MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ Sơ Của Victor LaroqueChương 7: SƯƠNG MÙ TRÊN DÒNG SÔNG THAMES

Hồ Sơ Của Victor Laroque

Chương 7: SƯƠNG MÙ TRÊN DÒNG SÔNG THAMES

2,141 từ · ~11 phút đọc

Victor Laroque bước xuống bến tàu Victoria vào một buổi chiều muộn, khi London đang dần bị nuốt chửng bởi một lớp sương mù màu vàng đục – thứ hỗn hợp chết chóc giữa hơi nước sông Thames và khói than đá từ hàng vạn ống khói công nghiệp. Thành phố này không có vẻ thanh lịch sắc sảo như Paris, nó mang một vẻ đe dọa thầm lặng, nặng nề và ẩm ướt. Laroque chỉnh lại cổ áo choàng, đôi mắt xám quét qua đám đông hành khách đang hối hả di chuyển dưới ánh đèn gas mờ mịt.

Sương mù ở London vào tháng Một năm 1893 không chỉ là một hiện tượng thời tiết. Đối với một người có đầu óc thực nghiệm như Laroque, đó là một dung dịch khí chứa đầy các hạt carbon, lưu huỳnh dioxide và các hợp chất hữu cơ lơ lửng. Nó là tấm màn hoàn hảo cho những kẻ muốn che giấu các chuyển động vật lý.

"Ngài Laroque, tôi đoán là ngài không mang theo ô?" Một giọng nói vang lên ngay sát bên cạnh ông.

Laroque không quay đầu lại ngay. Ông nhận diện giọng nói: tông trầm, phát âm chuẩn xác kiểu Oxford, nhưng có một chút nhịp điệu kéo dài đặc trưng của những người quen ra lệnh. Ông quay sang và thấy một người đàn ông mặc áo khoác Inverness, tay cầm một chiếc gậy ba toong đầu bịt bạc.

"Ô chỉ bảo vệ con người khỏi những hạt nước rơi tự do theo chiều thẳng đứng," Laroque đáp, giọng bình thản. "Sương mù này xâm nhập qua mọi kẽ hở bằng cơ chế khuếch tán. Một chiếc ô là vô ích về mặt kỹ thuật."

Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười kín đáo. "Vẫn là lối tư duy không sai lệch một milimet nào. Tôi là Thanh tra Abberline của Scotland Yard. Tôi nhận được điện tín từ Sûreté Paris báo rằng ngài sẽ đến đây để truy dấu một bóng ma."

"Tôi không truy dấu bóng ma, Thanh tra. Tôi truy dấu những thực thể có khối lượng và thể tích," Laroque nói khi họ bước về phía một chiếc xe ngựa đợi sẵn. "Ngài có thông tin gì về địa chỉ 221B Baker Street không?"

Abberline hơi khựng lại khi bước lên xe. "Đó là một địa chỉ nổi tiếng, thưa ngài. Nhưng người thuê nhà ở đó đã biến mất từ hai năm trước tại thác Reichenbach. Hiện tại, ngôi nhà đó chỉ còn là một bảo tàng của những ký ức. Tại sao ngài lại quan tâm?"

"Vì một kẻ tên Lucien Vane đã để lại lời nhắn đó trong một chiếc đồng hồ cơ khí dưới cống ngầm Paris," Laroque lấy chiếc đồng hồ của Henri Morel ra, đưa cho Abberline. "Ông ta muốn tôi đến London. Và kinh nghiệm của tôi cho thấy, những kẻ như Vane không bao giờ đưa ra một gợi ý mà không có mục đích thực tế."

Chiếc xe ngựa lăn bánh trên đường phố London, tiếng móng ngựa gõ xuống mặt đường đá nghe đục và nặng nề hơn ở Paris do độ ẩm cao. Laroque nhìn qua cửa sổ, quan sát các tòa nhà gạch đỏ đang mờ dần trong sương.

"Chúng ta không đến Baker Street ngay lúc này," Abberline nói, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. "Tôi cần ngài đến bến tàu Greenwich trước. Chúng tôi vừa tìm thấy một thi thể vào sáng nay. Một vụ án mạng mà các bác sĩ pháp y của chúng tôi đang hoàn toàn bó tay."

Laroque mở cặp da, kiểm tra lại các lọ hóa chất và kính hiển vi cầm tay của mình. "Mô tả sơ bộ về tình trạng vật lý của nạn nhân đi, Thanh tra."

"Đó là một người đàn ông, khoảng 30 tuổi, được tìm thấy trong một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt trên sông. Không có vết thương hở, không có dấu hiệu bị bóp cổ hay đầu độc bằng các loại chất phổ biến. Nhưng có một điều kỳ quái: toàn bộ quần áo của anh ta đều khô ráo, mặc dù chiếc thuyền đầy nước mưa, và mái tóc của anh ta đã bạc trắng hoàn toàn chỉ trong một đêm."

Laroque nheo mắt. "Bạc tóc do căng thẳng thần kinh đột ngột (Canities subita) là một hiện tượng hiếm nhưng có thể giải thích được bằng sinh lý học. Tuy nhiên, việc quần áo khô ráo giữa một chiếc thuyền đầy nước là một nghịch lý về áp suất bề mặt và lực mao dẫn. Chúng ta cần đến hiện trường."

Hiện trường là một nhà kho lạnh lẽo bên bờ sông Thames. Thi thể được đặt trên một tấm phản gỗ đơn sơ. Laroque không lại gần ngay lập tức. Ông đứng ở cửa, quan sát sự phân bổ ánh sáng và luồng không khí trong phòng. Sau đó, ông lấy một mẩu giấy quỳ xanh, đi vòng quanh thi thể rồi áp mẩu giấy vào lớp áo khoác của nạn nhân.

Mẩu giấy không đổi màu.

"Không có dấu hiệu của axit hay kiềm mạnh," Laroque lẩm bẩm.

Ông dùng kính lúp soi vào mái tóc bạc trắng của nạn nhân. Dưới thấu kính phóng đại, ông nhận thấy các sợi tóc không phải bị mất sắc tố tự nhiên. Chúng bị phủ bởi một lớp tinh thể siêu mịn, trong suốt. Ông dùng một chiếc dao mổ nhỏ, cạo một ít lớp bụi đó vào ống nghiệm và thêm vào một giọt dung dịch bạc nitrat.

Dung dịch ngay lập tức chuyển sang màu trắng đục và kết tủa.

"Đây là kết tủa của bạc clorua," Laroque đứng thẳng dậy, đôi mắt ông sáng lên một vẻ lạnh lùng. "Nạn nhân không bị già đi vì sợ hãi. Anh ta đã tiếp xúc với một luồng hơi nén chứa nồng độ cực cao của một hợp chất halogen hóa. Các tinh thể này là muối dư thừa bám lại trên tóc."

"Vậy cái chết đến từ đâu?" Abberline hỏi.

Laroque dùng tay ấn nhẹ vào vùng ngực của nạn nhân. Một tiếng "răng rắc" nhỏ vang lên. "Phổi của anh ta đã bị vôi hóa hoàn toàn. Nói một cách dễ hiểu, kẻ giết người đã biến phổi của nạn nhân thành đá chỉ trong vòng vài giây bằng một phản ứng hóa học trực tiếp ngay khi anh ta hít vào. Quần áo anh ta khô ráo vì anh ta đã bị giết trong một phòng chân không hoặc một khoang chứa khí nén trước khi bị ném xuống thuyền."

"Ai có thể làm được điều đó?"

"Một kẻ có khả năng điều khiển các trạng thái của vật chất," Laroque đáp, mắt ông dừng lại ở đôi bàn tay của nạn nhân. Trên ngón tay trỏ của người chết có một vết hằn nhỏ, hình tròn, giống như dấu vết của một chiếc nhẫn đã bị lấy mất. "Nạn nhân là ai, Thanh tra?"

"Sir Humphrey Davy Jr., cháu trai của nhà hóa học nổi tiếng Sir Humphrey Davy. Anh ta đang làm việc cho Cơ quan Thiết kế Hải quân Anh."

Laroque đóng cặp da lại. Mọi thứ đã khớp nối. Vụ nổ ở Paris là để đánh lạc hướng, hoặc là một bài kiểm tra khả năng của ông. Mục tiêu thực sự của Lucien Vane và hội "Kiến trúc sư của Sự hỗn loạn" nằm ở London, liên quan đến các công nghệ quân sự mới của đế chế Anh.

"Bây giờ chúng ta sẽ đến 221B Baker Street," Laroque nói dứt khoát. "Nhưng không phải để tìm một thám tử đã chết, mà để tìm những gì ông ấy đã để lại về tổ chức này. Nếu Vane muốn tôi đến đó, nghĩa là hắn đã chuẩn bị sẵn một bài toán mới."

Khi chiếc xe ngựa dừng lại trước căn nhà số 221B, sương mù đã dày đến mức người ta không nhìn rõ bàn tay mình. Ngôi nhà im lìm, cửa sổ tầng hai tối om. Laroque bước xuống xe, ông cảm nhận được sự hiện diện của những biến số không xác định trong bóng tối.

Ông rút chìa khóa vạn năng ra, nhưng nhận thấy cánh cửa không khóa. Nó chỉ được khép hờ, để lại một khe hở nhỏ vừa đủ để gió sương lùa vào.

Laroque đẩy cửa bước vào sảnh tối. Mùi của bụi bẩn, giấy cũ và một mùi hương xạ nhẹ bốc lên. Ông bật chiếc đèn pin pin khô, luồng ánh sáng trắng xanh cắt ngang bóng tối. Căn phòng khách nổi tiếng hiện ra với những chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, những giá sách bụi bặm và một chiếc đàn violin đặt trên bàn.

Nhưng trên mặt bàn, ngay cạnh chiếc đàn, có một thứ không thuộc về nơi này: một chiếc hộp nhạc bằng đồng đang mở sẵn.

"Đừng tiến lại gần, Thanh tra," Laroque cảnh báo khi thấy Abberline định bước tới.

Ông quan sát mặt sàn xung quanh chiếc bàn. Những sợi dây thép mảnh như sợi tóc được căng ngang ở độ cao 5 centimet so với mặt đất, nối từ chiếc hộp nhạc đến các góc phòng. Đây là một hệ thống bẫy kích hoạt bằng lực căng.

Laroque quỳ xuống, dùng thước đo góc độ của các sợi dây. "Nếu chúng ta chạm vào bất kỳ sợi dây nào, chiếc hộp nhạc sẽ phát nổ, hoặc tệ hơn, nó sẽ giải phóng loại khí đã giết chết Sir Humphrey."

Ông rút ra một cặp kềm cắt dây chuyên dụng, nhưng thay vì cắt, ông dùng một thỏi nam châm nhỏ để giữ cố định các chốt xoay của chiếc hộp nhạc. Sau khi vô hiệu hóa cơ chế kích nổ, ông mới chạm vào chiếc hộp.

Bên trong hộp nhạc không có các con lăn phát nhạc thông thường. Thay vào đó là một tập tài liệu nhỏ được cuộn tròn và một chiếc nhẫn bạc có khắc hình con mắt trong tam giác – chính là chiếc nhẫn bị mất của nạn nhân ở bến tàu.

Laroque mở cuộn tài liệu. Đó là những ghi chép bằng mật mã hóa học.

"Vane đang chơi một trò chơi đối xứng," Laroque lẩm bẩm. "Hắn muốn tôi thấy rằng ngay cả những người bảo vệ trật tự giỏi nhất cũng có thể bị biến thành công cụ cho sự hỗn loạn. Sir Humphrey đã bán các công thức khí nén cho Vane trước khi bị hắn thủ tiêu để bịt đầu mối."

"Ngài có giải được mật mã này không?" Abberline hỏi với vẻ hy vọng.

Laroque đưa tờ giấy lên sát ánh đèn. "Đây không phải mật mã ngôn ngữ. Đây là các tọa độ dựa trên bảng tuần hoàn các nguyên tố. Các con số này tương ứng với nguyên tử khối của Vàng, Thủy ngân và Chì. Chúng là những chỉ dẫn địa lý."

Ông đứng dậy, nhìn ra cửa sổ mờ sương. "Vane đang ở khu vực xưởng đúc tiền London. Hắn định thực hiện một cuộc tấn công trực diện vào kho dự trữ kim loại của quốc gia, nhưng không phải bằng chất nổ. Hắn định biến toàn bộ kho vàng thành một thứ kim loại vô giá trị bằng quá trình phân rã hóa học quy mô lớn."

"Biến vàng thành chì? Đó là giả kim thuật mà!" Abberline thốt lên.

"Trong hóa học thế kỷ 19, đó là điều không tưởng," Laroque đáp, giọng lạnh lùng như băng. "Nhưng với một kẻ có thể biến phổi người thành đá trong vài giây, chúng ta không được phép dùng những giới hạn thông thường để đo đạc hắn."

Laroque bước ra khỏi căn nhà 221B. Ông không cảm thấy tự hào vì đã tìm ra manh mối. Ông cảm thấy một sự áp lực vật lý thực sự. Lucien Vane không chỉ là một tội phạm; hắn là một bộ não đang cố gắng viết lại các định luật tự nhiên.

"Thanh tra, hãy huy động toàn bộ lực lượng vũ trang đến xưởng đúc tiền. Nhưng nhắc họ không được mang theo bất kỳ vật dụng nào bằng đồng hoặc bạc. Chúng ta sẽ đối đầu với một kẻ sử dụng phản ứng ion hóa làm vũ khí."

Dưới lớp sương mù của London, Victor Laroque bắt đầu chạy đua với thời gian. Ông biết rằng mỗi giây trôi qua, các phân tử của sự hỗn loạn đang sắp xếp lại trật tự mới. Và lần này, nếu ông thất bại, không chỉ một mạng người nằm xuống, mà cả nền móng của thế giới văn minh sẽ tan chảy trong một ống nghiệm khổng lồ của bóng đêm.

"Sự thật," Laroque viết vào sổ tay khi đang ngồi trên xe ngựa chạy như bay về phía Tower Hill, "là kết quả của những phản ứng bền vững nhất. Và tôi sẽ là chất xúc tác để kết thúc phản ứng này."