MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHoàng Hậu Nhật Thường Ký - Hoa Phi BạchChương 15: Có chút thành tựu

Hoàng Hậu Nhật Thường Ký - Hoa Phi Bạch

Chương 15: Có chút thành tựu

1,456 từ · ~8 phút đọc

Trương thị ngày càng không vừa mắt cô em dâu này — cũng chẳng nghĩ thử xem, nếu làm mẹ mà biết đứng vững, biết quản cho có nề nếp, thì sao phải để cháu gái chịu cực khổ thế này? Nhà ai mà con gái quản việc nội trạch chẳng qua cũng chỉ để tập luyện một chút, việc ghi chép, tính toán, xử lý việc nhà đều là mẹ đích thân dạy ra. Nhà ai lại bắt con gái phải phí tâm dạy dỗ cả em trai, rốt cuộc hết lòng hết dạ cũng chẳng nhận được một câu khen, ngược lại còn bị chính mẹ ruột ghét bỏ?

Bà sớm đã hối hận, tự hỏi vì sao lại rảnh rỗi đến đây chuyến này. Vốn định bàn chuyện hôn sự của cháu gái với Kim thị, nào ngờ lời chưa kịp nói ra thì đã bị kéo lại, rồi nghe liên miên hết thảy lời oán trách. Biết sớm em dâu chẳng trông cậy được, thì cần gì phải nghĩ đến việc cùng bà ta bàn chuyện đứng đắn? Dù chỉ để giữ chút thể diện, cũng chẳng nên đến.

Nhắc tới Hà thị, Kim thị cũng thoáng lúng túng, ấp úng nói:
“Ta cũng chẳng có ý gì khác, chỉ sợ Kiểu nhi quá mạnh mẽ thôi…”
Cuối cùng, bà ta cũng nhận ra sắc mặt Trương thị chẳng mấy dễ coi, bèn vội ôm trán than mệt, vừa xin lỗi, vừa bảo Mã Não dìu vào phòng nghỉ.

Trương thị bị chủ nhà bỏ mặc ngoài cửa, tức đến nở nụ cười lạnh, nhưng cũng chẳng thèm so đo, thẳng bước tới thư phòng.

Trong thư phòng, Trương Hạc Linh đang chúi mông tập chữ, từng nét một viết khá nghiêm túc. Nhưng tâm trí nó chẳng hoàn toàn đặt trên chữ mình viết, thỉnh thoảng lại ló đầu nhìn sang Thẩm biểu ca. Thẩm biểu ca đã luyện chữ bốn năm, dáng chữ đã có khung cốt, hơn hẳn mớ nguệch ngoạc của nó, khiến tiểu mập mạp trong lòng ghen tức, ý định gây chuyện lại bắt đầu nhen nhóm.

Trương Thanh Kiểu cũng đang luyện chữ, chậm rãi đặt bút xuống, liếc nhìn bàn tay mũm mĩm của thằng nhóc đang thò về phía nghiên mực. Trương Hạc Linh giật mình, vội thu về. Nó quả thật rất muốn lật đổ nghiên mực, hắt đen chữ của Thẩm biểu ca, nhưng điều kiện là tỷ tỷ không được phát hiện để coi như một tai nạn. Nếu bị bắt gặp, thì chữ của Thẩm biểu ca chẳng còn xem được, song mông của nó chắc chắn cũng chẳng yên. Huống hồ lần này, người thi hành gia pháp chưa chắc đã là tỷ tỷ, mà có khi chính là ông cha đã sớm ngứa tay.

Trương thị nhìn thấy cảnh này lại thấy thú vị, thoáng cảm giác thằng nhóc cũng chẳng đến nỗi đáng lo. Trương Thanh Kiểu vừa ngẩng đầu, liền thấy bà đang đứng ở cửa, ngó qua cây nhang sắp tàn trong lư hương, bèn mỉm cười nói:
“Đúng giờ rồi, hai đứa luyện xong chữ thì ra ngoài chơi một lúc đi. Nhớ đừng ham mát, kẻo dính phong hàn.”

Nói xong, nàng bước ra, nắm lấy tay Trương thị, thân mật dìu vào khuê phòng:
“Thưa cô mẫu, nếu nương con có chỗ nào thất lễ, con xin thay người bồi tội. Nương con vốn mang thai, lại tính tình thẳng thắn, mong cô mẫu đừng chấp nhặt.”

“Ta chấp nhặt gì với bà ta chứ?” Trương thị khẽ trách, “Nếu cái gì cũng để bụng thì ta đã tức hỏng người từ lâu rồi, chẳng đáng. Ta chỉ thấy bất bình thay cho con nên mới khó chịu trong lòng. Ai ngờ con lại chỉ biết nói đỡ cho mẹ, hóa ra lại khiến ta thành kẻ xấu.”

“Cô mẫu nghĩ cho con, lo cho con, con mừng còn không kịp.” Trương Thanh Kiểu cảm động, nhẹ lắc tay bà. Hiếm khi nàng làm nũng, khiến Trương thị cười tươi như hoa, mọi giận hờn tan biến. Nhưng trong lòng nàng lại ngổn ngang — thuở bé, nàng cũng từng làm nũng với Kim thị, từng nhận được yêu thương che chở, chỉ tiếc là mẹ thường thở dài vì nàng chẳng phải con trai. Đến khi Trương Hạc Linh ra đời, tình mẹ con chẳng còn khắng khít như trước. Giờ đây, nàng lại cảm thấy nơi Trương thị có thứ tình yêu thương quen thuộc, bất giác xốn xang trong lòng.

“Đứa trẻ ngoan, là nương con không hiểu được tấm lòng của con, ấy là bà ấy hồ đồ thôi.” Trương thị nắm lấy bàn tay mềm mại của cháu gái: “Hạ trùng bất khả ngữ băng*, con cũng chẳng cần gắng ép. Thế gian này chẳng thiếu kẻ hồ đồ, lý lẽ gì cũng chẳng lọt tai, vô cùng cố chấp. Con chẳng cần buồn khổ vì họ, còn có cha con, còn có cô mẫu nữa.”

“Cháu đã rõ.” Trương Thanh Kiểu khẽ đáp.

“Lần này ta vốn định mời mẹ con cùng đi lễ chùa.” Trương thị dừng một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng trông dáng vẻ bà ấy, e chẳng muốn ra ngoài. Vậy thì, ta hẹn ngày khác, con dẫn Hạc ca nhi cùng ta đi. Một là cầu phúc cho cô phụ con thi hội thuận lợi, hai là chúc Nhị biểu tỷ hôn sự tốt lành, ba là cầu nương con sinh nở bình an.”

“Vẫn là cô mẫu chu toàn.” Trương Thanh Kiểu nghĩ ngợi rồi đáp:
“Thi hội đã sắp đến, xin để cô mẫu chọn ngày lành.”

“Những năm trước đều là đầu tháng hai, chẳng biết năm nay có gì thay đổi.” Trương thị lắc đầu, “Lẽ ra phải chuẩn bị rồi, nhưng mãi chưa có thánh chỉ, cô phụ con bảo, e rằng sẽ trì hoãn. Như lễ Thượng Nguyên cũng đã bị lùi mấy ngày, năm nay quả là khác hẳn.”

“Cô mẫu yên tâm, thi hội là quốc sự, đâu thể trì hoãn bừa bãi. Lễ Thượng Nguyên chỉ là trò vui, còn thi hội là chọn nhân tài cho quốc gia, khác biệt hẳn. Dù ai muốn trì hoãn, cũng phải xem trăm quan trong triều có chịu không đã.”

Trương thị thoáng sững, rồi vỗ nhẹ mu bàn tay trắng mịn của nàng:
“Con nói phải, ta sẽ chuẩn bị ngay.”


Cấm thành, Văn Hoa điện.

Giờ giảng đã kết thúc, Chu Hựu Đường đỡ giảng quan Lưu Kiện dâng lễ, còn tự mình tiễn ông ra khỏi điện. Nhìn bóng dáng ông, trong lòng y hơi tiếc, vì đến đây không phải Lý Đông Dương hay Tạ Thiên. Gần đây y nghe được không ít lời đồn, trong lòng vướng bận nhiều việc, lại chẳng có ai nói rõ, chỉ đành tự mình âm thầm suy ngẫm.

Từ khi ra các học tập, những vị thầy theo hầu giảng sách cho y có đến sáu, bảy người. Đứng đầu ba vị chính là Bành Hoa, Trình Mẫn Chính và Lưu Kiện. Ba người đều danh vang thiên hạ, hoặc là trạng nguyên, hoặc là thần đồng, nhưng tính tình mỗi người khác biệt, chẳng dễ gần gũi. Như Bành Hoa, kết giao mật thiết với Vạn An, chẳng mấy tận tâm với Chu Hựu Đường, nên y cũng chỉ kính mà giữ khoảng cách; như Trình Mẫn Chính, nổi danh thần đồng nhập sĩ, về học vấn thì uyên bác, song lại chẳng thông tình thế sự; còn Lưu Kiện thì tính tình ngay thẳng, kiên trì giữ mình, lời gì không nên nói thì tuyệt đối chẳng hé miệng.

Người mà Chu Hựu Đường thân cận hơn cả là hai giảng quan trẻ tuổi, Lý Đông Dương và Tạ Thiên.
Lý Đông Dương giỏi suy xét mưu lược, thường mượn việc đọc sử để gợi mở tư duy, nhắc nhở y phải thận trọng xử thế; Tạ Thiên lại khéo kể chuyện, đủ loại chuyện thật giả đều có thể tùy ý nêu ra, mượn chuyện để răn dạy, phúng dụ cũng tự nhiên mà thành. Quan trọng hơn, cả hai đều không tiếc lời nói cho y hay những biến cố lớn trong triều, cùng phản ứng của quần thần, để y ngoài những lời truyền từ Tư Lễ Giám, cũng không đến nỗi hoàn toàn mù mờ với việc triều chính.

Gần đây, Tư Lễ Giám dường như có biến động, Hoài Ân và Đàm Cát đều chẳng kịp báo cho y biết. Lý Đông Dương và Tạ Thiên lại không ở phiên trực, thành ra y chỉ đành tự mình ngẫm nghĩ, dò đoán.

 
...