Những chuyến viếng thăm thường xuyên của Hoàng đế đến Tĩnh Trai, dù chỉ để bàn chuyện triều chính, đã khiến không khí Hậu cung trở nên căng thẳng. Mộ Dung Kiều và các phi tần coi đó là mối đe dọa sinh tử. Họ bắt đầu rêu rao những tin đồn độc địa: Phế Hậu dùng bùa chú, Phế Hậu quyến rũ Hoàng đế bằng tà thuật. Sự thù địch và ghen ghét lan rộng khắp cung cấm.
Lãnh Diêm, lúc này đang bị giằng xé giữa tình yêu quyền lực và sự ám ảnh với Thanh Dao, trở nên cáu kỉnh và đa nghi. Hắn nhận ra, càng ở gần Thanh Dao, hắn càng nhận ra sự hời hợt và giả dối của những người phụ nữ khác. Đặc biệt, sự rụt rè và giả tạo của Mộ Dung Kiều bắt đầu làm hắn thấy chán ghét.
Một đêm, Lãnh Diêm vi hành đến cung của Mộ Dung Kiều, nhưng tâm trí hắn lại ở Tĩnh Trai. Hắn đột nhiên hỏi Quý Phi: "Ngươi có bao giờ nói dối Trẫm chưa?" Mộ Dung Kiều, không biết vì sao, tái mặt, vội vàng quỳ xuống phủ nhận. Lãnh Diêm nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, nhớ đến sự thẳng thắn không khoan nhượng của Thanh Dao. Hắn cảm thấy ghê tởm với sự giả tạo và sợ hãi của Quý Phi. Hắn bỏ đi ngay lập tức, bỏ lại một Mộ Dung Kiều hoang mang và sợ hãi.
Hắn trở về Tĩnh Trai, mặc kệ đêm đã khuya. Thanh Dao đang ngồi viết nhật ký. Ám vệ báo cáo với hắn rằng, gần đây Thanh Dao hay cười một mình khi đọc sách và viết lách. Lãnh Diêm ghen tuông điên cuồng. Cô cười, nhưng không phải vì hắn, không phải vì Hậu cung, mà vì những suy nghĩ riêng tư của cô.
Hắn xông vào, không kiềm chế được sự tức giận. "Ngươi đang cười gì? Ngươi đang mưu tính gì sau lưng Trẫm?" Hắn giật lấy cuốn nhật ký cô đang viết dở. Thanh Dao chỉ nhìn hắn một cách im lặng, không phản kháng, nhưng ánh mắt đó đầy sự thất vọng. Lãnh Diêm đọc được một đoạn phân tích sâu sắc về sự cô độc và gánh nặng của người cầm quyền. "Sự cô độc của Hoàng đế là chiếc còng do chính hắn tạo ra. Hắn nghĩ sự cô độc là sức mạnh, nhưng thực chất là nỗi sợ hãi tột cùng."
Lãnh Diêm run rẩy. Hắn không giận, mà cảm thấy như một bí mật sâu kín nhất của mình bị phơi bày. Cô hiểu hắn, nhưng cô lại không yêu hắn. Hắn bóp chặt cuốn sổ, cảm thấy mình đang bị cô điều khiển tâm lý. Hắn hét lên: "Ngươi muốn gì ở Trẫm? Tại sao ngươi không như những người khác, chỉ cần quyền lực và sủng ái?" Thanh Dao trả lời bình tĩnh: "Ta muốn sự tự do. Và ta muốn một người đàn ông biết chấp nhận sự thật, chứ không phải một đứa trẻ khóc lóc đòi quyền lực. Hoàng thượng không có cả hai."