Tạ Duật bắt đầu thường xuyên ở lại phòng thí nghiệm cùng Lục Cẩn đến đêm khuya, không chỉ để học, mà còn để bảo vệ. Anh đã lệnh cho hệ thống an ninh giám sát mọi ngóc ngách của biệt thự và phòng trưng bày.
Trong một đêm khuya tĩnh mịch, khi Lục Cẩn đang thực hiện công đoạn tạo màu (chromatic integration), sử dụng phương pháp tratteggio (vẽ nét chấm nhỏ) để phục hồi các khu vực bị mất màu, chuông báo động đột nhiên vang lên inh ỏi.
Đèn điện trong phòng thí nghiệm tắt ngúm, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của đèn chiếu khẩn cấp.
“Hệ thống bảo mật ở khu vực Tây Cánh đã bị vô hiệu hóa!” Tạ Duật lập tức nhận được thông báo trên điện thoại.
Phản ứng của Tạ Duật là hoàn toàn bản năng. Anh ngay lập tức kéo Lục Cẩn, người đang giữ trong tay một lọ chất lỏng phục chế cực kỳ quý giá, ẩn nấp sau một bức tường chịu lực.
“Không được hoảng sợ,” Tạ Duật ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ. “Giữ bình tĩnh. Có vẻ chúng không biết chúng ta đang ở khu vực này.”
Lục Cẩn, dù sợ hãi, nhưng hoàn toàn tin tưởng vào Tạ Duật. Anh chỉ lo lắng cho bức bích họa. “Bức họa… các thiết bị kiểm soát nhiệt độ và độ ẩm…”
“Mọi thứ đã được dự phòng. Điều quan trọng nhất là chúng ta,” Tạ Duật nhấn mạnh. Anh rút ra một khẩu súng gây choáng được giấu kín, tuân thủ pháp luật về tự vệ tài sản.
Hai tên trộm chuyên nghiệp, được trang bị mặt nạ chống độc và thiết bị vô hiệu hóa cảm biến, nhanh chóng đột nhập vào phòng trưng bày chính. Mục tiêu của chúng không phải là tiền bạc hay đá quý, mà là khu vực lưu trữ các tài liệu nghiên cứu phục chế.
Lợi dụng bóng tối và sự hỗn loạn, Tạ Duật quyết định hành động. Anh biết rằng, nếu hắn lấy được các công thức sinh học của Lục Cẩn, Bạch Xà sẽ chiến thắng.
Tạ Duật hành động nhanh như một cơn gió, sử dụng kinh nghiệm tự vệ và chiến thuật từng học được. Anh vô hiệu hóa tên trộm thứ nhất bằng cú đánh chính xác vào huyệt đạo, sau đó dùng súng gây choáng hạ gục tên trộm còn lại. Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng chưa đầy ba mươi giây.
Ánh sáng rọi lại. Lục Cẩn bước ra từ nơi ẩn nấp, nhìn Tạ Duật. Anh không hề sợ hãi bạo lực, mà kinh ngạc trước sự bảo vệ quyết liệt của Tạ Duật.
“Tạ Duật, anh…”
Tạ Duật quay lại, ánh mắt anh vẫn còn sự lạnh lẽo của chiến đấu, nhưng ngay lập tức tan chảy khi nhìn thấy Lục Cẩn an toàn. Anh tiến đến, ôm Lục Cẩn vào lòng, một cái ôm chặt đến nghẹt thở, sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.
“Anh an toàn rồi,” Tạ Duật khẽ thì thầm bên tai Lục Cẩn. “Tôi sẽ không để bất cứ ai làm hại anh, hay tác phẩm của anh.”
Khoảnh khắc đó, Lục Cẩn hiểu rằng, Tạ Duật không chỉ bảo vệ cổ vật vì lời hứa, mà anh đã hoàn toàn đặt Tạ Duật vào vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Tình cảm của họ không còn là sự đồng điệu tri thức, mà đã là sự sống còn của nhau.