Con tàu hơi nước khổng lồ mang tên SS Leviathan rẽ sóng băng qua vùng nước lạnh lẽo của Bắc Đại Tây Dương. Những ống khói lớn tuôn ra những dải đen kịt, hòa vào bầu trời xám xịt của một mùa đông khắc nghiệt. Đối với đa số hành khách trong khoang hạng nhất, đây là một hành trình xa hoa nối liền hai lục địa. Nhưng đối với Victor Laroque, con tàu nặng hàng vạn tấn này chỉ là một hệ thống khép kín gồm sắt, thép, hơi nước áp suất cao và hàng nghìn biến số nguy hiểm đang trôi nổi giữa hư không.
Laroque đứng trên boong tàu, đôi mắt xám của ông nheo lại dưới làn gió biển mang theo những hạt tinh thể muối li ti. Ông không nhìn về phía chân trời; ông đang quan sát nhịp rung động của lan can tàu.
"Độ rung không đều," Laroque lẩm bẩm, tay ông áp sát vào lớp thép lạnh giá. "Tần số dao động đã tăng thêm 2 Hertz so với bốn giờ trước. Động cơ trục khuỷu đang gặp phải một lực cản không thuộc về dòng chảy tự nhiên."
Tiến sĩ Elena Volkova bước đến bên cạnh ông, quấn chặt chiếc khăn len quanh cổ. "Có lẽ chỉ là do dòng biển ngược chiều, thưa ngài Laroque. Chúng ta đang tiến vào khu vực có nhiều dòng lưu chuyển phức tạp."
"Dòng biển tác động vào vỏ tàu, không tác động vào nhịp đập của trái tim bằng thép bên trong," Laroque đáp, giọng ông lạnh lùng và dứt khoát. "Vane không ở Venice. Hắn đã ở trên con tàu này ngay từ khi chúng ta khởi hành từ cảng Marseille. Những thiết bị lặn mà tôi thấy ở Murano không phải để tấn công Venice, mà là để gắn vào chân vịt của chính con tàu này."
Laroque quay gót, đi thẳng về phía khu vực kỹ thuật của tàu. Ông không xin phép thuyền trưởng hay các kỹ sư trưởng. Trong thế giới của Laroque, các thủ tục hành chính chỉ là vật cản của sự thật. Ông rút chiếc thẻ định danh đặc biệt của Bộ Nội vụ Pháp – một vật dụng hiếm hoi ông vẫn giữ lại – để lách qua các trạm gác của thủy thủ đoàn.
Hầm động cơ của SS Leviathan là một địa ngục của âm thanh và nhiệt lượng. Tiếng gầm rú của các pittông khổng lồ, hơi nước rít lên từ các van xả và mùi dầu máy nồng nặc lấp đầy không gian. Laroque đi dọc theo các hành lang bằng sắt lưới, mắt ông quét qua từng đường ống dẫn áp suất cao.
Ông dừng lại trước hệ thống trục truyền động chính dẫn ra chân vịt phía sau lái. Tại đây, lớp thép bảo vệ trục truyền động đang có những vết loang lổ màu tím lạ lùng. Laroque rút từ túi áo ra một lọ thuốc thử nhỏ chứa dung dịch amoni hydroxit. Khi ông nhỏ một giọt lên vết loang, nó lập tức bốc khói trắng và chuyển sang màu đen sẫm.
"Iodine nén," Laroque thốt lên. "Hắn đang sử dụng hiện tượng thăng hoa của Iodine để ăn mòn các vòng bi bằng đồng thau. Iodine ở dạng khí dưới áp suất cao sẽ phản ứng với đồng tạo ra Iodide đồng, một chất bở và không có khả năng chịu lực."
"Nếu các vòng bi bị phá hủy khi tàu đang chạy ở tốc độ tối đa, trục khuỷu sẽ bị kẹt," Elena nhận xét với vẻ kinh hãi. "Lực quán tính sẽ xé toạc vỏ tàu từ bên trong."
"Đó mới chỉ là một nửa của bài toán," Laroque nói, ông cúi xuống nhìn vào hệ thống bôi trơn. "Nhìn vào đây, Tiến sĩ. Dầu bôi trơn có độ nhớt quá thấp. Hắn đã pha thêm một lượng lớn dung môi hữu cơ để làm tăng tốc độ phản ứng hóa học."
Đúng lúc đó, ánh đèn điện trong hầm động cơ chợt chớp nháy rồi tắt phụt. Không gian chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại ánh sáng đỏ rực từ các lò than đang cháy phía xa. Một tiếng động lạ vang lên từ phía trên các thanh xà thép – tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa.
Laroque bật chiếc đèn pin pin khô của mình. Luồng sáng trắng cắt ngang màn đêm, soi rõ một bóng người đang đu mình trên hệ thống đường ống dẫn hơi nước. Đó không phải là Lucien Vane, mà là một kẻ có thân hình gầy gò, đôi mắt lồi ra sau lớp kính bảo hộ dày cộm. Hắn cầm trong tay một thiết bị giống như một khẩu súng phun áp lực.
"Lại là ngài, chuyên gia của các định luật," kẻ lạ mặt lên tiếng, giọng hắn nghe như tiếng mài dao trên đá. "Tôi là thợ máy chính của con tàu này suốt mười năm qua. Nhưng Vane đã cho tôi thấy rằng việc chế tạo một cỗ máy không bao giờ thú vị bằng việc chứng kiến nó tự hủy diệt bởi chính những sai số của nó."
"Ngài Morel đã chết ở Venice vì tin vào những sai số đó," Laroque nói, tay ông bí mật đưa vào túi áo lấy ra một thiết bị nhỏ hình cầu. "Ngài định phun axit nitric vào hệ thống nồi hơi áp suất cao? Phản ứng tỏa nhiệt đó sẽ biến con tàu này thành một đống phế liệu trong vòng năm phút."
"Và tôi sẽ đi vào lịch sử như người đã thực hiện vụ nổ lớn nhất trên Đại Tây Dương!" Kẻ điên rồ hét lên và bóp cò súng phun.
Laroque không né tránh. Ông ném quả cầu kim loại về phía luồng chất lỏng đang phun ra. Quả cầu nổ tung ngay trên không trung, giải phóng một lượng lớn bột Natri bicarbonate nén. Lớp bột này ngay lập tức bao phủ lấy luồng axit, trung hòa nó trong một phản ứng sủi bọt trắng xóa trước khi nó kịp chạm vào các ống dẫn nhiệt.
Kẻ thợ máy gầm lên đầy giận dữ, hắn nhảy xuống từ trên cao, định lao vào Laroque với một chiếc cờ lê lớn. Nhưng Laroque nhanh hơn. Ông sử dụng chiếc gậy ba toong có giấu lõi thép bên trong, thực hiện một đòn đánh chính xác vào cổ tay đối phương, khiến chiếc cờ lê rơi xuống sàn thép vang lên một tiếng "keng" chói tai.
Trước khi hắn kịp phản ứng, Laroque đã ép hắn vào vách tường thép nóng hổi. "Vane đang ở đâu? Hắn không bao giờ đứng nhìn từ xa."
"Hắn... hắn đang ở trong phòng vô tuyến," tên thợ máy hổn hển nói qua kẽ răng. "Hắn đang gửi đi những thông điệp cuối cùng cho trật tự cũ."
Laroque bỏ mặc kẻ bị hạ gục cho các thủy thủ vừa chạy đến sau khi nghe tiếng động. Ông cùng Elena băng qua các tầng boong tàu để lên phòng vô tuyến đặt tại khu vực đài chỉ huy.
Khi họ đến nơi, cửa phòng vô tuyến đã bị khóa chặt từ bên trong. Tiếng máy điện báo vang lên đều đặn: tích... tích... tà... tích.
Laroque không dùng vũ lực để phá cửa. Ông áp tai vào cánh cửa gỗ, lắng nghe nhịp điệu của mã Morse. "Hắn không gửi mã Morse thông thường. Hắn đang gửi các dãy số tương ứng với các hằng số vật lý của platinum và iridi."
"Hắn đang gửi dữ liệu cho những kẻ ở Mỹ," Elena thì thầm.
Laroque rút khẩu súng lục ổ quay – thứ ông hiếm khi sử dụng – và bắn chính xác vào ổ khóa. Ông đẩy cửa bước vào. Căn phòng trống rỗng, ngoại trừ chiếc máy điện báo vẫn đang tự động hoạt động nhờ một cuộn giấy được đục lỗ sẵn. Trên bàn có một ly rượu vang còn phân nửa và một chiếc mặt nạ trắng của Venice đặt ngay ngắn.
Cửa sổ phòng vô tuyến mở toang ra phía biển khơi. Laroque lao đến ban công. Phía dưới, một chiếc thuyền cứu sinh nhỏ đã được hạ xuống và đang mất hút dần trong màn sương mù dày đặc của đại dương.
"Hắn đã trốn thoát một lần nữa," Elena nói, giọng cô đầy thất vọng.
Laroque cầm lấy cuộn giấy đục lỗ từ máy điện báo. Ông soi nó dưới ánh đèn. "Hắn không trốn thoát. Hắn đang dẫn dụ chúng ta. Nhìn vào những lỗ đục này đi. Đây không phải là mật mã truyền tin. Đây là sơ đồ của một phản ứng hóa - điện được thiết kế để xảy ra tại Viện Tiêu chuẩn quốc gia ở Washington."
Ông quay lại nhìn về phía biển Đông, nơi con tàu SS Leviathan vẫn đang bền bỉ tiến về phía trước. "Vane đã hoàn thành việc phá hoại sự ổn định của kim loại ở châu Âu. Giờ đây hắn muốn tấn công vào linh hồn của khoa học: Sự chính xác."
Chuyến hành trình còn lại trên Đại Tây Dương diễn ra trong một bầu không khí trầm mặc. Laroque dành phần lớn thời gian trong phòng đọc sách của tàu, nghiên cứu về các đặc tính của hợp kim Platinum-Iridium – loại vật liệu dùng để chế tạo "Kilogram nguyên mẫu" và "Thước mét nguyên mẫu".
"Nếu hắn có thể làm thay đổi khối lượng của Kilogram nguyên mẫu dù chỉ một phần triệu gram thông qua quá trình hấp thụ khí hydrogen hoặc oxy hóa bề mặt bằng tia cực tím," Laroque giải thích cho Elena, "toàn bộ các phép tính kỹ thuật trên thế giới sẽ bị sai lệch. Các cây cầu sẽ được thiết kế với tải trọng sai, các liều lượng thuốc trong y học sẽ trở nên chết người, và các giao dịch thương mại sẽ sụp đổ. Đó là sự hỗn loạn tinh vi nhất."
Khi con tàu cập cảng New York, Laroque không dừng lại để chiêm ngưỡng những tòa nhà chọc trời đang mọc lên như nấm. Ông cùng Elena bắt ngay chuyến tàu hỏa đến Washington D.C.
Trong cuốn sổ tay của mình, Laroque viết thêm một dòng mới: "Sự thật không chỉ là những gì ta thấy, mà là những gì ta có thể đo đạc được. Nếu không còn thước đo, sự thật sẽ trở thành ý chí của kẻ mạnh."
Ông biết rằng tại Washington, ông không chỉ đối đầu với một kẻ giết người hay một nhà hóa học điên rồ. Ông đang đối đầu với một kẻ muốn xóa bỏ ranh giới giữa thực tế và hư ảo. Lucien Vane muốn biến thế giới thành một nơi mà không ai có thể chắc chắn về bất cứ điều gì – một trạng thái lỏng của sự thật.
Laroque siết chặt chiếc cặp da. Bên trong đó là bộ dụng cụ quang phổ mới nhất mà ông đã yêu cầu đại sứ quán Pháp chuẩn bị. Tại Mỹ, ông sẽ không sử dụng axit hay bazơ để chiến đấu. Ông sẽ sử dụng ánh sáng và các bước sóng để bảo vệ những giá trị vĩnh cửu của nhân loại.
"Washington, tháng Hai năm 1893," Laroque kết thúc trang nhật ký điều tra. "Độ ẩm 60%. Áp suất không khí ổn định. Nhưng một cơn bão vô hình đang hình thành trong các phòng thí nghiệm tiêu chuẩn."
Victor Laroque bước xuống ga hỏa xa Pennsylvania, gương mặt ông lạnh lùng và sắc sảo như một lưỡi dao mổ. Trận chiến cuối cùng cho sự chính xác của thế giới sắp bắt đầu.