MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ Sơ Của Victor LaroqueChương 2: PHÂN TÍCH NHỮNG BIẾN SỐ SINH HỌC

Hồ Sơ Của Victor Laroque

Chương 2: PHÂN TÍCH NHỮNG BIẾN SỐ SINH HỌC

2,465 từ · ~13 phút đọc

Tiếng bước chân của Đại tá Arbuthnot nhỏ dần rồi mất hẳn phía cuối hành lang. Victor Laroque vẫn đứng yên bên cạnh thi thể của Nam tước Maximilian. Ông không vội vàng. Trong nghiệp vụ điều tra, sự vội vã là kẻ thù của tính khách quan. Ông rút từ túi áo khoác ra một chiếc kẹp bằng thép không gỉ, nhẹ nhàng nhặt một sợi lông vũ nhỏ bám trên tay áo dạ của nạn nhân. Ông đưa nó lại gần ánh đèn dầu, quan sát cấu trúc của các sợi tơ.

“Lông vịt xám. Không phải loại dùng trong gối ngủ của dinh thự này,” Laroque lẩm bẩm. Ông lấy một mẩu giấy nhỏ, gói sợi lông lại và cẩn thận đặt vào ngăn riêng trong cặp da.

Cửa phòng khẽ động. Bác sĩ trẻ người Đức mà Laroque yêu cầu lúc trước bước vào. Anh ta tên là Friedrich Muller, gương mặt vẫn còn vương nét bàng hoàng nhưng đôi mắt kính dày cộm ánh lên vẻ trí thức. Muller mang theo một chiếc túi y tế nhỏ bằng da thuộc đã sờn cạnh.

“Thưa ngài Laroque, tôi là bác sĩ Muller. Tôi đã sẵn sàng hỗ trợ,” anh ta nói, giọng hơi run nhưng cố giữ sự chuyên nghiệp.

Laroque gật đầu, tay chỉ về phía cái xác: “Bác sĩ Muller, tôi cần anh gạt bỏ mọi sự thương tiếc cá nhân sang một bên. Lúc này, Nam tước không còn là một con người, ông ấy là một nguồn dữ liệu. Hãy giúp tôi xoay nghiêng thi thể về phía bên phải. Tôi cần kiểm tra các vết hoen tử thi ở vùng lưng.”

Muller nuốt nước bọt, tiến lại gần. Hai người phối hợp nhịp nhàng để dịch chuyển khối cơ thể đã bắt đầu cứng lại. Khi lớp áo sơ mi lụa phía sau lưng được lộ ra, Laroque đưa sát cây đèn dầu vào. Trên vùng da trắng bệch của người quá cố, những mảng màu tím sẫm đã hình thành rõ nét ở vùng vai và mông.

“Hoen tử thi (Lividity) đã cố định hoàn toàn,” Laroque quan sát, giọng nói không chút gợn sóng cảm xúc. “Hãy dùng ngón tay ấn vào vùng màu tím đó xem, bác sĩ.”

Muller làm theo. “Nó không biến mất khi ấn vào, thưa ngài.”

“Đúng vậy. Điều này có nghĩa là máu đã đọng lại trong các mao mạch từ ít nhất 2 đến 4 giờ đồng hồ. Hiện tại là 11 giờ 20 phút đêm. Nam tước được nhìn thấy lần cuối khi vào phòng lúc 8 giờ. Quản gia phát hiện sự im lặng bất thường lúc 10 giờ. Dựa trên mức độ co cứng của các khớp ngón tay và hiện tượng hoen tử thi này, tôi có thể khẳng định nạn nhân tử vong vào khoảng 8 giờ 30 phút đến 9 giờ tối. Sai số không quá 15 phút.”

Muller điều chỉnh lại mắt kính: “Khoa học về tử thi của ngài thật đáng kinh ngạc. Nhưng ngài Laroque, vết thương ở ngực… nó quá gọn gàng.”

Laroque quay lại nhìn vết thương xuyên thấu qua tim. “Đó là một vết cắt sắc lẹm, chiều rộng khoảng 2 centimet. Độ sâu phải đạt ít nhất 10 centimet để chạm tới tâm thất. Hung khí là một vật sắc nhọn, mỏng và cực kỳ cứng. Có thể là một loại kiếm nhỏ dùng trong đấu kiếm hoặc một loại dao phẫu thuật cỡ lớn. Nhưng hãy nhìn vào đây.”

Ông dùng một chiếc que gỗ nhỏ chỉ vào mép vết thương. “Không có dấu hiệu bầm tím ở rìa ngoài. Kẻ thủ ác đã đâm một nhát duy nhất với lực cực mạnh và độ chính xác của một người am hiểu giải phẫu học. Hơn nữa, góc đâm từ trên xuống dưới cho thấy kẻ giết người đứng đối diện với nạn nhân khi ông ta đang ngồi, hoặc đứng phía sau và choàng tay ra trước. Tuy nhiên, vết máu phun trên mặt bàn phía trước lại ủng hộ giả thuyết kẻ đó đứng đối diện.”

Laroque đứng thẳng dậy, đi vòng quanh chiếc ghế. “Bác sĩ, anh thấy gì lạ trên mặt bàn này không?”

Muller nhìn vào mớ hỗn độn gồm các giấy tờ, một lọ mực tím bị đổ và chiếc đồng hồ cát bằng vàng. “Mực tím bị đổ. Nam tước có lẽ đã gạt tay vào nó trong cơn hấp hối.”

“Đó là một suy luận cảm tính, bác sĩ ạ,” Laroque phản bác ngay lập tức nhưng không có ý mỉa mai. “Nếu là cơn hấp hối, lọ mực phải bị hất văng hoặc có vết quệt của bàn tay. Ở đây, lọ mực chỉ đơn giản là nằm nghiêng, mực chảy ra thành một dòng đều đặn và đã khô một nửa. Đặc biệt, hãy nhìn vào tay áo của Nam tước. Vết mực tím bám trên cổ tay áo sơ mi là vết mực khô hoàn toàn, trong khi dòng mực trên bàn vẫn còn hơi ẩm ở phần trung tâm. Điều này chứng tỏ vết mực trên áo có trước khi lọ mực trên bàn bị đổ.”

Muller nhíu mày suy nghĩ: “Có thể ông ấy đã viết gì đó trước khi chết?”

“Chính xác. Nhưng trên bàn không có bất kỳ tờ giấy nào mang vết mực tím mới. Kẻ giết người đã lấy đi thứ mà Nam tước đang viết. Đó chính là lý do lọ mực bị đổ – không phải do nạn nhân, mà do kẻ giết người vội vàng giật lấy tờ giấy ngay sau khi ra tay.”

Laroque bước về phía cửa chính, nơi cánh cửa vẫn đang nằm nghiêng do bị tháo bản lề. Ông cúi xuống, nhặt lên chiếc chìa khóa đồng ban nãy rơi dưới đất. Ông đưa nó lên mũi ngửi, sau đó dùng kính lúp soi vào phần răng của chìa khóa.

“Chìa khóa có mùi dầu máy và một chút bột sáp,” Laroque nói. “Hans nói rằng chìa khóa vẫn nằm trong ổ bên trong. Nhưng hãy nhìn những vết xước dọc trên thân chìa khóa này đi. Đây không phải vết xước do việc đóng mở cửa thông thường. Đây là vết xước của kềm chuyên dụng.”

“Ngài muốn nói là…”

“Kẻ giết người đã ở bên ngoài căn phòng khi cánh cửa được khóa lại,” Laroque giải thích với giọng điệu chuẩn xác như một bài giảng lâm sàng. “Sử dụng một sợi dây cước mảnh hoặc một chiếc kềm mỏ vịt đi xuyên qua khe cửa bên dưới, kẻ đó có thể kẹp lấy chuôi chìa khóa từ phía bên kia và xoay nó để khóa chốt. Sau đó, hắn đẩy chìa khóa vào sâu trong ổ để tạo ra ảo giác rằng căn phòng được khóa từ bên trong. Một thủ thuật cũ của những tên trộm tại Paris, nhưng vẫn hiệu quả với những người thiếu quan sát.”

Muller kinh ngạc: “Vậy đây không phải là một vụ án căn phòng khóa kín siêu nhiên nào cả? Đó là một sự dàn dựng kỹ thuật?”

“Thế giới này không có chỗ cho sự siêu nhiên, bác sĩ Muller. Chỉ có những quy luật vật lý bị che giấu. Bây giờ, chúng ta sẽ làm một việc quan trọng hơn. Tôi cần anh giúp tôi niêm phong căn phòng này. Không ai, tôi nhắc lại là không ai, kể cả anh, được quay lại đây nếu không có sự hiện diện của tôi.”

Laroque dẫn Muller ra khỏi phòng. Tại hành lang, Đại tá Arbuthnot đang đứng gác với một khẩu súng lục ổ quay cầm trên tay.

“Mọi chuyện thế nào rồi?” Arbuthnot hỏi, giọng trầm đục.

“Nam tước đã bị ám sát vào khoảng từ 8 giờ 30 đến 9 giờ tối. Hung thủ là kẻ có kiến thức y học hoặc quân sự, và chắc chắn là một người có mặt trong dinh thự này,” Laroque trả lời, đôi mắt ông quét dọc hành lang về phía các phòng ngủ. “Đại tá, hãy mời tất cả mọi người xuống phòng ăn lớn ở tầng trệt. Đã đến lúc thu thập những gì họ gọi là ‘sự thật’.”

Mười lăm phút sau, trong phòng ăn lớn, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ánh lửa từ lò sưởi bập bùng, soi rõ những gương mặt tái nhợt của mười vị khách còn lại và hai người hầu. Laroque đứng ở đầu bàn, không ngồi xuống. Ông đặt cuốn sổ tay lên mặt bàn gỗ bóng loáng.

“Tôi sẽ không mất thời gian vào những lời chia buồn sáo rỗng,” Laroque bắt đầu, giọng ông vang rõ trong không gian rộng lớn. “Nam tước Maximilian đã chết. Chúng ta đang bị kẹt ở đây do bão tuyết. Theo luật pháp quốc tế và các quy tắc điều tra hiện hành, tôi sẽ tạm thời đảm nhận vai trò điều tra viên dưới sự chứng kiến của Đại tá Arbuthnot. Tôi cần mỗi người trong số các vị cung cấp lịch trình cá nhân từ 8 giờ đến 10 giờ tối nay.”

Một người phụ nữ trung niên, bà Baroness Elsa – góa phụ người Nga – lên tiếng, bàn tay bà nắm chặt chiếc khăn tay ren: “Ngài thám tử, ngài định đối xử với chúng tôi như tội phạm sao? Chúng tôi đều là bạn lâu năm của Nam tước.”

“Bà Elsa,” Laroque ngắt lời một cách lịch sự nhưng lạnh lùng. “Trong một vụ án mạng, ‘bạn lâu năm’ là một khái niệm không có giá trị định lượng. Mối quan hệ cá nhân chỉ cung cấp động cơ, không cung cấp chứng cứ ngoại phạm. Hãy bắt đầu từ vị luật sư, ngài Henderson.”

Người luật sư người Anh, một người đàn ông có vẻ ngoài khắc khổ, đẩy chiếc cặp tài liệu ra xa: “Tôi ở trong phòng hút thuốc từ 8 giờ 15 phút. Tôi có gặp Đại tá Arbuthnot ở đó một lúc trước khi ông ấy ra ngoài ban công.”

“Tôi xác nhận điều đó,” Arbuthnot nói. “Tôi ra ban công hút xì gà lúc 8 giờ 40 phút. Tôi ở đó khoảng mười lăm phút. Trời rất lạnh, nên tôi quay vào phòng đọc sách.”

Laroque ghi chép nhanh chóng. “Còn bác sĩ Muller?”

“Tôi ở trong phòng mình để chuẩn bị các tài liệu cho buổi giám định ngày mai cùng ngài Laroque. Tôi không ra ngoài cho đến khi nghe tiếng tri hô của quản gia,” Muller đáp.

Laroque dừng bút, ngước nhìn người quản gia già Hans đang đứng khúm núm ở góc phòng. “Hans, ông nói rằng mình phát hiện sự im lặng bất thường lúc 10 giờ. Tại sao lại là 10 giờ? Tại sao không phải là 9 giờ?”

Hans lắp bắp: “Vì… vì theo thói quen, đúng 10 giờ Nam tước sẽ rung chuông yêu cầu một ly rượu Brandy trước khi ngủ. Tối nay chuông không reo, tôi cảm thấy bất an nên đã lên kiểm tra.”

“Ông có nghe thấy tiếng động gì từ thư viện trong khoảng thời gian từ 8 giờ 30 đến 9 giờ không? Văn phòng của ông nằm ngay dưới thư viện, nếu tôi không nhầm về cấu trúc tòa nhà.”

“Tôi… tôi có nghe thấy một tiếng động trầm đục, thưa ngài. Giống như tiếng một cuốn sách lớn rơi xuống sàn. Nhưng thư viện có rất nhiều sách, tôi nghĩ đó là chuyện bình thường.”

Laroque nheo mắt. “Tiếng sách rơi? Hay là tiếng một cơ thể nặng 80 kilogram đổ sụp xuống ghế bành?”

Căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng củi khô nổ lách tách trong lò sưởi. Laroque đi chậm rãi quanh bàn ăn, gót giày da gõ xuống sàn tạo thành những nhịp điệu đều đặn đến đáng sợ.

“Mỗi lời khai của các vị đều chứa đựng những lỗ hổng về mặt thời gian,” Laroque tiếp tục. “Đại tá ở ngoài ban công mười lăm phút trong bão tuyết. Luật sư Henderson ở một mình trong phòng hút thuốc. Bác sĩ Muller không có ai chứng thực sự hiện diện trong phòng. Và Hans, tiếng động mà ông nghe thấy là một manh mối quan trọng hơn ông tưởng.”

Ông dừng lại phía sau một cô gái trẻ có mái tóc vàng kim, người từ đầu đến giờ vẫn luôn cúi mặt. Đó là Clara, cháu gái của Nam tước, người được thừa kế một phần tài sản lớn.

“Tiểu thư Clara,” Laroque nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. “Tại sao trên gấu váy của cô lại có những hạt tuyết chưa tan hết, dù cô nói rằng mình đã ở trong phòng sưởi suốt cả buổi tối?”

Clara giật mình, vội vàng co chân lại, gương mặt cô biến sắc dưới ánh lửa. “Tôi… tôi chỉ ra ngoài hành lang lấy thêm chút than.”

“Hành lang trong nhà không có tuyết, tiểu thư ạ,” Laroque cúi xuống, nhặt một hạt tuyết nhỏ xíu còn sót lại trên lớp vải nhung. “Trừ khi cô đã đứng ở một nơi có luồng gió mạnh từ bên ngoài thổi vào. Ví dụ như một cửa sổ mở sẵn, hoặc… ban công lân cận thư viện.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Clara. Laroque không kết luận. Ông biết rằng đây chỉ mới là lớp vỏ đầu tiên của một hành trình dài. Những mâu thuẫn trong lời khai chưa đủ để kết tội, nhưng chúng đủ để thiết lập các biến số cho bài toán của ông.

“Tối nay, mọi người sẽ được yêu cầu ở lại trong phòng ăn này cho đến khi tôi hoàn tất việc kiểm tra lại sơ đồ tầng hai,” Laroque ra lệnh. “Đại tá, hãy giám sát họ. Bác sĩ Muller, đi cùng tôi. Chúng ta cần quay lại thư viện. Có một thứ tôi đã bỏ lỡ trong lần khám nghiệm đầu tiên.”

Laroque bước ra khỏi phòng ăn, lòng nặng trĩu những suy tính. Ông không quan tâm đến sự sợ hãi của các vị khách. Điều ông quan tâm là tại sao hung thủ lại để lại sợi lông vịt xám trên tay áo nạn nhân – một chi tiết quá tầm thường nhưng lại không khớp với bất kỳ vật dụng nào trong căn phòng đó.

Khi bước lên cầu thang gỗ, Laroque dừng lại, nhìn vào bức chân dung của Nam tước Maximilian treo trên tường. Đôi mắt trong tranh như đang theo dõi ông.

“Mực tím, lông vịt và một chiếc chìa khóa bị thao túng,” Laroque thì thầm. “Vở kịch của ngươi rất hay, nhưng ngươi đã quên mất rằng lực ma sát luôn để lại dấu vết trên kim loại.”

Màn đêm vùng Alps càng lúc càng trở nên khắc nghiệt, và trong dinh thự này, cuộc đấu trí giữa logic khoa học và những bí mật tăm tối của con người mới chỉ thực sự bắt đầu.