Ba tháng trôi qua kể từ khi Nữ quan Thanh Đào rời cung. Trong suốt thời gian đó, triều đình chứng kiến sự thay đổi hỗn loạn của Hoàng đế Lãnh Diêm. Hắn trở nên thâm trầm, lạnh lùng hơn, nhưng cũng bất thường hơn. Những cải cách mà hắn đưa ra, dựa trên những ý tưởng của Thanh Dao, bắt đầu mang lại hiệu quả, nhưng hắn vẫn bị ám ảnh. Tĩnh Trai đã được trùng tu, trở thành một thư phòng riêng mà không ai được phép vào ngoại trừ hắn.
Tin tức về sự trở lại của Thanh Dao, hay Nữ quan Thanh Đào, lan truyền nhanh chóng. Cô không trở về như một Phế Hậu tiều tụy, mà như một sứ giả tri thức. Cô dẫn theo một đội ngũ nhỏ gồm các thầy thuốc và học giả dân gian tài năng, những người đã giúp cô hoàn thiện các phương pháp y học cổ truyền kết hợp với kiến thức hiện đại. Cô trở về trong bộ y phục của Nữ quan, không phải phượng bào, nhưng sự uy nghi và tự tin của cô còn lấn át cả Quý Phi.
Lãnh Diêm đích thân ra khỏi Cung Càn Khôn để đón cô. Hắn mặc long bào trang trọng, cố gắng thể hiện sự uy quyền tuyệt đối để che giấu niềm hân hoan và sự lo lắng trong lòng. Ánh mắt hắn khóa chặt vào Thanh Dao, một ánh mắt thèm khát và kiểm soát. Hắn muốn ngay lập tức kéo cô vào vòng tay, nhưng nỗi sợ bị cô khinh miệt đã ghìm chặt hắn lại. Hắn giữ thái độ lạnh lùng, chỉ nói: "Nữ quan Thanh Đào đã hoàn thành nhiệm vụ rất tốt. Ngươi đã giữ lời hứa."
Thanh Dao cúi đầu trang trọng, không hề thân mật: "Bổn phận là bổn phận. Thần thiếp, nay là Nữ quan, đã trở về theo ước định." Cô không gọi hắn là 'Hoàng thượng' một cách thân mật, mà dùng từ ngữ của một người dưới quyền. Sự tách biệt này khiến Lãnh Diêm đau đớn. Hắn muốn cô quỳ xin tình yêu, nhưng cô chỉ quỳ xin trách nhiệm. Hắn sắp xếp cho cô ở tại một biệt viện mới được xây dựng cạnh thư phòng của hắn, nơi có thể dễ dàng tiếp cận cô, nhưng vẫn tách biệt khỏi Hậu cung. Lãnh Diêm muốn kiểm soát, nhưng lại phải chấp nhận sự độc lập của cô. Hắn biết, trò chơi quyền lực và tình cảm của họ chỉ mới bắt đầu.