường ống gas chính đang rò rỉ.

Ông cởi chiếc áo choàng dạ, tẩm nó vào vũng nước thải dưới chân, rồi dùng sức mạnh của một cựu đặc nhiệm, quấn chặt chiếc áo ướt quanh vết nứt của đường ống. "Gerhard! Ném lọ bạc nổ về phía cửa hầm phía Tây! Ngay bây giờ!"

Gerhard ném lọ thuốc với tất cả sức lực. Một tiếng nổ chói tai vang lên tại cửa hầm phía Tây, tạo ra một luồng áp suất cực mạnh dạt về phía ngược lại. Luồng gió này đẩy lùi khối khí methane đang tích tụ quanh vị trí của Silas, đồng thời tạo ra một khoảng trống oxy tạm thời.

Lợi dụng khoảnh khắc đó, Elias Thorne phóng mình qua những kệ rượu, bắt kịp Silas khi hắn đang cố leo lên một chiếc thang dây dẫn lên mặt đất. Hai người vật lộn trên nền đá trơn trượt. Silas dùng dao găm rạch một đường dài trên cánh tay Elias, nhưng vị thám tử không hề chớp mắt. Ông dùng tay còn lại bóp chặt cổ họng Silas, ép hắn vào vách đá.

"Bản thiết kế đâu?" Elias gầm lên.

Silas há hốc miệng, tay hắn chỉ về phía chiếc túi da đang rơi lăn lóc trên mặt đất. "Ngài... ngài là một kẻ điên... Thorne... Ngài sẵn sàng nổ tung tất cả sao?"

"Tôi không điên, tôi chỉ tính toán được rằng nước và vải dạ sẽ giữ được áp suất trong ba mươi giây," Elias đáp lạnh lùng. Ông nhặt chiếc túi da lên, bên trong là những tấm phim âm bản quý giá.

Đúng lúc đó, Jean-Luc, dù bị thương, vẫn cố gắng lết lại gần ngọn đuốc rơi trên sàn. Hắn nhìn Elias bằng ánh mắt hằn học. "Tất cả chúng ta sẽ chết ở đây!"

Hắn đá ngọn đuốc về phía vũng dầu rò rỉ từ những chiếc đèn hầm.

"Chạy mau!" Elias tóm lấy Gerhard, đẩy ông về phía lối thông gió phía Đông mà ông đã định vị từ trước.

Ba người họ lao đi trong những đường hầm hẹp và tối tăm, ngay khi một tiếng nổ trầm đục vang lên phía sau. Sức ép từ vụ nổ khí gas làm rung chuyển toàn bộ lòng đất quận 11. Những chai rượu vang hàng trăm năm tuổi nổ tung, tạo thành một cơn mưa thủy tinh và chất lỏng màu đỏ như máu.

Họ thoát ra ngoài qua một nắp cống trên phố Rue de la Roquette ngay khi mặt đất dưới chân rung nhẹ. Paris lúc này vẫn đang chìm trong cơn mưa phùn buổi sớm, yên bình đến mức không ai hay biết về trận chiến sinh tử vừa diễn ra ngay bên dưới chân mình.

Elias Thorne ngồi bệt xuống vỉa hè, hơi thở dồn dập, máu từ cánh tay thấm đỏ lớp sơ mi trắng. Bác sĩ Gerhard vội vàng mở túi y tế thật sự của mình ra để băng bó cho ông.

"Ngài Thorne... chúng ta đã có được chúng chưa?" Gerhard hỏi, giọng vẫn còn run.

Elias rút từ trong túi da ra những tấm phim âm bản. Dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn đường Paris, ông nhìn thấy những đường nét kỹ thuật phức tạp của Giáo sư Finch. Những tấm phim vẫn còn nguyên vẹn.

"Chúng ta có chúng rồi, Gerhard. Nhưng cái giá là sự an toàn của chúng ta đã bị phơi bày hoàn toàn." Elias nhìn về phía nắp cống, nơi khói trắng vẫn đang lờ mờ bốc lên. "Silas có lẽ đã thoát được. Những kẻ như hắn luôn có một lối thoát thứ ba mà chúng ta chưa kịp tính đến."

Jean-Luc và nhóm Át Bích chắc chắn đã bị vùi lấp hoặc bị cảnh sát Paris bắt giữ sau vụ nổ, nhưng Elias biết Silas không nằm trong số đó. Hắn giống như một bóng ma của kỹ thuật, luôn biến mất trước khi thực tại ập đến.

"Bây giờ chúng ta làm gì với những thứ này?" Gerhard chỉ vào những tấm phim.

Elias Thorne đứng dậy, chỉnh lại bộ suit dù lúc này nó đã rách nát. "Chúng ta sẽ đến Đại sứ quán Anh tại Paris. Nhưng không phải để giao chúng cho chính phủ. Tôi cần gặp một người cũ ở Viện Pasteur. Chúng ta sẽ tiêu hủy những tấm phim này một cách khoa học nhất: bằng phản ứng hóa học khiến bạc nitrat tan biến vĩnh viễn, không để lại một dấu vết nào cho bất kỳ ai có thể phục dựng."

"Ngài thực sự muốn xóa bỏ nó sao?"

"Thế giới này chưa sẵn sàng cho vận tốc của quỷ dữ, Bác sĩ ạ," Elias nhìn về phía tháp Eiffel đang được xây dựng dở dang phía xa. "Con người cần học cách chung sống hòa bình trước khi học cách đi nhanh hơn sự chết chóc."

Họ bước đi trong màn sương mù Paris, hai bóng dáng cô độc vừa ngăn chặn một thảm họa chiến tranh trong bóng tối. Elias Thorne, vị thám tử cựu đặc nhiệm, một lần nữa chứng minh rằng sức mạnh của lý trí và sự bình thản trước cái chết là vũ khí sắc bén nhất của con người.

Nhưng trong túi áo của ông, ngoài những tấm phim, còn có một vật khác mà ông vừa nhặt được từ tay Silas trong lúc vật lộn: Một chiếc huy hiệu hình quân Át Bích, nhưng mặt sau của nó có khắc một cái tên mà Elias không bao giờ ngờ tới: Thanh tra đặc nhiệm H. Thorne.

Quá khứ của chính gia đình ông đang dần hiện ra từ trong đống đổ nát của những âm mưu quốc tế. Vụ án tại Paris kết thúc, nhưng một vụ án cá nhân và đau đớn hơn đang chờ đón Elias Thorne khi ông quay trở về London.