MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồ Sơ Của Victor LaroqueChương 8: PHẢN ỨNG DÂY CHUYỀN TẠI TOWER HILL

Hồ Sơ Của Victor Laroque

Chương 8: PHẢN ỨNG DÂY CHUYỀN TẠI TOWER HILL

1,736 từ · ~9 phút đọc

Tiếng móng ngựa nện dồn dập trên mặt đường đá dẫn về phía Tower Hill, nơi Xưởng đúc tiền Hoàng gia Anh (Royal Mint) tọa lạc như một pháo đài bất khả xâm phạm. Victor Laroque ngồi trong xe ngựa, tay giữ chặt chiếc cặp da. Ánh đèn gas bên ngoài lướt qua gương mặt ông, tạo thành những vệt sáng tối đan xen, làm nổi bật đôi mắt xám đang nheo lại vì tính toán.

"Thanh tra Abberline," Laroque lên tiếng, phá vỡ bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng bên trong xe. "Ngài đã ra lệnh cho quân lính bỏ lại các vật dụng bằng đồng chưa?"

"Đã thực hiện, thưa ngài. Nhưng họ không hiểu tại sao. Một vài người thậm chí còn phàn nàn về việc phải để lại những chiếc cúc đồng trên quân phục," Abberline đáp, tay nắm chặt thanh kiếm sắt của mình.

"Đồng là một trong những kim loại dẫn điện và phản ứng tốt nhất với các dẫn xuất của Clo và Flo. Nếu Lucien Vane sử dụng khí ion hóa như tôi dự đoán, những chiếc cúc đồng đó sẽ trở thành vật dẫn nhiệt, thiêu cháy da thịt họ trước khi họ kịp nhận ra kẻ thù đang ở đâu," Laroque giải thích bằng giọng điệu khô khốc của một giảng viên hóa học.

Chiếc xe dừng lại cách cổng Xưởng đúc tiền khoảng một trăm mét. Sương mù ở đây còn dày đặc hơn ở bến tàu, mang theo một mùi hắc nhẹ – không phải mùi khói than thông thường, mà là mùi của Ozone sau một trận bão điện. Laroque bước xuống xe, ông rút ra một thiết bị đo tĩnh điện tự chế, gồm một quả cầu thủy tinh nhỏ chứa hai lá vàng mỏng treo song song.

Ngay khi tiếp xúc với không khí, hai lá vàng trong quả cầu lập tức xòe rộng ra.

"Điện tích trong không khí đang ở mức báo động," Laroque quan sát. "Lucien Vane không chỉ sử dụng hóa chất. Hắn đang sử dụng một máy phát tĩnh điện khổng lồ để ion hóa bầu không khí quanh đây. Điều này sẽ làm tăng tốc độ của bất kỳ phản ứng oxy hóa nào lên hàng nghìn lần."

Họ tiến vào cổng chính. Các lính gác tại đây nằm gục trên mặt đất, không có vết thương, nhưng toàn bộ trang bị bằng đồng của họ đã biến thành một lớp bột màu xanh lục xỉn. Laroque quỳ xuống, dùng nhíp gắp một mẩu bột.

"Cupric Chloride. Phản ứng đã hoàn tất. Họ chết vì ngạt khí tức thì khi khí Clo bị điện hóa bẻ gãy các liên kết phân tử trong hồng cầu."

Laroque dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào khu vực xưởng đúc. Ông không đi theo các lối hành lang chính. Dựa trên sơ đồ kiến trúc, ông chọn lối đi qua hầm thông gió của các lò luyện kim.

Khi đến gần khu vực kho lưu trữ vàng khối, một cảnh tượng kinh khủng hiện ra. Giữa gian phòng rộng lớn, một thiết bị kỳ quái đang vận hành. Đó là một hệ thống các đĩa kim loại xoay tròn với tốc độ cực cao, nối với những bình thủy tinh khổng lồ chứa dung dịch màu vàng chanh đang sủi bọt. Lucien Vane đứng đó, không hề đeo mặt nạ, gương mặt hắn bình thản đến lạ lùng giữa làn khói độc hại.

"Chào mừng ngài Laroque," Vane nói, giọng hắn vang vọng trong không gian bằng đá. "Ngài đến muộn hơn tôi tính toán 142 giây. Có lẽ sương mù London đã làm chậm các khớp thần kinh của ngài."

"Sự chậm trễ là để đảm bảo rằng tôi không bước vào một phản ứng mà tôi chưa nắm rõ các hằng số," Laroque đáp, ông ra hiệu cho Abberline và các binh lính đứng lại ở ngưỡng cửa. "Hệ thống điện phân này thật ấn tượng, Vane. Ngài đang dùng dòng điện xoay chiều để đẩy các ion muối vào cấu trúc tinh thể của vàng sao?"

Vane mỉm cười, đôi mắt hắn lấp lánh sự điên rồ của một thiên tài. "Vàng là biểu tượng của sự vĩnh cửu, nhưng nó cũng chỉ là một nguyên tố với các điện tử tự do. Nếu ta thay đổi cấu trúc liên kết của chúng bằng một môi trường điện hóa đủ mạnh, vàng sẽ không còn là vàng. Nó sẽ trở thành một hợp chất giòn và dễ tan trong nước như muối ăn. Hãy tưởng tượng, nền kinh tế của đế chế Anh sẽ tan chảy theo đúng nghĩa đen vào sáng mai khi họ mở cửa kho bạc."

Laroque tiến thêm một bước. "Một kế hoạch hoàn hảo về mặt lý thuyết. Nhưng ngài quên mất một định luật cơ bản của nhiệt động lực học: không có phản ứng nào diễn ra mà không có sự cân bằng về áp suất."

Ông rút từ túi ra một lọ thủy tinh chứa đầy bột chì màu xám. "Ngài đã ion hóa không khí để kích hoạt phản ứng, nhưng điều đó cũng làm cho căn phòng này trở thành một bình chứa ion khổng lồ. Nếu tôi đưa vào đây một lượng lớn các hạt nhân ngưng tụ có điện tích ngược lại, toàn bộ hệ thống của ngài sẽ bị đoản mạch."

"Ngài sẽ không dám đâu," Vane nheo mắt. "Sự phóng điện đột ngột sẽ giết chết tất cả chúng ta."

"Trong quân đội viễn chinh, tôi đã học được rằng một sự hy sinh có tính toán luôn tốt hơn một thảm họa không thể kiểm soát," Laroque nói, giọng ông không hề run rẩy. "Số lượng bột chì này đủ để trung hòa 90% lượng ion trong phòng trong vòng 3 giây."

Laroque không chờ đợi câu trả lời. Ông ném lọ bột chì vào giữa những đĩa kim loại đang xoay. Một tiếng nổ chói tai vang lên, kéo theo những tia lửa điện màu xanh tím bắn tung tóe khắp phòng. Không khí rít lên như bị xé toạc.

Toàn bộ hệ thống bình thủy tinh nổ tung, dung dịch hóa chất tràn ra sàn nhà nhưng ngay lập tức bị trung hòa bởi bột chì và các chất xúc tác mà Laroque đã rải dọc đường đi. Ánh sáng từ máy phát điện vụt tắt, để lại căn phòng trong bóng tối lờ mờ của những ngọn đèn dầu ngoài hành lang.

Morel và các tay chân của Vane định lao lên, nhưng Abberline và quân lính đã nhanh chóng ập vào, áp chế chúng bằng sức mạnh cơ bắp và những thanh kiếm sắt không dẫn điện.

Tuy nhiên, khi ánh đèn được thắp sáng trở lại, Lucien Vane đã biến mất. Ở vị trí hắn đứng ban nãy, chỉ còn lại một tờ giấy trắng đặt trên một thỏi vàng đã bị biến màu xám xịt.

Laroque nhặt tờ giấy lên. Trên đó là một công thức hóa học dang dở và một lời nhắn: “Ngài đã thắng trong phòng thí nghiệm này, Laroque. Nhưng hóa học của sự sống phức tạp hơn các phản ứng vô cơ. Hẹn gặp lại ngài tại Vienna – nơi trái tim của Châu Âu sẽ bắt đầu rỉ sét.”

Abberline tiến lại gần, thở hổn hển. "Hắn lại chạy mất rồi. Nhưng ít nhất chúng ta đã cứu được kho vàng."

Laroque nhìn vào thỏi vàng bị biến chất trong tay. Nó vỡ vụn ra như cát khô dưới áp lực của ngón tay ông. "Chúng ta chỉ cứu được phần xác, Thanh tra. Vane đã chứng minh được rằng ông ta có thể phá hủy niềm tin vào vật chất. Đó mới là vũ khí nguy hiểm nhất."

Ông đứng dậy, lau sạch bụi chì trên tay áo. "Hệ thống của Vane rất tinh vi, nhưng nó để lại một dấu vết sinh học. Hắn không đeo mặt nạ vì hắn đã uống một loại thuốc giải độc trước đó. Loại thuốc đó chắc chắn có gốc từ cây Belladonna, nó sẽ làm giãn đồng tử của hắn trong ít nhất 48 giờ."

"Ngài định làm gì tiếp theo?"

"Tôi cần đến Vienna," Laroque đáp, mắt ông nhìn về phía đông, nơi bình minh đang bắt đầu ló dạng qua lớp sương mù đã loãng dần của London. "Nếu Vane nói về việc 'rỉ sét trái tim Châu Âu', hắn đang nhắm vào hệ thống đường sắt xuyên lục địa hoặc các công trình thép vĩ đại của triều đại Habsburg."

Chuyến hành trình của Victor Laroque không dừng lại. Với ông, mỗi vụ án là một bước tiến gần hơn đến trung tâm của một mạng lưới tội phạm tri thức mà Lucien Vane là kiến trúc sư trưởng. Ông không cảm thấy tự mãn về chiến thắng tại Xưởng đúc tiền. Thay vào đó, ông đang phân tích lại công thức mà Vane bỏ lại.

"Vienna, thành phố của âm nhạc và những buổi khiêu vũ," Laroque viết vào sổ tay khi đang ngồi trên chiếc xe ngựa rời khỏi Tower Hill. "Và cũng là thành phố của những hợp kim thép dễ bị tổn thương nhất trước sự ăn mòn điện hóa. Nhiệt độ trung bình tháng Hai: -5 độ C. Tốc độ gió: 15 dặm/giờ."

Laroque đóng sổ lại. Ông lấy từ trong túi ra một chiếc kính lúp mới, thay thế cho cái cũ đã bị ám khói trong vụ nổ. Ông quan sát một hạt bụi li ti bám trên kính. Đối với người khác, đó là bụi bẩn. Đối với Laroque, đó là bằng chứng của một thế giới luôn vận động theo những quy luật không bao giờ nói dối.

"Cuộc chiến này," ông thì thầm vào bóng tối, "chỉ mới bắt đầu giai đoạn phân tách."

Khi xe ngựa đi ngang qua cầu London, Laroque nhìn xuống dòng sông Thames đang chảy xiết. Sương mù đã tan, lộ ra mặt nước đen ngòm và lấp lánh ánh đèn. Ông biết rằng ở đâu đó trong thành phố này, hoặc trên một chuyến tàu tốc hành khác, Lucien Vane cũng đang nhìn về phía ông, chuẩn bị cho một bài toán còn khó giải hơn.

Nhưng Victor Laroque không sợ hãi. Ông tin vào logic, tin vào các định luật vật lý, và trên hết, ông tin rằng không có bí mật nào có thể tồn tại mãi mãi trước một tâm trí đủ lạnh lùng để đo đạc nó.