Cơn mưa phùn của Paris không thể gột rửa được những vệt máu và bụi than trên tay Elias Thorne. Khi ông ngồi trong khoang hạng nhất của chuyến tàu đêm trở về Calais, chiếc huy hiệu bằng bạc sẫm màu nằm gọn trong lòng bàn tay ông, lạnh lẽo và đầy ám ảnh. Cái tên H. Thorne khắc ở mặt sau như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lý trí mà ông đã dày công xây dựng suốt mười năm qua.
H. Thorne – Henry Thorne, người cha từng là niềm tự hào của Sở cảnh sát London, người đã biến mất một cách bí ẩn trong một vụ án truy quét các băng đảng bến cảng mười lăm năm trước. Khi đó, Elias chỉ là một chàng trai trẻ vừa bước chân vào quân đội, và cái chết (hay sự mất tích) của cha ông đã được kết luận là một tai nạn trong khi thi hành công vụ. Nhưng sự hiện diện của chiếc huy hiệu này trong tay Silas – một kẻ điều phối của tổ chức Át Bích – đã lật ngược mọi giả thuyết.
"Ngài Thorne, ngài đã nhìn chiếc huy hiệu đó suốt ba giờ đồng hồ rồi," Bác sĩ Gerhard lên tiếng, ông vừa hoàn tất việc khử trùng vết thương trên cánh tay Elias bằng rượu mạnh. "Cái tên đó... nó có ý nghĩa gì đối với ngài?"
Elias khép lòng bàn tay lại, giấu chiếc huy hiệu vào túi áo vest. "Nó là một hố đen trong lịch sử gia đình tôi, Gerhard. Henry Thorne không chỉ là cha tôi, ông ấy là người đã dạy tôi rằng khoa học điều tra là công cụ duy nhất để duy trì trật tự. Nếu ông ấy có liên quan đến Át Bích, thì toàn bộ nền tảng đạo đức của tôi bấy lâu nay đều dựa trên một lời nói dối."
"Có lẽ Silas chỉ dùng nó để làm ngài xao nhãng?" Gerhard phỏng đoán.
"Silas không làm gì thừa thãi," Elias đáp, mắt ông nhìn ra cửa sổ tàu, nơi những hàng cây chạy dài trong bóng tối miền Bắc nước Pháp. "Hắn muốn tôi tìm kiếm. Hắn muốn tôi quay về London, không phải để truy đuổi hắn, mà để tự đào bới mồ mả của chính gia đình mình. Đó là cách tàn độc nhất để tiêu diệt một thám tử: khiến anh ta nghi ngờ chính danh tính của mình."
London chào đón họ bằng một buổi sáng xám xịt và mùi khói than đặc trưng. Thay vì về căn hộ ở phố Baker, Elias đi thẳng đến Lưu trữ cục của Scotland Yard. Đây là nơi chứa đựng những hồ sơ cũ kỹ, những vụ án chưa có lời giải và cả những bí mật mà người ta muốn chôn vùi vĩnh viễn dưới lớp bụi thời gian.
Nhờ danh tiếng và những đóng góp gần đây, Elias dễ dàng lách qua những thủ tục hành chính khắt khe. Ông yêu cầu hồ sơ vụ án số 1878-Alpha: Vụ mất tích của Thanh tra Henry Thorne.
Tập hồ sơ mỏng mảnh, bìa da đã sờn cũ và có mùi ẩm mốc. Elias lật từng trang với sự cẩn trọng tối đa. Các bản báo cáo hiện trường, lời khai nhân chứng, và cuối cùng là danh mục vật dụng cá nhân được tìm thấy tại bến tàu Greenwich.
"Huy hiệu số 402 – Bị mất," Elias đọc thầm dòng chữ viết bằng mực xanh đã phai màu.
Huy hiệu mà ông đang giữ chính là huy hiệu số 402. Theo báo cáo chính thức, Henry Thorne đã bị rơi xuống sông Thames trong một cuộc xô xát với những kẻ buôn lậu, và thi thể không bao giờ được tìm thấy. Tuy nhiên, Elias chú ý đến một chi tiết nhỏ trong bản danh mục tang vật: một mẩu giấy da được tìm thấy trong túi áo choàng để lại trên bờ, trên đó có vẽ những ký hiệu kỳ lạ.
Ông dùng kính lúp soi vào bản sao của mẩu giấy da đó. Đó không phải là mật mã quân sự, cũng không phải ký hiệu của các băng đảng bến cảng. Đó là sơ đồ cấu trúc của một bộ thoát đồng hồ – cùng loại kỹ thuật mà Julian Vane, gã thợ đồng hồ ở hầm ngầm Paris, đã sử dụng.
"Gerhard, hãy nhìn vào đây," Elias chỉ vào sơ đồ. "Cha tôi không theo đuổi những kẻ buôn lậu thông thường. Ông ấy đang theo đuổi một nhóm thợ thủ công bậc thầy, những kẻ sử dụng kỹ thuật vi cơ khí để tạo ra các công cụ ám sát hoặc các bộ khóa bảo mật. Át Bích đã tồn tại từ mười lăm năm trước, và cha tôi có lẽ đã thâm nhập vào sâu hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng."
"Nhưng nếu ông ấy thâm nhập thành công, tại sao chiếc huy hiệu lại nằm trong tay Silas?" Gerhard thắc mắc.
"Có hai khả năng: hoặc ông ấy bị lộ và bị giết, hoặc..." Elias ngập ngừng, luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, "...ông ấy đã trở thành một phần của họ."
Để tìm câu trả lời, Elias cần tìm đến "Những con chuột cống của sông Thames" – một mạng lưới thông tin ngầm gồm những kẻ nhặt rác và những người lao động tự do tại các bến cảng cũ. Ông thay bộ đồ dạ hội sang trọng bằng một chiếc áo khoác thợ thuyền cũ kỹ, đội chiếc mũ vải sờn và cùng Gerhard tiến về phía Greenwich.
Họ dừng lại trước một quán rượu tồi tàn có tên "Chiếc Mỏ Neo Gãy". Mùi rượu gin rẻ tiền và khói thuốc nồng nặc phả ra ngay khi họ bước vào. Elias tiến lại gần quầy bar, đặt một đồng bạc lên mặt gỗ và đẩy về phía người chủ quán cụt tay.
"Tôi đang tìm thông tin về một vụ án cũ ở bến tàu số 9, mười lăm năm trước," Elias nói bằng giọng địa phương đặc sệt.
Người chủ quán liếc nhìn đồng bạc, rồi nhìn vào đôi mắt sắc lạnh của Elias. Lão nhận ra đây không phải là một gã thợ thuyền thông thường. "Mười lăm năm là một thời gian dài ở vùng này, thưa ngài. Hầu hết những người biết chuyện đều đã nằm dưới đáy sông hoặc trong ngục Newgate."
"Có ai đó tên là 'Bác thợ rèn' vẫn còn ở quanh đây không?" Elias hỏi theo thông tin từ hồ sơ cũ.
Lão chủ quán hơi khựng lại. "Lão thợ rèn điên đó sao? Lão vẫn còn sống, nếu ngài gọi việc thở trong một căn hầm đầy dầu mỡ là sống. Ngài sẽ tìm thấy lão ở cuối ngõ Mud, dưới xưởng đóng tàu bỏ hoang."
Căn hầm của "Bác thợ rèn" là một xưởng cơ khí kỳ dị. Những bánh răng khổng lồ, lò rèn đỏ rực và hàng trăm chiếc đồng hồ cũ treo trên vách tạo ra một bản giao hưởng của tiếng tích tắc nhức óc. Một người đàn ông già với gương mặt ám muội than và đôi bàn tay to lớn nhưng linh hoạt đang mải mê gõ vào một miếng thép.
"Henry Thorne sao?" Lão thợ rèn cười khà khà khi nghe Elias tự giới thiệu. "Ngài giống ông ấy lắm, đặc biệt là cái cách ngài đứng như một cái cột sắt. Henry là người duy nhất ở London này hiểu được vẻ đẹp của một bộ khóa mười hai lẫy."
"Ông đã gặp cha tôi trước khi ông ấy mất tích?"
"Tôi không chỉ gặp, tôi đã giúp ông ấy chế tạo một thứ. Ông ấy mang đến một chiếc huy hiệu cảnh sát và yêu cầu tôi rạch một ngăn bí mật bên trong nó. Một ngăn chỉ đủ để chứa một mẩu phim âm bản nhỏ."
Elias Thorne sững sờ. Ông lấy chiếc huy hiệu từ túi ra, tay ông run nhẹ. Ông soi kính lúp vào mép của biểu tượng Át Bích ở mặt trước. Quả nhiên, có một đường nứt siêu mỏng, gần như không thể thấy bằng mắt thường. Ông dùng lưỡi dao găm mảnh, khéo léo lách vào khe hở.
Cạch.
Mặt trước của chiếc huy hiệu bật ra. Bên trong không phải là phim âm bản, mà là một chiếc đĩa đồng nhỏ li ti, trên đó khắc một dãy tọa độ địa lý.
"Cha ngài không bị giết ở bến tàu," Lão thợ rèn nói, giọng trở nên trầm xuống. "Ông ấy đã giả chết để đi đến tọa độ này. Ông ấy nói với tôi rằng, có một sự thối nát nằm ngay bên trong Sở cảnh sát, một kẻ cấp cao đang điều hành tổ chức Át Bích, và ông ấy không thể phá vỡ nó từ bên ngoài."
Elias nhìn vào dãy tọa độ. Nó không dẫn đến một địa điểm ở London. Nó dẫn đến một hòn đảo nhỏ ngoài khơi bờ biển Scotland – Đảo Eigg.
"Vậy ra Silas không phải là kẻ đứng đầu," Elias phân tích, tư duy của ông bắt đầu kết nối các điểm dữ liệu mới. "Silas là thế hệ thứ hai. Henry Thorne đã để lại chiếc huy hiệu này như một chiếc la bàn cho người có thể tìm thấy nó. Và Silas đã giữ nó, có lẽ như một chiến lợi phẩm hoặc một lời nhắc nhở về kẻ thù vĩ đại nhất của chúng."
Đúng lúc đó, một tiếng súng nổ vang lên từ phía trên xưởng. Cánh cửa gỗ bị đạp tung. Những kẻ mặc áo khoác đen, đeo mặt nạ hình Át Bích, tràn vào. Chúng không dùng dao, mà dùng những khẩu súng ngắn tự động kiểu mới – một công nghệ vượt xa thời đại bấy giờ.
"Gerhard, nấp sau lò rèn!" Elias hô lớn. Ông rút khẩu súng lục, bắn trả một phát chính xác vào tay kẻ dẫn đầu.
Lão thợ rèn cũng không vừa, lão gạt một đòn bẩy trên tường, khiến một luồng hơi nước nóng bỏng từ nồi hơi phun ra, tạo thành một bức màn trắng xóa che khuất tầm nhìn của nhóm sát thủ.
"Chạy đi, cậu Thorne!" Lão thợ rèn hét lớn. "Tìm cha cậu! Đừng để Át Bích lấy lại chiếc đĩa đó!"
Elias nắm lấy tay Gerhard, lao qua một lối thoát hiểm nhỏ dẫn ra sông Thames. Phía sau họ, tiếng nổ của nồi hơi vang lên dữ dội – lão thợ rèn đã chọn cách hy sinh xưởng cơ khí của mình để chặn đường kẻ thù.
Họ nhảy xuống một chiếc thuyền nhỏ đậu sẵn ở bờ sông, chèo điên cuồng vào màn sương mù của buổi hoàng hôn. Elias Thorne siết chặt chiếc đĩa đồng trong tay. Sự thật về cha ông không còn là một vụ án đã đóng. Nó là một cuộc hành trình đi vào tâm điểm của bóng tối.
"Gerhard," Elias nói khi họ đã ra đến giữa dòng sông. "Chúng ta sẽ không về phố Baker nữa. Chúng ta sẽ đi về phía Bắc. Tôi cần biết Henry Thorne là một anh hùng hay là một kẻ phản bội vĩ đại nhất lịch sử."
Bên dưới chiếc đĩa đồng, Elias phát hiện thêm một dòng chữ cực nhỏ, chỉ có thể đọc được bằng cách ghép với ánh sáng phản chiếu từ nước sông: "Tìm kiếm chiếc chìa khóa ở Phòng 101, Scotland Yard."
Kẻ thù không chỉ ở Paris hay Scotland. Kẻ thù đang ngồi ngay trong văn phòng nơi Elias từng làm việc. Cuộc chiến này giờ đây đã trở thành một cuộc thanh trừng bên trong chính nội bộ của công lý.