MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Đế, Ngươi Đã Mất TaChương 4: HỒN MA CŨ VÀ CÁI TÁT CỦA SỰ THỜ Ơ

Hoàng Đế, Ngươi Đã Mất Ta

Chương 4: HỒN MA CŨ VÀ CÁI TÁT CỦA SỰ THỜ Ơ

560 từ · ~3 phút đọc

Sự thành công của phương pháp xây đê đã khiến Lãnh Diêm phải ban thưởng cho Biệt viện Hóa Điền, gồm một ít thịt tươi và rượu quý. Hắn cố tình làm vậy để xem Phế Hậu sẽ vui mừng, cảm kích, hay ít nhất là cầu xin ân điển. Hắn nhớ về Tô Thanh Dao cũ: yếu đuối, luôn cầu xin, luôn cố gắng làm hài lòng hắn bằng mọi cách thảm hại nhất. Hắn từng ghét sự nhu nhược đó. Nhưng giờ đây, hắn lại nhớ nó một cách lạ lùng, bởi ít nhất sự nhu nhược đó còn thể hiện sự phụ thuộc vào hắn.

Thanh Dao nhận phần thưởng, nhưng cô không dùng. Cô sai Tiểu Nguyệt chia sẻ hết số thịt và rượu cho những người hầu quét dọn khu vực xa xôi trong cung, những người bị đối xử tệ bạc nhất, rồi tự mình quay lại với trà thảo mộc. Ám vệ báo cáo lại sự việc: "Phế Hậu coi của ban như rác rưởi, ban phát cho nô tỳ hạ đẳng." Lãnh Diêm nổi trận lôi đình. Hắn cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Sự phớt lờ này không phải là thiếu tôn trọng, mà là sự tuyên bố độc lập hoàn toàn. Cô không cần hắn, và điều đó khiến hắn phát điên.

Hắn đến Tĩnh Trai ngay lập tức trong cơn thịnh nộ, quyết định dùng uy quyền đế vương để buộc cô phải quy phục, ít nhất là về mặt thể xác. Hắn xông vào, túm lấy cô, cưỡng ép một nụ hôn thô bạo, đầy tính sở hữu. Hắn muốn thấy cô sợ hãi, phải khuất phục dưới sức mạnh của hắn. Hắn muốn cô phải run rẩy và cầu xin.

Nhưng Thanh Dao không chống cự bằng sức mạnh. Cô chống cự bằng sự trống rỗng tuyệt đối. Cô không đáp lại nụ hôn, cơ thể cô cứng đờ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì ghê tởm. Ánh mắt cô mở to, nhìn thẳng qua vai Lãnh Diêm, như thể hắn chỉ là một vật thể vô tri, một bức tượng không hồn. Sự thờ ơ này là sự kháng cự mạnh mẽ nhất.

Lãnh Diêm buông cô ra, cảm thấy bị sỉ nhục đến tột độ. Thanh Dao đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát lau đi vết tích của hắn trên môi. Cô nhìn hắn bằng ánh mắt không phải thù hận, mà là thương hại. "Hoàng thượng. Người cần dùng vũ lực với một Phế Hậu đã bị giam giữ để khẳng định uy quyền của mình ư? Người thật sự bất lực hơn ta tưởng." Giọng cô bình thản, nhưng mỗi chữ đều là một mũi dao đâm vào lòng tự tôn của hắn.

Lãnh Diêm cảm thấy như mình vừa bị một cái tát vô hình, đau đớn hơn cả việc bị ám sát. Hắn nhận ra, hành động bạo lực của hắn không gây ra sợ hãi, mà chỉ gây ra sự coi thường tột độ. Hắn bỏ đi trong sự hỗn loạn tâm lý, không còn là cơn giận đơn thuần, mà là sự ám ảnh sâu sắc. Hắn bắt đầu nghi ngờ giá trị và quyền lực của chính mình. Mầm mống của sự ám ảnh và tình yêu đầy đau khổ dành cho Phế Hậu đã được gieo xuống.