MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Đế, Ngươi Đã Mất TaChương 5: VÒNG XOÁY ÁM ẢNH

Hoàng Đế, Ngươi Đã Mất Ta

Chương 5: VÒNG XOÁY ÁM ẢNH

519 từ · ~3 phút đọc

Lãnh Diêm trở về thư phòng, tâm trí bị hành hạ bởi ánh mắt thờ ơ của Tô Thanh Dao. Sự khinh miệt đó còn đáng sợ hơn cả một cuộc nổi loạn. Hắn là Thiên tử, là bá chủ của vạn vật, nhưng lại không thể khiến một Phế Hậu run sợ hay khuất phục. Cảm giác bất lực này là thứ hắn chưa từng trải qua. Hắn cố gắng tập trung vào triều chính, xử lý các tấu chương chất chồng, nhưng hình bóng Thanh Dao cứ hiện về, cô đơn và lạnh lẽo, hoàn toàn không cần hắn.

Trong cơn giận dữ, hắn lục lọi các đồ vật cũ của Tô Thanh Dao trước khi bị phế. Hắn tìm thấy một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn ngọc bích đơn giản và một bức thư cũ. Bức thư là những lời van xin của Phế Hậu cũ, đầy sự yếu đuối và tình yêu mù quáng dành cho hắn. Hắn bóp nát bức thư, nhưng lại giữ lại chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn này đã được Phế Hậu cũ tặng hắn vào ngày thành hôn, tượng trưng cho lời hứa vĩnh cửu, nhưng hắn đã vứt bỏ nó sau khi cô thất sủng. Hắn ngắm nghía chiếc nhẫn, một ý nghĩ điên rồ lóe lên: liệu việc hắn trao lại chiếc nhẫn có làm cô cảm động? Hắn muốn thấy một chút mềm lòng, một chút yếu đuối từ cô.

Sáng hôm sau, Lãnh Diêm đích thân đến Tĩnh Trai. Hắn đứng ở cổng, chờ đợi. Hắn không còn xông vào một cách bạo ngược như trước, thay vào đó là sự chờ đợi khó hiểu. Thanh Dao, đang bận rộn với vườn thảo mộc, nghe tin, nhưng vẫn chậm rãi làm xong việc của mình. Khi gặp mặt, Lãnh Diêm đưa chiếc nhẫn ngọc bích ra. “Đây là vật cũ của ngươi. Trẫm trả lại. Ngươi nên biết, Trẫm vẫn nhớ đến ngươi.” Hắn cố gắng thể hiện sự rộng lượng, một sự ân sủng.

Thanh Dao nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn hắn. Cô không nhận, cũng không từ chối một cách thô lỗ. Cô chỉ cười nhạt, một nụ cười vừa mỉa mai vừa thấu hiểu. “Hoàng thượng. Một món đồ đã bị vứt bỏ, liệu còn có giá trị gì? Vật chất không mua được tình cảm, cũng không xóa được sự tổn thương. Nó chỉ nhắc nhở ta rằng, tình cảm của người cũng rẻ mạt như chính chiếc nhẫn này, dễ dàng bị vứt bỏ và dễ dàng được nhặt lại khi người cảm thấy buồn chán.” Cô quay đi, tiếp tục chăm sóc cây cỏ. “Nếu người muốn ban thưởng, hãy ban cho Tĩnh Trai thêm vài cuốn sách y học. Chiếc nhẫn này, người giữ đi.” Lãnh Diêm đứng sững sờ. Tay hắn nắm chặt chiếc nhẫn, cảm thấy như bị tát thêm một lần nữa. Hắn đến để tạo ra sự kết nối, nhưng lại nhận được sự từ chối sâu cay nhất. Hắn đi khỏi Tĩnh Trai, mang theo chiếc nhẫn và cảm giác thất bại cay đắng.