Venice đón Victor Laroque bằng một hơi thở nồng nặc mùi muối mặn, rêu phong và sự ẩm mục của nhiều thế kỷ tích tụ. Thành phố này là một nghịch lý của vật lý: một khối lượng khổng lồ bằng đá và gạch được đặt trên hàng triệu cọc gỗ sồi cắm sâu xuống lớp bùn lầy của đầm phá. Khi bước xuống ga Santa Lucia, Laroque không nhìn những bức phù điêu lộng lẫy hay những chiếc thuyền Gondola thanh nhã; ông nhìn vào mực nước đang liếm sát mép các bậc thềm đá của dòng kênh Grande.
“Mực nước cao hơn trung bình 15 centimet so với cùng kỳ năm ngoái,” Laroque quan sát, tay giữ chặt chiếc cặp da đã được bọc một lớp sáp chống thấm.
Tiến sĩ Elena Volkova bước đi bên cạnh ông, chiếc áo choàng len dày giúp cô chống lại cái lạnh ẩm ướt của vùng đầm phá. “Đó là hiện tượng Acqua Alta, thưa ngài Laroque. Nhưng có vẻ ngài đang nhìn thấy một điều gì đó khác.”
“Nước không chỉ dâng cao, nó còn mang theo một mật độ bọt khí bất thường,” Laroque quỳ xuống mép kênh, dùng một ống nghiệm thủy tinh lấy một mẫu nước. Ông đưa lên ánh sáng mờ nhạt của một chiếc đèn treo trên cầu. “Độ đục cao, kết tủa trắng của các muối sunfat. Có một sự biến đổi hóa học đang diễn ra ngay dưới chân chúng ta.”
Họ thuê một chiếc thuyền máy nhỏ – một phương tiện hiện đại hiếm hoi giữa lòng thành phố cổ kính – để di chuyển đến một ngôi nhà cổ gần quảng trường Thánh Mark. Theo lời chỉ dẫn của Lucien Vane, nơi “nước và đá gặp nhau” chỉ có thể là những nền móng ngầm của thành phố.
Laroque không đến các dinh thự lộng lẫy. Ông yêu cầu người lái thuyền đưa họ đến khu vực của các kho chứa văn kiện lịch sử quốc gia, nơi có những hầm ngầm thấp hơn mực nước biển. Tại đây, hệ thống cọc gỗ sồi hàng nghìn năm tuổi đang gồng mình gánh vác sức nặng của lịch sử.
“Bí mật của Venice nằm ở chỗ các cọc gỗ không bị mục nát vì chúng bị chôn vùi trong bùn, cách ly hoàn toàn với oxy,” Elena giải thích khi họ đi xuống những bậc thang hầm tối tăm, nước đã ngập đến mắt cá chân. “Nếu không có oxy, vi khuẩn hiếu khí không thể phân hủy gỗ.”
“Đó là lý thuyết của thế kỷ trước, Tiến sĩ ạ,” Laroque lạnh lùng đáp. “Lucien Vane không cần oxy. Hắn chỉ cần các enzyme kỵ khí được kích thích bởi dòng điện nhẹ. Ngài có nhớ máy phát tĩnh điện ở London không? Ở đây, hắn đang dùng chính nước mặn của Venice làm môi trường điện phân khổng lồ.”
Laroque bật đèn pin, rọi luồng sáng mạnh xuống dưới mặt nước đục ngầu. Dưới những nhịp vòm bằng đá là hàng nghìn đầu cọc gỗ. Thay vì màu đen sẫm của gỗ sồi già, các cọc gỗ ở khu vực này đang chuyển sang màu trắng bệch, giống như xương của một con quái vật đang phân hủy.
Ông lội sâu hơn vào trong hầm, mặc cho nước lạnh buốt thấm qua lớp ủng cao su. Ở giữa căn hầm, ông tìm thấy một thiết bị cơ khí bằng chì, trông giống như một chiếc chuông lặn nhỏ được gắn chặt vào nền đá. Từ chiếc chuông đó, hàng loạt dây đồng được tỏa ra như mạng nhện, bám chặt vào các đầu cọc gỗ.
“Phản ứng khử sunfat,” Laroque lẩm bẩm, ông dùng kính lúp soi vào một đầu dây đồng. “Hắn đang đưa một dòng điện âm vào các cọc gỗ, làm thay đổi môi trường hóa học quanh gỗ, khiến cho các vi khuẩn kỵ khí vốn đang ngủ yên bắt đầu sinh sôi với tốc độ chóng mặt. Chúng đang ăn mòn lignin và cellulose của gỗ từ bên trong.”
Elena bàng hoàng: “Nếu hàng nghìn cọc gỗ này bị mủn đi, toàn bộ khu vực quảng trường Thánh Mark sẽ sụp xuống đầm phá trong vòng vài ngày.”
“Hắn không muốn cả thành phố sụp đổ,” Laroque đính chính. “Hắn chỉ muốn gây ra một sự sụt lún không đồng đều. Chỉ cần một góc của Vương cung thánh đường Thánh Mark lún xuống 20 centimet, toàn bộ cấu trúc mái vòm và các bức tranh khảm vàng sẽ vỡ vụn. Đó là sự hủy diệt vẻ đẹp bằng lực trọng trường.”
Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ phát ra từ phía sau những cột đá. Một bóng đen lướt nhanh trên mặt nước. Laroque không đuổi theo; ông biết đó là một cái bẫy. Ông quay lại thiết bị bằng chì, nhận thấy một chiếc đồng hồ áp suất trên đó đang tăng dần.
“Vane đã dự tính sự hiện diện của tôi,” Laroque nói, tay ông nhanh chóng tháo lớp vỏ chì của thiết bị. “Cơ chế này không chỉ phát điện. Nó còn đang bơm một lượng lớn khí Clo hóa lỏng vào lớp bùn để tạo ra axit clohydric ngay tại chỗ. Tốc độ ăn mòn đá vôi sẽ nhanh hơn gỗ gấp mười lần.”
Laroque rút từ túi ra một nắm những viên nén màu đen – hỗn hợp carbon hoạt tính phối hợp với bạc nitrat. Ông thả chúng vào khu vực quanh thiết bị. “Tôi cần trung hòa các ion Clo trước khi axit làm hỏng chân đế đá. Tiến sĩ, hãy giữ lấy chiếc đèn này, tôi cần cả hai tay để cắt đứt các điện cực.”
Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt mùi khí độc và nước bẩn, Laroque thực hiện những thao tác chính xác như một kỹ sư tháo ngòi nổ. Mỗi khi ông cắt một sợi dây đồng, một tia lửa điện nhỏ lại lóe lên, chiếu sáng gương mặt đẫm mồ hôi nhưng vô cảm của ông.
Tuy nhiên, khi sợi dây cuối cùng bị cắt, một âm thanh rung động trầm đục vang lên từ phía trên đỉnh đầu họ. Những viên gạch cũ kỹ của trần hầm bắt đầu rơi xuống.
“Nền móng đã bắt đầu dịch chuyển!” Elena kêu lên.
Laroque nhìn vào đồng hồ bỏ túi. 2 giờ sáng. Đây là thời điểm thủy triều đạt đỉnh. Áp suất nước từ bên ngoài đang ép vào các bức tường hầm vốn đã bị yếu đi do hóa chất. Ông lấy từ cặp da một thiết bị giống như súng bắn đinh, nhưng bên trong là các thanh thép cường lực có ren xoắn. Ông bắn chúng xuyên qua các thanh dầm gỗ để tạo ra một hệ thống khung đỡ tạm thời.
“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Laroque ra lệnh, ông nắm lấy tay Elena và kéo cô về phía lối thoát.
Vừa khi họ thoát ra khỏi cửa hầm, một tiếng rầm lớn vang lên phía sau. Toàn bộ khu vực hầm ngầm của kho lưu trữ đã đổ sụp, nước biển tràn vào lấp đầy không gian. Mặc dù thiệt hại là không nhỏ, nhưng ít nhất sự sụp đổ đã bị giới hạn trong một căn phòng thay vì lan ra toàn bộ khu vực Thánh Mark.
Laroque đứng trên bến đá, hơi thở dồn dập. Ông nhìn ra hướng kênh Grande, nơi một chiếc thuyền Gondola đen bóng đang lững lờ trôi qua. Trên thuyền, một người đàn ông mặc áo choàng dài, đeo chiếc mặt nạ trắng truyền thống của Venice đang đứng lặng lẽ.
“Lucien Vane,” Laroque thì thầm.
Người đeo mặt nạ không cử động, nhưng từ chiếc thuyền phát ra một tiếng nhạc nhẹ – giai điệu của một hộp nhạc cơ khí. Sau đó, người lái thuyền chèo mạnh, đưa chiếc Gondola biến mất vào một con lạch nhỏ tối tăm.
“Hắn đã thất bại ở đây,” Elena nói, tay cô vẫn còn run.
“Không hẳn,” Laroque đáp, ông nhặt lên một mẩu gỗ trắng bệch vừa bị sóng đánh dạt lên bờ. “Hắn đã chứng minh được rằng Venice có thể bị đánh bại bởi chính dòng nước đã nuôi dưỡng nó. Vane không cần một chiến thắng tuyệt đối, hắn cần một nỗi sợ tuyệt đối. Hắn muốn mọi người hiểu rằng không có cấu trúc nào là an toàn.”
Ngày hôm sau, Laroque và Elena điều tra về nguồn gốc của thiết bị chì. Họ tìm thấy dấu vết của một xưởng đúc thủy tinh tại đảo Murano đã được thuê bởi một người đàn ông có nhân dạng trùng khớp với Vane. Tại xưởng đúc, Laroque phát hiện ra một loạt các bản thiết kế mới.
Nhưng lần này, các bản thiết kế không phải về cầu, nhà hát hay thành phố. Đó là sơ đồ của một hệ thống tàu ngầm sơ khai, phối hợp với các quả lôi hóa học.
“Hắn đang chuyển mục tiêu ra biển cả,” Laroque nhận định. “Vane muốn tấn công vào các tuyến đường thương mại trên Đại Tây Dương. Nếu hắn có thể làm đứt các sợi cáp viễn thông xuyên đại dương hoặc đánh chìm các con tàu chở hàng bằng sự ăn mòn từ xa, thế giới sẽ rơi vào sự cô lập hoàn toàn.”
Elena nhìn ông với vẻ lo lắng. “Ngài định đi đâu tiếp theo? Paris? London?”
Laroque nhìn vào bản đồ hàng hải. “Hắn đang hướng về phía Tây. Có một hội nghị quốc tế về các tiêu chuẩn đo lường và trọng lượng sắp diễn ra tại Washington. Đó là nơi các quốc gia thiết lập trật tự cho thế giới mới. Nếu Vane có thể phá hủy các mẫu vật chuẩn của Kilogram và Mét bằng platinum, hắn sẽ phá hủy nền tảng của toàn bộ khoa học thực nghiệm.”
Laroque đóng cặp da lại. Ông biết rằng cuộc chiến trí tuệ này đang tiến đến giai đoạn căng thẳng nhất. Lucien Vane không chỉ muốn phá hủy vật chất, hắn muốn xóa sổ các đơn vị đo lường – thứ duy nhất cho phép con người định lượng và kiểm soát thế giới.
“Chúng ta sẽ băng qua đại dương,” Laroque nói, đôi mắt ông ánh lên một sự quyết tâm lạnh lùng. “Tôi sẽ không để hắn biến sự thật thành một thứ không thể đo đạc được.”
Chương 11 khép lại khi Victor Laroque bước lên boong tàu của một con tàu hơi nước lớn hướng về phía Mỹ. Trong khi những hành khách khác đang tận hưởng kỳ nghỉ, Laroque đứng ở mũi tàu, quan sát những đợt sóng va vào mạn tàu. Ông biết rằng dưới làn nước xanh thẳm kia, những biến số mới của Lucien Vane đang chờ đợi ông.
Sự thật, như Victor Laroque vẫn luôn tin, là một hằng số. Và ông sẽ bảo vệ hằng số đó bằng mọi giá, dù phải đối đầu với một thiên tài đang cố gắng biến cả thế giới thành một phòng thí nghiệm của sự hỗn loạn.